Chapter 2 of 8
Chương 2
1.3k words
Chương 2: Căn cứ đầu tiên
Đêm xuống rất nhanh, cả Lâm phủ dần chìm vào yên tĩnh. Sau khi đội gia đinh tuần tra lượt cuối rồi trở về nghỉ ngơi, trong phủ chỉ còn vài ngọn đèn lồng leo lét dưới mái hiên, ánh sáng yếu ớt không đủ xua tan màn đêm.
Lâm An thay một bộ đồ vải màu đen, lặng lẽ rời khỏi phòng. Nhờ ký ức của thân thể này, hắn rất quen thuộc với bố cục Lâm phủ nên chẳng mấy chốc đã đứng trước thư phòng của Lâm phụ.
Bên dưới giá sách có một viên gạch xanh hơi nhô lên. Lâm An khẽ nhếch môi, cúi người nhấc viên gạch, lấy ra chiếc chìa khóa đồng rồi xoay giá sách sang một bên.
Một tiếng "rầm" khẽ vang lên, cánh cửa đá chậm rãi mở ra. Luồng không khí lạnh ẩm từ dưới hầm phả lên, mang theo mùi gỗ cũ và kim loại.
Theo từng bậc thang đi xuống, ánh đèn dầu dần soi rõ khung cảnh bên dưới. Căn hầm rộng hàng trăm mét vuông, từng chiếc rương gỗ lớn xếp ngay ngắn thành từng dãy, trong đó là bạc nén, vàng thỏi và đủ loại châu báu quý giá.
Nhìn gia sản chất thành núi trước mắt, Lâm An không khỏi lắc đầu. Bên ngoài còn biết bao tá điền quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mà vẫn không đủ ăn, còn nơi này lại cất giấu khối tài sản khiến người ta đỏ mắt.
"Vi phú bất nhân."
"Lão già này dựa hơi thực dân để kiếm tiền, bóc lột dân mình rồi còn mở tiệc nịnh bợ người Pháp."
"Đống vàng này... lấy cũng chẳng thấy áy náy."
Ngay lúc ấy, bảng điều khiển màu đỏ quen thuộc hiện lên trước mắt.
Credits: 0
Lâm An tiện tay cầm một thỏi vàng.
Chỉ trong chớp mắt, thỏi vàng hóa thành vô số điểm sáng rồi biến mất khỏi tay hắn.
Credits +1000.
Khóe mắt Lâm An hơi giật.
"Quả nhiên đổi được."
Hắn không còn do dự nữa, liên tục cầm từng thỏi vàng đưa vào hệ thống. Ánh sáng vàng không ngừng lóe lên trong căn hầm, còn số Credits trên bảng điều khiển cũng tăng với tốc độ chóng mặt.
Nửa canh giờ sau, hơn ba trăm lượng vàng đã biến mất.
Lâm An nhìn kho vàng một lượt rồi dừng tay. Hắn không định lấy sạch, nếu cả kho trống trơn thì sáng mai Lâm phụ chắc chắn sẽ nổi điên. Mất một phần tài sản, với gia nghiệp của Lâm gia cũng chưa đến mức lập tức bị phát hiện.
Bảng điều khiển lúc này đã thay đổi.
Credits: 31.600.
Lâm An mở danh mục công trình, ánh mắt lập tức dừng trên dòng đầu tiên.
Xe căn cứ (MCV).
Giá: 1.000 Credits.
Hắn khẽ mỉm cười.
"Cuối cùng cũng đến bước này."
Không chút do dự, Lâm An lựa chọn xác nhận.
Ngay lập tức, Credits giảm xuống còn 30.600, đồng thời giao diện xuất hiện thêm một hàng chữ mới.
Đang chế tạo Xe căn cứ...
Thời gian còn lại: 24 giờ.
Lâm An khẽ gật đầu.
"Hai mươi bốn giờ... hợp lý."
"Nếu một cỗ xe căn cứ khổng lồ mà vài phút đã xuất hiện thì mới thật vô lý."
Đúng lúc ấy, trước mắt hắn xuất hiện một tấm bản đồ ba chiều khổng lồ.
Toàn bộ phủ Lào Cai hiện lên rõ ràng đến từng dãy núi, con sông và thôn xóm. Chỉ cần tập trung ý niệm, bản đồ sẽ tự động phóng to hoặc thu nhỏ.
Lâm An thử phóng lớn khu vực phía tây.
