Chapter 4 of 8
Chương 4
1.2k words
Chương 4: Khảo sát dân sinh
Vụ mất vàng làm cả Lâm phủ náo loạn suốt ba ngày.
Lâm Văn Cự gần như lật tung toàn bộ phủ đệ, từ gia đinh, nha hoàn đến hộ viện đều bị thẩm vấn. Ngay cả năm vị tiểu thiếp cũng không ngoại lệ, phòng riêng bị khám xét nhiều lần, rương quần áo và đồ trang sức đều bị mở ra kiểm tra.
Đáng tiếc, ngoài việc đánh chết một người hầu và làm bị thương thêm vài người, cuộc điều tra không thu được bất kỳ kết quả nào.
Ngày thứ tư, một đoàn thương nhân từ Vân Nam gửi thư tới.
Lâm Văn Cự chỉ có thể tạm gác chuyện mất vàng, dẫn theo hơn hai mươi hộ viện cùng đoàn xe hàng rời khỏi Lào Cai để tiếp tục việc làm ăn. Trước khi đi, ông còn dặn quản gia bí mật điều tra, nếu phát hiện manh mối thì lập tức báo tin.
Sau khi Lâm Văn Cự rời đi, bầu không khí căng thẳng trong phủ cũng dần lắng xuống.
...
Lâm An vẫn giữ nguyên thói quen sinh hoạt như trước.
Buổi sáng đọc sách, luyện chữ, thỉnh thoảng luyện cung và cưỡi ngựa trong sân sau. Đến trưa hoặc chiều, hắn lại một mình lên núi hoặc đi dạo quanh các bản làng.
Trong mắt mọi người, vị thiếu gia này vẫn chẳng khác trước là bao.
Không ai biết rằng, mỗi khi rời khỏi Lâm phủ, sự chú ý của hắn đã đặt lên căn cứ quân sự đang ẩn sâu trong dãy Hoàng Liên Sơn.
Suốt mấy ngày qua, công trình đầu tiên đã hoàn thành.
Nhà máy điện.
Những lò phản ứng cỡ nhỏ vận hành ổn định, cung cấp nguồn năng lượng dồi dào cho toàn bộ căn cứ.
Ngay sau đó, Lâm An tiếp tục xây dựng Nhà khai thác quặng theo thiết kế của phe Đồng Minh.
Công trình này mất gần một ngày mới hoàn thành.
Khác với trong trò chơi, nhà khai thác ở hiện thực có quy mô lớn hơn rất nhiều. Khu tiếp nhận quặng, dây chuyền tinh luyện, hệ thống phân loại khoáng sản và kho chứa đều được xây dựng đầy đủ, giống hệt một khu công nghiệp hiện đại thu nhỏ.
Điều khiến Lâm An bất ngờ nhất là toàn bộ dây chuyền đều được tự động hóa.
Không cần công nhân.
Không cần người điều khiển.
Chỉ cần có quặng được vận chuyển về, hệ thống sẽ tự động tinh luyện, chuyển đổi rồi nạp trực tiếp thành Credits.
Sau khi Nhà khai thác hoàn thành, Lâm An lập tức mua năm xe khai thác.
Mỗi chiếc xe đều có kích thước khổng lồ, bánh xe cao hơn một người trưởng thành. Hệ thống còn tự động đánh dấu những mỏ khoáng sản lộ thiên nằm sâu trong dãy Hoàng Liên Sơn, sau đó điều khiển xe tự động đến khai thác.
Theo tính toán của hệ thống, mỗi chuyến đi và về mất khoảng sáu giờ.
Sau khi hoàn thành một chuyến, mỗi xe sẽ mang về lượng khoáng sản tương đương tám trăm Credits.
Năm chiếc xe hoạt động liên tục, cứ sáu giờ lại mang về bốn nghìn Credits.
Nhìn những con số trên bảng điều khiển không ngừng tăng lên, Lâm An mới thật sự cảm nhận được sức mạnh của nền công nghiệp.
