Chapter 5 of 5

Chương 5: Vị khách lạ

1.3k words

Mười ngày sau, một người lạ đến Thanh Hà thôn. Đó là một buổi trưa nắng gắt hiếm hoi, khi hầu hết dân làng đang nghỉ ngơi sau buổi cày, một bóng người mặc áo xám bạc màu, lưng đeo một thanh kiếm cũ, chậm rãi đi vào con đường đất dẫn vào thôn. Trẻ con đang chơi gần đầu làng là những người đầu tiên hét lên báo tin, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò — người lạ ở một nơi như Thanh Hà thôn là chuyện hiếm có. Tô Thiên đang ngồi trước cửa nhà, vá lại một cái rọ tre cùng cha, thì nghe tiếng xôn xao đó. Hắn ngẩng đầu, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng người ấy từ xa, một cảm giác bất an mơ hồ trượt qua sống lưng hắn — không phải vì khí thế của người lạ, mà vì cách người đó bước đi. Mỗi bước chân đều đặn, nhẹ như không chạm đất, hoàn toàn khác với cách những người nông dân hay thương lái vẫn đi qua vùng này. [Phân tích: thực thể đang tiếp cận có dấu hiệu tu luyện ở cảnh giới ước tính Trúc Cơ hậu kỳ hoặc cao hơn.] Tô Thiên khẽ siết chặt tay quanh cái rọ tre đang vá. Bản thân hắn, sau mười ngày khổ luyện trong hang đá, mới chỉ chạm đến tầng thứ ba của Luyện Khí — một khoảng cách xa đến mức nực cười so với người đang tiến vào thôn. Người lạ đi thẳng đến giữa làng, nơi vài người lớn tuổi đã tụ lại, ngạc nhiên nhưng vẫn giữ phép lịch sự truyền thống của một thôn làng nhỏ — mời nước, hỏi han. Người này có gương mặt trẻ hơn Tô Thiên tưởng, có lẽ chỉ ngoài hai mươi, nhưng ánh mắt mang một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như đã nhìn thấy nhiều thứ vượt xa tuổi đời. — Ta là Lăng Vũ, đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông. — Người đó nói, giọng nhẹ nhưng rõ ràng. — Ta đi qua vùng này tìm dược thảo cho tông môn, lương thực đã cạn, mong được thôn làng giúp đỡ vài ngày nghỉ chân. Một cái tên — Thanh Vân Tông — lướt qua ký ức mơ hồ của thân xác này. Một tông môn hạng trung, không phải đại tông môn hàng đầu của Huyền Linh Giới, nhưng đủ lớn để có những đệ tử tu luyện thật sự, sống ngoài những thôn làng hẻo lánh chẳng bao giờ nghe đến chuyện tu tiên. Dân làng, dù không hiểu "tông môn" là gì cụ thể, vẫn cảm nhận được sự khác biệt ở người này — không phải qua tu vi, mà qua cách cư xử, qua thanh kiếm bên hông, qua một thứ khí chất khiến người ta tự nhiên giữ khoảng cách kính trọng. Họ đồng ý cho Lăng Vũ tạm trú vài ngày trong nhà cộng đồng của thôn. Tô Thiên quan sát tất cả từ xa, không tham gia, chỉ tiếp tục công việc vá rọ tre như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng trong đầu hắn, những mảnh suy nghĩ đang ráp lại nhanh chóng. Một đệ tử tông môn, dù chỉ ngoại môn, đi qua một vùng đất hẻo lánh như thế này — không phải tình cờ hoàn toàn. Hắn nghĩ. Tông môn không phái đệ tử ra ngoài vô mục đích, dù là tìm dược thảo. Vùng đất nghèo linh khí như Thanh Hà thôn không phải nơi có dược thảo tốt. [Ghi chú: theo dữ liệu lịch sử mà Hệ Thống Sáng Thế ghi nhận, khu vực núi