Chapter 1 of 8

Chương 1

897 words

Chương 1: Xuyên không năm Thành Thái thứ hai Đầu đau như muốn nứt ra. Lâm An chậm rãi mở mắt, nhìn lên mái ngói cũ kỹ cùng những thanh xà gỗ đã ngả màu thời gian. Một luồng ký ức xa lạ như nước lũ tràn vào trong đầu, khiến hắn phải ôm trán ngồi im rất lâu mới miễn cưỡng tiêu hóa được. Một lúc sau, hắn mới khẽ thở ra. "Xuyên không rồi." Chủ nhân của thân thể này cũng tên Lâm An, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, là con trai độc nhất của Lâm gia - một gia tộc địa chủ lớn ở phủ Lào Cai. Hôm nay là năm Thành Thái thứ hai, tức năm 1890. Lâm An chậm rãi bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, từng dãy núi trập trùng chìm trong màn sương sớm, khói bếp từ các thôn xóm xa xa lững lờ bay lên, tạo nên một khung cảnh yên bình hiếm có. Đáng tiếc... Đây chỉ là vẻ yên bình bên ngoài. Lâm An biết rất rõ mình đang sống ở một thời đại đen tối. Bắc Kỳ đã rơi vào tay người Pháp sau các hiệp ước, triều đình nhà Nguyễn chỉ còn hư danh. Trên mảnh đất này, người Việt phải sống dưới ách thống trị của thực dân và những tầng tầng lớp lớp sưu thuế. Nghĩ đến đó, hắn không khỏi cười khổ. "Xuyên về đâu không xuyên, lại xuyên đúng vào thời kỳ này." Đúng lúc ấy, ngoài sân vang lên tiếng người hầu. "Thiếu gia, lão gia đang mở tiệc đãi khách, phu nhân bảo ngài sang tiền viện." Lâm An khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài. ... Tiền viện hôm nay đặc biệt náo nhiệt. Vừa bước đến cửa đại sảnh, hắn đã nhìn thấy vài tên sĩ quan Pháp mặc quân phục chỉnh tề đang ngồi ở vị trí cao nhất. Trên bàn bày đầy rượu vang, thịt nướng và những món ăn sang trọng mà dân thường cả đời cũng khó có cơ hội nếm thử. Ngồi bên cạnh bọn họ là Lâm phụ. Ông ta nâng chén liên tục, khuôn mặt đầy vẻ nịnh nọt, thỉnh thoảng còn cố nói vài câu tiếng Pháp bập bõm khiến mấy tên sĩ quan cười lớn. Bên cạnh là một tên thông ngôn người Việt, luôn miệng phụ họa. Khung cảnh ấy khiến Lâm An nhíu chặt mày. Trong ký ức của thân thể này, cảnh tượng như vậy đã diễn ra không biết bao nhiêu lần. Muốn việc làm ăn thuận lợi thì phải có người Pháp chống lưng. Muốn vận chuyển hàng hóa qua biên giới thì phải có giấy thông hành của chính quyền bảo hộ. Lâm phụ vì thế không tiếc tiền bạc, mỗi năm đều mời quan Pháp đến phủ mở tiệc, quà cáp chưa từng thiếu. Đổi lại, việc kinh doanh của Lâm gia ngày càng phát đạt. Quế, thiếc, thuốc phiện, dược liệu, da thú... miễn có lợi nhuận là làm. Hàng hóa từ Vân Nam chuyển sang, hàng hóa trong nước đưa ngược lên biên giới, mỗi chuyến đều kiếm được khoản bạc khổng lồ. Chỉ hơn mười năm, gia sản của Lâm gia đã phình to đến mức phải xây riêng một hầm bí mật để cất vàng bạc. Lâm An nhìn nụ cười trên gương mặt Lâm phụ, trong lòng chỉ có một cảm giác chán ghét. "Vi phú bất nhân." "Dựa vào thực dân để làm giàu, bóc lột tá điền, ép giá dân bản. Kiếm được núi vàng núi bạc thì cũng chẳng sạch sẽ gì." Hắn lặng lẽ xoay người rời khỏi tiền viện. Nếu là Lâm An trước kia, có lẽ đã quen với tất cả. Nhưng hắn thì không. Một người từng sống ở thế kỷ hai mươi mốt, nhìn cảnh chủ nhà khom lưng cúi đầu trước sĩ quan ngoại quốc, trong lòng chỉ thấy ngứa mắt. Đúng lúc ấy, trước mắt hắn bỗng hiện lên một màn sáng màu đỏ. Không có âm thanh. Không có nhiệm vụ. Chỉ có một bảng điều khiển đơn giản. Credits: 0 Danh mục công trình - Xe căn cứ (MCV): 1000 Credits. - Nhà máy điện: Chưa mở khóa. - Doanh trại: Chưa mở khóa. Lâm An nhìn giao diện quen thuộc ấy, tim đập nhanh hơn. "Red Alert..." Đây rõ ràng là bảng điều khiển của Hồng Cảnh. Không có hệ thống hướng dẫn, cũng không có phần thưởng tân thủ. Muốn xây dựng căn cứ thì chỉ có một cách duy nhất. Dùng vàng để đổi thành Credits. Hắn khẽ mỉm cười. "Thật trùng hợp." "Nhà khác có thể thiếu vàng." "Nhưng Lâm gia thì không." Trong ký ức của thân thể này, phía dưới thư phòng của Lâm phụ có một hầm chứa vàng bạc. Chỉ riêng vàng đã chất đầy mấy rương lớn. Nếu số vàng ấy tiếp tục nằm trong tay Lâm phụ, cuối cùng cũng chỉ biến thành công cụ để làm giàu cho một kẻ dựa hơi thực dân. Chi bằng... Để hắn lấy trước một phần. Coi như mượn chút vốn khởi nghiệp. Nghĩ đến đây, Lâm An quay đầu nhìn về phía hậu viện. Khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên. Đêm nay... Kho vàng của Lâm gia sẽ bớt đi một ít.

End of Chapter 1

Previous
Next Chapter
Chapter 1: Chương 1 - Xuyên về 1890 sở hữu hệ thống Red Alert | Novel AI Studio