Chỉ cần có tài nguyên.
Credits sẽ cuồn cuộn không dứt.
...
Mấy ngày nay, ngoài việc quản lý căn cứ, Lâm An còn dành phần lớn thời gian đi khắp các bản làng quanh phủ Lào Cai.
Hắn không cưỡi ngựa, cũng không dẫn theo gia đinh.
Chỉ mặc một bộ quần áo vải bình thường, mang theo ít lương khô rồi đi bộ từ sáng đến chiều.
Càng đi nhiều, sắc mặt hắn càng trầm xuống.
Ở bản người Dao dưới chân núi, những căn nhà gỗ xiêu vẹo nằm sát nhau. Trẻ con chân đất chạy trên con đường đầy bùn đất, quần áo vá chằng vá đụp.
Một lão nông hơn năm mươi tuổi vẫn phải còng lưng phát nương.
Mấy người phụ nữ gùi đầy củi trên lưng, đôi chân đã chai sần đến bật máu.
Lâm An đứng bên đường nhìn rất lâu.
Đời trước, những hình ảnh như vậy hắn chỉ từng thấy trong sách lịch sử.
Bây giờ...
Mọi thứ đều đang diễn ra ngay trước mắt.
Một ông lão thấy hắn ăn mặc chỉnh tề liền cười hiền hậu.
"Công tử từ trong thành đến sao?"
Lâm An khẽ gật đầu.
"Vâng."
Ông lão thở dài.
"Mấy năm nay làm ăn khó lắm."
"Ruộng thu được bao nhiêu, nộp tô xong cũng chẳng còn mấy."
"Mùa đông tới lại phải vay thóc của địa chủ."
Lâm An im lặng nghe.
Ông lão không hề biết, người đang đứng trước mặt mình chính là con trai của vị địa chủ lớn nhất vùng.
Rời khỏi bản làng, hắn đi đến một ngọn đồi cao nhìn xuống toàn bộ thung lũng.
Xa xa là từng thửa ruộng nhỏ, người dân vẫn cặm cụi làm việc dưới ánh nắng.
Một bên là cuộc sống nghèo khó của cuối thế kỷ XIX.
Một bên là căn cứ quân sự với công nghệ vượt xa thời đại đang âm thầm vận hành giữa núi rừng.
Khoảng cách ấy lớn đến mức khiến chính Lâm An cũng có cảm giác không chân thực.
Đúng lúc đó, bảng điều khiển trong đầu truyền đến một thông báo.
Credits đã đạt yêu cầu.
Lâm An lập tức mở danh mục công trình.
Ngón tay hắn dừng trên biểu tượng Trại lính.
"Khởi công."
Sau khi xác nhận, bảng điều khiển không lập tức chuyển sang trạng thái xây dựng như những lần trước.
Một loạt thông báo mới hiện ra.
Phát hiện công trình phụ trợ chưa hoàn thiện.
Để doanh trại vận hành lâu dài, đề nghị xây dựng các hạng mục sau:
- Nhà ăn.
- Khu sinh hoạt.
- Khu huấn luyện.
- Kho quân nhu.
Ngay sau đó, một thông báo khác tiếp tục xuất hiện.
Để bảo đảm năng lực chiến đấu lâu dài của bộ binh, đề nghị xây dựng:
- Xưởng sản xuất đạn dược.
- Xưởng bảo trì và sửa chữa vũ khí.
Lâm An nhìn bảng điều khiển, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.
Trong trò chơi, chỉ cần xây doanh trại là có thể liên tục sản xuất lính.
Nhưng ở đây...
Đây không còn là một trò chơi nữa.
Muốn xây dựng một đội quân hiện đại, phía sau còn cần cả một hệ thống hậu cần, sản xuất và bảo đảm vận hành hoàn chỉnh.
Hắn nhìn về phía những chiếc xe khai thác vẫn đang cần mẫn làm việc trên bản đồ ba chiều, khóe miệng khẽ cong lên.
"Như vậy mới thú vị."