Chapter 4 of 5

Chương 4: Hơi thở đầu tiên

990 words

Luyện khí, theo những gì còn sót lại trong ký ức mơ hồ của thân xác này, là quá trình dẫn linh khí từ không gian xung quanh vào cơ thể, tinh luyện nó qua các huyệt đạo, tích tụ trong đan điền cho đến khi đủ dày đặc để chuyển hóa thành nội lực thật sự. Vấn đề là: linh khí trong Thanh Hà thôn mỏng đến mức gần như không tồn tại. Tô Thiên ngồi xếp bằng trước tảng đá ở Gò Hoang, mắt nhắm, cảm nhận luồng "lớp màng mỏng" mà hắn từng thấy trong buổi sáng đầu tiên. Nó vẫn ở đó — nhưng giờ, khi hắn cố gắng kéo nó vào người, nó lùi xa như nước rút khỏi tay người đang cố vốc. Một giờ. Hai giờ. Không có gì. [Phân tích: nồng độ linh khí khu vực hiện tại ước tính 0.003% so với mức ghi nhận trong các ghi chép lịch sử về thời kỳ Cửu Đại cảnh giới còn thịnh.] — Vậy ta cần làm gì? Đợi thế giới này tự nhiên có thêm linh khí? [Không khả thi trong phạm vi thời gian một đời người. Khuyến nghị: tìm khu vực có nồng độ linh khí cao hơn cục bộ — thường là nơi có địa hình đặc biệt (hang động sâu, mạch nước ngầm, núi đá cổ) — hoặc tạo khu vực tập trung linh khí bằng Kiến Tạo.] Tô Thiên mở mắt, nhìn quanh Gò Hoang. Đất đá khô cứng, không một dấu hiệu gì đặc biệt. Nhưng hắn nhớ đến một nơi — một hang nhỏ ở triền núi phía sau thôn, nơi trẻ con trong làng thường trốn cha mẹ vào chơi, tương truyền có một mạch nước ngầm chảy qua. Buổi chiều, hắn nói với cha rằng mình muốn ra núi tìm thảo dược — một lý do hợp lý, vì Tô Đại Phu vẫn còn nhớ cái tên "đại phu" gửi gắm trong con trai, và đôi khi ông dạy hắn vài bài thuốc dân gian đơn giản. Ông gật đầu, dặn dò cẩn thận, rồi nhìn theo bóng con trai đi về hướng núi với một sự yên tâm pha lẫn chút gì đó không nói ra — có lẽ là niềm vui khi thấy con trai, sau cơn bệnh nặng, đã muốn ra ngoài làm điều gì đó thay vì nằm bẹp trong nhà. Tô Thiên không quay đầu lại, nhưng hắn cảm nhận được ánh nhìn ấy sau gáy mình, và một thứ gì đó trong lòng hắn — mềm hơn bất kỳ thứ gì hệ thống từng nói với hắn — siết lại nhẹ nhàng. Hang đá nằm sâu trong một khe núi nhỏ, lối vào hẹp, phải cúi người mới chui qua được. Bên trong, không khí ẩm và lạnh, tiếng nước nhỏ giọt vang vọng đều đặn. Tô Thiên ngồi xuống một tảng đá phẳng gần dòng nước ngầm, nhắm mắt. Lần này, khác hẳn. Lớp màng mỏng linh khí ở đây dày hơn — không nhiều, nhưng đủ để hắn cảm nhận rõ ràng một luồng hơi mát len qua lỗ chân lông, chảy dọc theo một con đường mà cơ thể này, dù chưa từng tu luyện, vẫn ghi nhớ một cách bản năng — như thể kinh mạch con người, dù ở thời đại linh khí dồi dào hay khô kiệt, vẫn luôn tồn tại sẵn, chỉ đợi được khơi thông. Hắn dẫn luồng khí ấy qua một huyệt đạo nơi ngực, cảm nhận một cơn đau nhói lan ra — như có ngàn cây kim châm vào cùng lúc. Hắn nghiến răng, không buông lỏng sự tập trung. Cơn đau là dấu hiệu của sự thay đổi, không phải của thất bại. Phải đến tận khi ánh sáng ngoài cửa hang đã chuyển từ vàng sang đỏ cam, Tô Thiên mới cảm nhận được một giọt — chỉ một giọt — linh khí thật sự lắng đọng trong đan điền hắn. [Ghi nhận: ký chủ đã hoàn thành bước đầu tiên của tầng Luyện Khí thứ nhất. Tốc độ tự nhiên — không có can thiệp từ Hệ Thống Sáng Thế.] Hắn mở mắt, thở ra một hơi dài, mồ hôi đẫm áo dù trời không nóng. Một giọt linh khí. Nghe có vẻ nhỏ bé đến buồn cười, so với những gì các bộ tiểu thuyết hắn từng đọc miêu tả về các thiên tài "một bước lên trời". Nhưng với hắn, lúc này, nó là bằng chứng đầu tiên rằng con đường này — dù chậm, dù gian khổ — là có thật. — Một giọt. — Hắn lẩm bẩm, nhìn vào lòng bàn tay mình như thể có thể thấy được nó. — Vậy thì ta sẽ cần thêm rất nhiều giọt nữa. [Câu hỏi: ký chủ có muốn xem ước tính thời gian cần thiết để đạt Luyện Khí tầng đỉnh với tốc độ hiện tại?] — Không cần. — Tô Thiên đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. — Biết con số đó chỉ khiến ta nản lòng thôi. Ta chỉ cần biết ngày mai phải đến đây tiếp. Hắn bước ra khỏi hang khi trời đã sẩm tối, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những ngọn núi xa. Từ triền núi, hắn có thể thấy Thanh Hà thôn nằm yên bình phía dưới, những đốm lửa bếp bắt đầu nhóm lên trong từng nóc nhà, khói bay lên thẳng tắp trong không khí lặng gió. Một cảnh tượng giản dị đến mức không ai trong thôn nghĩ nó cần được bảo vệ. Nhưng Tô Thiên, đứng đó, biết rõ rằng từ hôm nay, hắn đang đi trên một con đường mà những bước chân của hắn, từng cái một, sẽ kéo theo những cơn sóng lớn dần — và nơi duy nhất hắn không muốn cơn sóng ấy chạm vào, chính là khung cảnh nhỏ bé phía dưới kia.

End of Chapter 4

Chapter 4: Chương 4: Hơi thở đầu tiên - Linh khí khôi phục: Ta là Hắc thủ sau màn | Novel AI Studio