Tô Thiên mở mắt trong tiếng gà gáy.
Không phải tiếng đồng hồ báo thức, không phải tiếng xe cộ ngoài cửa sổ tầng mười hai. Là tiếng gà — khô khốc, vang lên đâu đó phía sau một bức vách đất nứt nẻ, kéo theo mùi rơm ẩm và khói bếp củi còn vương trong không khí.
Hắn nằm yên một lúc lâu, nhìn lên mái nhà lợp rạ, từng thanh tre đan vào nhau tạo thành những hình thoi đều đặn, ánh sáng sớm lọt qua vài khe hở nhỏ rọi thành những đốm vàng nhạt trên vách. Có một con nhện đang bò chậm chạp giữa hai thanh xà, mạng nhện của nó lấp lánh hơi nước.
Đây không phải phòng ngủ của ta.
Ý nghĩ đó đến chậm, gần như lười nhác, như thể một phần trong hắn đã chấp nhận điều này từ trước khi lý trí kịp phản kháng. Tô Thiên ngồi dậy, cảm nhận cơ thể mới — gầy hơn, có những vết chai trên lòng bàn tay mà hắn không nhớ mình từng có, và một cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới, như dư chấn của một trận bệnh kéo dài.
Hắn nhìn xuống hai tay mình. Da ngăm, gân guốc, móng tay cắt cụt một cách cẩu thả. Không phải tay của một kỹ sư phần mềm ba mươi hai tuổi từng đánh máy mười giờ một ngày.
Trí nhớ ùa về không theo kiểu sét đánh, mà như nước thấm dần qua đất — từng lớp, từng lớp. Tô Thiên. Mười tám tuổi. Con trai duy nhất của một người đàn ông tên Tô Đại Phu — không phải đại phu thật, chỉ là cái tên cha mẹ đặt cho, mong con sau này làm nghề thuốc. Mẹ mất khi hắn còn nhỏ. Cha làm nông, kiêm thêm nghề đan rọ tre bán cho thôn bên. Họ sống ở một nơi gọi là Thanh Hà thôn — một cái tên nghe như mọc ra từ hàng ngàn câu chuyện giống nhau, không có gì đặc biệt, không nằm trên bất kỳ con đường nào dẫn đến vinh quang.
Tô Thiên — thân xác này — vừa trải qua một cơn sốt nặng kéo dài ba ngày. Người trong thôn đã chuẩn bị sẵn cho việc cậu ta không qua khỏi.
Hắn siết nhẹ các đầu ngón tay, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản này. Lạ. Nhưng không đáng sợ bằng việc hắn nhận ra, ở một góc sâu trong ý thức, mình biết những thứ thân xác này chưa từng biết.
Linh khí.
Không phải khái niệm trừu tượng từ một thể loại tiểu thuyết hắn từng đọc lúc rảnh rỗi. Đó là một cảm nhận thật — như có một lớp màng mỏng phủ lên toàn bộ thế giới, và lớp màng đó đang... mỏng đi. Mỏng đến mức gần như trong suốt. Hắn không "nhớ" nó từ kiếp trước, hắn cảm được nó ngay tại đây, ngay bây giờ, bằng một giác quan thân xác này âm thầm sở hữu nhưng chưa từng được đánh thức.
— Thiên! Con dậy chưa?
Tiếng gọi từ ngoài sân kéo hắn về thực tại. Một người đàn ông trung niên, vai rộng, lưng có chút khòm vì năm tháng cõng nặng, đang đứng ở cửa, tay còn cầm bó tre vừa chẻ. Gương mặt ông khắc khổ nhưng ánh mắt — khi nhìn vào Tô Thiên — chứa một sự lo lắng không che giấu được.
— Con... dậy rồi, cha. — Tô Thiên đáp, giọng còn khàn, nhưng từ "cha" thoát ra tự nhiên hơn hắn tưởng, như thể một phần ký ức của thân xác này đang dẫn đường cho miệng hắn nói.
Tô Đại Phu bước vào, đặt tay lên trán con trai, thở phào.
— Hạ rồi. Tạ ơn trời đất, hạ rồi. Ba ngày qua cha tưởng...
Ông không nói hết câu. Nhưng Tô Thiên hiểu. Trong đôi mắt ấy có một nỗi sợ mà hắn — trong kiếp trước, sống một mình giữa thành phố lạnh lẽo, không người thân ràng buộc — chưa từng thấy ai dành cho mình.
Một cảm giác lạ lùng dấy lên trong lòng hắn. Không hẳn là cảm động. Gần như là một sự cảnh giác — như cách một người từng mất tất cả học được cách trân trọng những gì đột nhiên có lại.
— Cha, — hắn nói chậm, — con không sao. Con chỉ cần... ra ngoài nhìn một chút.
Tô Đại Phu không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, đỡ con trai dậy. Tô Thiên bước ra sân, đôi chân còn run nhưng cố giữ thẳng. Bên ngoài, Thanh Hà thôn hiện ra trong ánh sáng buổi sớm — vài chục nóc nhà rải rác quanh một con suối nhỏ, ruộng lúa xanh nhợt nhạt vì đất bạc màu, và phía xa, những ngọn núi mờ trong sương như những con sóng đông cứng.
Một nơi bình thường đến mức gần như tàn nhạt.
Nhưng khi Tô Thiên nhìn lên bầu trời, hắn thấy một thứ mà không ai khác trong thôn này có thể thấy.
Những vệt sáng mảnh như tơ, lượn lờ trong không khí, đang rút dần về phía một hướng xa xôi — như máu rút khỏi một cơ thể đang chết. Linh khí của cả thế giới này, đang chảy đi đâu đó, để lại sau nó một vùng đất khô cạn dần theo từng ngày.
— Đẹp nhỉ? — Tô Đại Phu đứng cạnh, nhìn theo ánh mắt con trai nhưng rõ ràng không thấy được gì ngoài mây trời bình thường. — Sáng nay sương đẹp.
Tô Thiên im lặng một lúc.
— Vâng. — Hắn đáp. — Đẹp.
Hắn không nói cho cha biết hắn vừa nhìn thấy gì. Một phần vì biết nói ra cũng vô ích — cha hắn, người dân Thanh Hà thôn, sống cả đời chưa từng nghe đến hai chữ "tu luyện" theo nghĩa mà các đại cảnh giới từng tồn tại. Một phần khác, sâu hơn, là vì hắn chưa hiểu được chính mình đã mang theo thứ gì khi tỉnh lại trong thân xác này.
Nhưng hắn biết một điều, rõ như ánh sáng ban mai đang rọi lên gương mặt gầy gò của người đàn ông trước mặt: bất kể thế giới này đang khô cạn ra sao, bất kể linh khí đang trốn đi đâu, nơi này — căn nhà lợp rạ này, con suối nhỏ này, người cha đứng cạnh hắn đây — sẽ là thứ duy nhất hắn không để mất lần thứ hai.