phía sau Thanh Hà thôn từng được liệt vào danh sách "vùng linh khí bất thường" trong các ghi chép cổ của một số tông môn nhỏ — có khả năng Thanh Vân Tông đang dò xét theo tin tức cũ, không liên quan trực tiếp đến hoạt động của ký chủ.] Tô Thiên dừng tay, nhìn xuống cái rọ tre trong lòng. Vùng linh khí bất thường. Tức là — ngay cả trước khi hắn đặt chân đến đây, ngay cả trước khi Hệ Thống Sáng Thế tồn tại trong đời hắn — đã có những con mắt từ xa từng để ý đến mảnh đất nhỏ bé này. Một sự thật khiến lòng hắn lạnh đi vài phần. Nếu đúng vậy, thì sự xuất hiện của Lăng Vũ không phải là khởi đầu của một nguy cơ — mà chỉ là phần nổi của một nguy cơ đã âm thầm tồn tại từ trước. Đêm đó, khi cả thôn đã ngủ, Tô Thiên không đến hang đá luyện khí như thường lệ. Hắn đứng trên nóc một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống nhà cộng đồng nơi Lăng Vũ đang nghỉ, ánh đèn dầu lay lắt qua khung cửa gỗ. — Hệ thống. — Hắn nói, rất nhỏ. — Nếu ta muốn biết chắc người này đến đây với mục đích gì, không phải chỉ đoán, ta cần gì? [Khả dụng: chức năng Quan Sát có thể mở rộng phạm vi nếu ký chủ tích lũy đủ Điểm Sáng Thế tối thiểu. Hiện tại Điểm Sáng Thế: 0. Đề xuất: ký chủ có thể chủ động kiến tạo một sự kiện nhỏ, mang tính kiểm chứng, để vừa thu thập điểm vừa quan sát phản ứng của đối tượng — miễn là không vi phạm khu vực hạn chế "Thanh Hà thôn" đã đăng ký.] Tô Thiên nhìn xuống ánh đèn dầu xa xa, im lặng suy nghĩ rất lâu. Tảng đá ở Gò Hoang — di tích nhỏ hắn đã tạo ra — nằm ngoài ranh giới canh tác của thôn, nhưng vẫn đủ gần để xem là "thuộc về" Thanh Hà thôn theo cách hiểu thông thường. Nếu hắn muốn thử nghiệm khả năng kiến tạo ở quy mô lớn hơn — đủ để gây chấn động, đủ để tích điểm, đủ để bắt đầu dò xét những kẻ như Lăng Vũ — hắn cần một nơi khác. Một nơi không phải Thanh Hà thôn, nhưng đủ gần để hắn kiểm soát được những gì xảy ra ở đó. Một ý tưởng, mơ hồ nhưng dần rõ nét, bắt đầu hình thành trong đầu hắn — về một bí cảnh, một di tích giả mạo quy mô lớn hơn rất nhiều so với một tảng đá khắc chữ, được đặt đủ xa để không kéo nguy hiểm về phía những người hắn yêu thương, nhưng đủ gần để hắn có thể, từ trong bóng tối, kiểm soát mọi thứ diễn ra bên trong nó. — Ta sẽ cần một ngọn núi. — Hắn nói, gần như là tự nói với mình hơn là với hệ thống. — Không phải ngọn núi sau thôn. Một ngọn núi khác. Đủ xa để an toàn, đủ gần để ta không mất kiểm soát. [Đã ghi nhận yêu cầu của ký chủ. Đang chờ ký chủ xác định địa điểm cụ thể.] Tô Thiên quay người, bước xuống đồi, ánh trăng đổ dài bóng hắn trên cỏ. Đêm nay, hắn không luyện khí. Đêm nay, hắn cần thời gian để vẽ ra trong đầu mình bản đồ của một kế hoạch mà từ giờ phút này, sẽ kéo dài suốt nhiều năm tháng tiếp theo của đời hắn. Hắc thủ sau màn — cái danh xưng mà rồi đây thiên hạ sẽ gọi hắn — vẫn còn là một hạt giống chưa nảy mầm. Nhưng đêm nay, dưới ánh trăng lạnh trên ngọn đồi nhỏ phía sau Thanh Hà thôn, hạt giống ấy vừa được gieo xuống.

End of Chapter 5