Những dãy núi Hoàng Liên Sơn nhanh chóng hiện ra, tiếp đó là vô số thung lũng, khe núi và rừng nguyên sinh.
Hắn quan sát rất lâu.
Cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở một thung lũng nằm sâu giữa núi.
Ba mặt là vách đá dựng đứng, mặt còn lại bị rừng già che kín. Nơi gần nhất có người sinh sống cũng cách hơn hai mươi dặm, đường vào chỉ là một khe núi hẹp quanh co.
Lâm An khẽ gật đầu.
"Chính là nơi này."
Ngón tay hắn điểm xuống vị trí ấy.
Một vòng sáng màu đỏ lập tức bao phủ cả thung lũng.
Đã xác định vị trí triển khai.
Ngụy trang quang học đã kích hoạt.
Trong điều kiện bình thường, người và động vật sẽ vô thức tránh xa khu vực căn cứ.
Nhìn dòng thông báo hiện lên, Lâm An không khỏi mỉm cười.
"Có lớp ngụy trang này, ít nhất trong giai đoạn đầu sẽ không ai phát hiện."
Khôi phục nguyên trạng căn hầm xong, hắn lặng lẽ trở về phòng nghỉ ngơi. Hai mươi bốn giờ sau, đúng vào nửa đêm hôm sau, âm thanh điện tử lại vang lên trong đầu.
Xe căn cứ đã chế tạo hoàn tất.
Có triển khai hay không?
Lâm An lập tức mở mắt.
"Triển khai."
Một điểm sáng màu đỏ trên bản đồ lao thẳng về phía thung lũng đã chọn.
Đang triển khai...
Thời gian dự kiến: 1 giờ.
Lâm An mặc thêm áo khoác rồi rời khỏi Lâm phủ ngay trong đêm. Với thân thể của một thiếu niên mười lăm tuổi thường xuyên chạy nhảy trên núi, quãng đường này tuy xa nhưng vẫn nằm trong khả năng của hắn.
Một canh giờ sau, hắn đứng trên một vách đá cao nhìn xuống thung lũng.
Giữa màn sương dày đặc, một công trình bằng hợp kim màu xám bạc sừng sững hiện ra. Những bức tường kim loại vuông vức, hệ thống đèn năng lượng xanh nhạt cùng các thiết bị tự động hoàn toàn không thuộc về thời đại này.
Lâm An đứng lặng rất lâu.
Đây là năm 1890.
Là thời đại mà phần lớn người dân vẫn dùng đèn dầu, ngựa xe và súng hỏa mai.
Vậy mà ngay trước mắt hắn, một căn cứ quân sự mang công nghệ vượt xa thời đại hàng trăm năm đã thật sự xuất hiện.
Hắn chậm rãi bước đến trước cánh cổng hợp kim.
Một giọng nói điện tử vang lên.
"Đã xác nhận thân phận Tổng chỉ huy."
Cánh cổng từ từ mở ra.
Bên trong sáng như ban ngày. Màn hình ba chiều, bảng điều khiển điện tử, robot vận chuyển cùng vô số thiết bị hiện đại khiến Lâm An có cảm giác như vừa bước khỏi triều Nguyễn để tiến thẳng vào một căn cứ quân sự của tương lai.
Hắn đưa tay đặt lên bảng điều khiển trung tâm.
Ngay lập tức, một cây công nghệ khổng lồ hiện ra.
Lâm An vốn nghĩ chỉ có công trình của phe Đồng Minh.
Nhưng khi nhìn kỹ, hắn không khỏi sửng sốt.
"Không thể nào..."
Bên trái là Nhà máy điện, Doanh trại, Xưởng cơ giới, Sân bay...
Bên phải lại là Tesla Reactor, Battle Lab, Iron Curtain, Nuclear Missile Silo cùng hàng loạt công trình quen thuộc của phe Liên Xô.
Tất cả đều tồn tại.
Chỉ là gần như toàn bộ vẫn đang ở trạng thái khóa.
Lâm An hít sâu một hơi rồi bật cười.
"Thì ra..."
"Không phải một phe."
"Là toàn bộ Red Alert."
Ánh mắt hắn dừng trên công trình tiếp theo.
Power Plant.
Thời gian xây dựng: 12 giờ.
Ngay phía dưới là công trình mà hắn cần nhất.
Ore Refinery (American Style).
Thời gian xây dựng: 18 giờ.
Khóe miệng Lâm An chậm rãi nhếch lên.
Con đường thay đổi vận mệnh của thời đại này...
Cuối cùng cũng đã bắt đầu.