Chapter 3 of 5

Chương 3: Người thầy không tồn tại

925 words

Tô Thiên cần một cái cớ. Một thiếu niên mười tám tuổi trong một thôn làng hẻo lánh không thể đột nhiên biết đọc những thứ chữ cổ, không thể đột nhiên hiểu về linh khí, kinh mạch, đan điền — những khái niệm mà ngay cả các bậc trưởng lão lớn tuổi nhất trong vùng cũng chỉ nghe qua truyền thuyết, không ai từng thấy thật. Hắn ngồi trong góc nhà ba ngày liền, không phải để tu luyện — vì hắn còn chưa biết tu luyện thế nào trong thế giới này — mà để dựng lên một câu chuyện. [Ký chủ đang cân nhắc sử dụng chức năng Kiến Tạo (giới hạn). Lưu ý: Điểm Sáng Thế hiện tại là 0, các kiến tạo quy mô lớn sẽ không khả dụng cho đến khi tích lũy đủ điểm.] — Quy mô nhỏ thì được chứ? — Hắn hỏi. [Khả dụng: Kiến Tạo Vi Mô — tạo dấu vết vật lý nhỏ, không thể tạo không gian/thực thể lớn ở cấp độ này.] Tô Thiên gật đầu. Vi mô là đủ. Hắn không cần một bí cảnh hoành tráng ngay lúc này — hắn chỉ cần một viên đá. Đêm đó, hắn lặng lẽ ra sau nhà, đến một gò đất nhỏ mọc đầy cỏ dại mà dân làng vẫn gọi là "Gò Hoang" — nơi không ai canh tác vì đất quá cứng, lẫn nhiều đá. Hắn đặt tay lên một tảng đá cũ, nhắm mắt, dồn hết sự tập trung vào ý niệm mơ hồ mà hệ thống vừa mở ra cho hắn. [Kiến Tạo Vi Mô: xác nhận tạo "Di tích cổ — cấp tối giản". Tiêu hao: 0 Điểm Sáng Thế (miễn phí lần đầu cho ký chủ mới). Bắt đầu?] — Bắt đầu. Một luồng hơi mát lan từ lòng bàn tay hắn vào tảng đá. Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng nổ, không có gì giống những gì hắn từng tưởng tượng về "thần thông". Chỉ là một sự thay đổi rất nhỏ, rất lặng lẽ — như nước thấm vào gỗ. Khi hắn mở mắt, tảng đá vẫn là tảng đá, nhưng trên mặt nó giờ đây khắc một dòng chữ cổ, nét chữ mòn vì thời gian, như đã tồn tại ở đó hàng trăm năm. Hắn không đọc được chữ đó — và đó chính là điều khiến hắn lạnh người. [Văn tự được kiến tạo theo "Cổ Văn Hoang Cảnh" — một hệ chữ viết không tồn tại trong lịch sử thật của Huyền Linh Giới, do Hệ Thống Sáng Thế tự sinh để đảm bảo tính nhất quán của lịch sử giả.] — Vậy làm sao ta đọc được nó để "phát hiện" ra nó? [Ký chủ có thể chọn "Giải Mã" bất kỳ lúc nào — quá trình diễn giải sẽ tự nhiên đến với ký chủ như một linh cảm, đủ để thuyết phục người ngoài rằng ký chủ thực sự lĩnh ngộ được, không phải ghi nhớ sẵn.] Tô Thiên đặt tay lên dòng chữ, và đúng như hệ thống nói — một dòng ý nghĩa chảy vào đầu hắn, nhẹ nhàng, tự nhiên, như chính hắn vừa "hiểu ra" sau một khoảnh khắc tập trung. "Nơi linh khí từng đầy, người từng đi qua Cửu Cảnh, để lại dấu này cho kẻ hữu duyên." Một câu sấm mơ hồ, đủ để gợi sự chú ý, không đủ để tiết lộ bất cứ điều gì cụ thể. Đúng kiểu câu chữ mà người ta sẽ truyền miệng từ đời này sang đời khác, thêm thắt theo từng lần kể lại. Hắn ngồi xuống bên tảng đá, nhìn nó trong ánh trăng, và lần đầu tiên từ khi tỉnh lại trong thân xác này, một nụ cười rất nhẹ, rất lạnh, xuất hiện trên gương mặt hắn. Đây không phải là lừa dối. Hắn nghĩ. Đây là việc viết lại một câu chuyện mà thế giới này đã quên — và để chính ta đóng vai người kể. Sáng hôm sau, hắn giả bộ ra Gò Hoang nhặt củi như thường lệ, rồi "vô tình" phát hiện tảng đá. Hắn không nói với ai ngay — một bí mật được giữ kín vài ngày luôn đáng tin hơn một bí mật được khoe ra lập tức. Hắn chỉ âm thầm quay lại đó mỗi đêm, ngồi thiền trước tảng đá, để bất kỳ ai vô tình thấy cũng nghĩ rằng cậu thiếu niên ốm yếu này đang "lĩnh ngộ" điều gì đó từ một di tích bí ẩn. Và quan trọng hơn cả — hắn dùng những đêm ấy để thật sự dò tìm trong cơ thể mình thứ gọi là kinh mạch, đan điền, hơi thở linh khí loãng còn vương trong không khí. Hệ thống có thể tạo ra một câu chuyện, nhưng nó không thể tạo ra sức mạnh thật trong cơ thể hắn. Cảnh giới đầu tiên — Luyện Khí — vẫn phải được hắn tự mình bước qua, bằng chính sự kiên nhẫn và đau đớn của bản thân. [Ghi nhận: ký chủ đang tiến hành tu luyện thật. Hệ Thống Sáng Thế không can thiệp vào tốc độ đột phá cảnh giới.] — Tốt. — Tô Thiên thì thầm trong đêm tối, mắt nhìn vào dòng chữ cổ trên tảng đá mà chính tay hắn vừa viết nên. — Ta không cần một con đường tắt. Ta chỉ cần một lý do để không ai hỏi ta đang đi đường nào.

End of Chapter 3