Chương 3: Lâm phủ dậy sóng
Trời vừa hửng sáng, Lâm An cũng trở về Lâm phủ. Sau một đêm băng rừng vượt núi, trên người hắn chỉ dính chút bụi đất, quần áo vẫn còn nguyên vẹn, nhìn qua không khác gì vừa mới thức dậy đi dạo trong phủ.
Vừa bước qua cổng lớn, hắn đã nghe thấy tiếng quát tháo vang khắp sân.
"Các ngươi khai hay không?"
"Đánh!"
Tiếng roi da xé gió vang lên liên tiếp, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết của gia đinh. Cả Lâm phủ vốn luôn trật tự nay đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Giữa sân lớn, hơn ba mươi gia đinh, nha hoàn và người hầu đều quỳ thành từng hàng. Ai nấy đều cúi gằm mặt, sắc mặt trắng bệch, không ít người đã run đến mức toàn thân phát run.
Một tên gia đinh bị trói vào cột gỗ, lưng đã nát bét vì roi.
"Lão gia..."
"Tiểu nhân thật sự không biết..."
"Tiểu nhân có mười lá gan cũng không dám động vào kho vàng..."
Lời còn chưa dứt, một roi khác đã quất xuống.
Bốp!
Tên gia đinh phun ra một ngụm máu, cả người mềm nhũn rồi gục xuống đất.
Người cầm roi không hề dừng tay.
Lâm Văn Cự đứng giữa sân, gương mặt âm trầm đến đáng sợ. Ông mặc trường bào màu đen, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người đang quỳ dưới đất như nhìn một đàn súc vật.
"Tỉnh nó dậy."
"Nếu chưa khai..."
"Tiếp tục đánh."
Quản gia vội vàng đáp lời.
"Vâng, lão gia."
Vài tên gia đinh lập tức xách nước hắt thẳng lên người tên kia.
Đáng tiếc...
Hắn đã không còn động tĩnh.
Một người hầu run run đưa tay lên thử hơi thở, sắc mặt lập tức tái mét.
"Lão... lão gia..."
"Hắn... chết rồi..."
Không khí trong sân lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
Đám gia đinh còn lại sợ đến mức dập đầu liên tục, tiếng khóc vang khắp nơi.
"Lão gia tha mạng."
"Tiểu nhân thật sự không biết gì."
"Xin lão gia khai ân."
Lâm Văn Cự chỉ lạnh lùng liếc nhìn thi thể trên đất.
"Kéo đi."
"Tiếp tục tra."
Giọng nói bình tĩnh ấy khiến ngay cả Lâm An cũng hơi nheo mắt.
Quả nhiên...
Muốn gây dựng được gia sản lớn nhất phủ Lào Cai, tuyệt đối không thể là người mềm lòng.
Đúng lúc ấy, từ hậu viện truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Một người phụ nữ trung niên mặc áo gấm màu nâu nhạt vội vàng đi tới.
Đó là Nguyễn Thị Lựu.
Chính thất của Lâm Văn Cự.
Cũng là mẹ ruột của Lâm An.
Bà nhìn thi thể trên sân, sắc mặt hơi trắng đi, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài rồi đứng sang một bên. Là người quản lý nội viện nhiều năm, bà hiểu rõ tính tình của chồng mình, lúc này càng khuyên can chỉ càng khiến sự việc thêm nghiêm trọng.
Phía sau Nguyễn Thị Lựu là năm người phụ nữ khác.
Đó là năm vị tiểu thiếp của Lâm Văn Cự.
Phạm Thị Dần là người lớn tuổi nhất trong số các thiếp thất, tính tình khôn khéo, rất biết nhìn sắc mặt người khác.
Đỗ Thị Mão xuất thân từ một gia đình buôn bán nhỏ, ngày thường ít nói, mọi việc đều cẩn thận.
Hoàng Thị Sen dung mạo nổi bật nhất, cũng được Lâm Văn Cự sủng ái nhiều hơn những người còn lại.
Lý Thị Hợi quanh năm chỉ lo chăm sóc con cái, hiếm khi xen vào chuyện trong phủ.
Người trẻ nhất là Vũ Thị Đào, mới vào Lâm gia được ba năm, lúc này đã sợ đến mức ôm chặt con gái nhỏ vào lòng.
Sau lưng các nàng là năm đứa trẻ.
Hai bé trai.
Ba bé gái.
Đứa lớn nhất mới tám tuổi, nhỏ nhất vẫn còn phải để mẹ bế trên tay.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, mấy đứa nhỏ đều sợ đến bật khóc.
Lâm An khẽ liếc nhìn bọn trẻ.
Trong ký ức của thân thể này, bọn họ đều là em cùng cha khác mẹ của hắn.
Chỉ có điều...
Đối với Lâm An hiện tại, tất cả vẫn còn quá xa lạ.
Hắn mới xuyên không chưa đến hai ngày.
Tình thân của thân thể cũ chưa kịp dung hợp, càng không thể vì vài đoạn ký ức mà lập tức coi những người này là người nhà.
Đúng lúc ấy, Nguyễn Thị Lựu nhìn thấy hắn.
"An."
"Con về rồi."
Lâm An khẽ gật đầu.
"Mẫu thân."
Nguyễn Thị Lựu đưa mắt quan sát con trai từ đầu đến chân, xác nhận hắn không có chuyện gì mới khẽ thở phào.
"Đêm qua con đi đâu?"
Lâm An bình tĩnh đáp.
"Con lên núi dạo một vòng."
"Ở trong phủ ngột ngạt quá."
Nguyễn Thị Lựu cũng không nghi ngờ.
Từ nhỏ Lâm An đã thích chạy lên núi săn bắn, thỉnh thoảng qua đêm bên ngoài cũng không phải chuyện lạ.
Đúng lúc ấy, quản gia hấp tấp chạy tới, quỳ xuống trước mặt Lâm Văn Cự.
"Lão gia."
"Toàn bộ gia đinh, nha hoàn, hộ viện và người làm trong phủ đều đã tra xét."
"Dù là phòng ở hay hành lý cũng không bỏ sót."
"Nhưng..."
"Vẫn không tìm thấy số vàng bị mất."
Hai mắt Lâm Văn Cự khẽ híp lại.
Ông chậm rãi siết chặt nắm tay.
"Không thể nào có chuyện một số vàng lớn như vậy tự nhiên biến mất."
"Tiếp tục điều tra."
"Cho dù phải lật tung cả Lâm phủ..."
"Ta cũng phải tìm ra tên trộm."
Đứng giữa đám đông, Lâm An vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Ánh mắt hắn chỉ lặng lẽ lướt qua đám người đang quỳ dưới sân, rồi lại nghĩ đến căn cứ công nghệ cao đang ẩn mình trong thung lũng giữa dãy Hoàng Liên Sơn.
Lúc này, trong bảng điều khiển của hắn, công trình Nhà máy điện vẫn đang lặng lẽ đếm ngược thời gian xây dựng, từng phút từng giây tiến gần đến lúc hoàn thành.