Chapter 2 of 5

Chương 2: Tiếng vọng từ hư không

831 words

Ba ngày sau, Tô Thiên đã có thể đi lại vững vàng. Hắn dùng thời gian ấy để quan sát — không phải thôn làng, mà chính bản thân mình. Mỗi đêm, khi cha đã ngủ, hắn ngồi trong góc nhà, nhắm mắt, cố gắng tìm lại cảm giác về "lớp màng mỏng" mà hắn từng thấy buổi sáng đầu tiên. Lần đầu, không có gì xảy ra ngoài sự tĩnh lặng của một đêm quê. Lần thứ hai, hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc xương sống — không phải gió. Đến lần thứ ba, khi hắn đã gần như từ bỏ, một âm thanh vang lên trong đầu hắn. Không phải giọng nói. Gần giống một tiếng chuông rất xa, rất nhỏ, vọng qua hàng ngàn lớp không khí để đến được ý thức hắn. [Phát hiện... ký chủ... Hệ Thống Sáng Thế... khởi động...] Tô Thiên mở mắt. Trong bóng tối căn nhà, không có gì thay đổi — vẫn vách đất, vẫn ánh trăng lọt qua khe rạ, vẫn tiếng dế kêu ngoài sân. Nhưng trong tâm trí hắn, một khoảng không gian mới đã mở ra, mơ hồ như sương sớm chưa tan. [Hệ Thống Sáng Thế — phiên bản tối giản — đã kích hoạt một phần.] [Cảnh báo: liên kết hệ thống chưa hoàn chỉnh do thiếu nguồn năng lượng nền (linh khí thế giới dưới ngưỡng kích hoạt toàn phần).] [Chức năng hiện có: Quan Sát — Ghi Nhận — Kiến Tạo (giới hạn).] Tô Thiên ngồi bất động rất lâu, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tỉnh táo gần như lạnh lùng đang chiếm lấy hắn. Trong kiếp trước, hắn từng viết hàng trăm dòng code mỗi ngày, quen với việc đối diện những hệ thống logic phức tạp mà không hoảng loạn. Giờ đây, đối diện một "hệ thống" theo đúng nghĩa siêu nhiên nhất, phần con người ấy trong hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh kỳ lạ. — Kiến Tạo. — Hắn thử nói thành tiếng, rất nhỏ. — Kiến tạo cái gì? [Truy vấn không hợp lệ. Vui lòng cung cấp Điểm Sáng Thế để mở khóa chi tiết chức năng.] — Điểm Sáng Thế là gì? [Điểm Sáng Thế: đơn vị năng lượng được sinh ra từ phản ứng cảm xúc cường độ cao của chúng sinh — chấn động, sợ hãi, kinh ngạc — đối với những "thực tại" được Hệ Thống Sáng Thế kiến tạo hoặc xác nhận. Điểm Sáng Thế hiện tại: 0.] Tô Thiên im lặng, để những lời ấy thấm vào ý thức. Một hệ thống ăn bằng cảm xúc của người khác. Hắn nghĩ đến cha mình, đến gương mặt lo lắng buổi sáng hôm ấy. Nếu hệ thống này thật sự vận hành theo cách nó tự giới thiệu, thì việc "kiến tạo" điều gì đó để gây chấn động cho người dân Thanh Hà thôn — để lấy điểm — là điều dễ dàng nhất, gần nhất, và cũng là điều hắn tuyệt đối không làm. — Có giới hạn nào về việc lấy Điểm Sáng Thế từ ai không? — Hắn hỏi, giọng trầm hơn. [Hệ Thống Sáng Thế không phân biệt đối tượng. Mọi phản ứng cảm xúc đủ cường độ đều có thể chuyển hóa thành Điểm Sáng Thế.] [Ghi chú: ký chủ có toàn quyền lựa chọn đối tượng kiến tạo và đối tượng chứng kiến.] Một câu trả lời trung tính, lạnh lùng, đúng như cách một công cụ nên trả lời. Hệ thống không có đạo đức. Đạo đức, nếu có, phải đến từ người sử dụng nó. Tô Thiên gật đầu chậm trong bóng tối, như đang gật đầu với chính mình hơn là với hệ thống. — Ta hiểu rồi. — Hắn nói. — Vậy từ giờ, Thanh Hà thôn không phải là nơi để kiến tạo. Không bao giờ. [Đã ghi nhận. Vùng "Thanh Hà thôn" được đánh dấu: Khu vực hạn chế kiến tạo — theo yêu cầu ký chủ.] Có một sự nhẹ nhõm mơ hồ trong lòng hắn khi nghe câu trả lời đó — như thể, dù chỉ là một dòng dữ liệu lạnh lùng, nó vẫn xác nhận được giới hạn mà hắn vừa tự đặt ra cho chính mình. Một lằn ranh. Nhỏ, nhưng là lằn ranh đầu tiên. Bên ngoài, ánh trăng đã lệch hẳn sang phía tây. Tô Thiên đứng dậy, bước ra sân, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao — và một lần nữa thấy những vệt sáng mảnh như tơ đang rút dần về phương xa. Nếu linh khí đang chảy đi, hắn nghĩ, thì phải có nơi nó chảy đến. Và nếu hệ thống này thật sự cho hắn khả năng "kiến tạo" lại một phần thực tại — thì câu hỏi không còn là có nên dùng nó không, mà là dùng nó ở đâu, cho ai, và với cái giá nào.

End of Chapter 2

Chapter 2: Chương 2: Tiếng vọng từ hư không - Linh khí khôi phục: Ta là Hắc thủ sau màn | Novel AI Studio