Nhịp tim đập liên hồi trong lồng ngực nhỏ bé như muốn nhảy vọt ra ngoài.
Run rẩy, Uyển Nhi nhanh tay đóng sập chiếc hộp gỗ chứa đầy những bức ảnh chụp lén từ thời học sinh của mình lại.
Tiếng lạch cạch của khóa chốt vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của thư phòng rộng lớn.
Nhanh như cắt, cô vớ lấy chiếc khăn lau bụi trên bàn, cố sức chà xát lên mặt gỗ gụ bóng loáng để che giấu sự hoảng loạn đang bóp nghẹt lồng ngực.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, thấm qua lớp tóc mai mỏng manh bết vào hai bên thái dương cô.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề đột ngột đẩy mở, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy cô gái nhỏ.
Cố Mạc Thần bước vào, mang theo luồng khí lạnh của sương đêm và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, áp đảo hoàn toàn sự ấm áp ít ỏi trong phòng.
Ánh mắt sắc lẹm của anh lập tức khóa chặt vào bóng lưng mảnh dẻ đang giả vờ bận rộn kia.
Từng bước chân trầm ổn, nặng nề của anh như giẫm trực tiếp lên nhịp tim đang hỗn loạn của cô.
"Em đang làm gì thế?" Giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn khàn đặc trưng vang lên ngay sau gáy cô.
Giật nảy mình, Uyển Nhi xoay người lại, ép chặt lưng vào mép bàn gỗ gụ lớn để tìm kiếm một điểm tựa vững chắc cho đôi chân đang run rẩy.
"Em... em chỉ đang lau dọn lại bàn làm việc cho anh một chút thôi." Cô cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhưng giọng nói lắp bắp đã phản bội cô.
Một bàn tay to lớn, ấm áp bất ngờ áp lên eo cô, kéo mạnh cơ thể mảnh mai dán chặt vào vòm ngực rắn chắc như đá tạc của anh.
Mùi trầm hương thoang thoảng từ mái tóc cô bay vào mũi anh, xoa dịu đi chút mệt mỏi sau ngày dài căng thẳng lăn lộn trên thương trường.
Nghiêng đầu, Mạc Thần vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như muốn khảm sâu hương thơm này vào tận buồng phổi.
Cảm giác đụng chạm thân mật đột ngột khiến toàn thân Uyển Nhi căng cứng, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy căng thẳng.
Nhận ra sự bất thường từ nhịp tim đập dồn dập của người trong lòng, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
"Tim em đập nhanh quá, Uyển Nhi," anh thì thầm, môi mỏng lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm nơi cổ cô, tạo ra một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô.
"Có phải em đang giấu tôi điều gì không?" Câu hỏi lười nhác nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối khiến cô suýt chút nữa thì nín thở.
Lắc đầu lia lịa, cô bấu chặt lấy vạt áo sơ mi phẳng phiu của anh: "Không... không có, em chỉ là... giật mình vì anh về bất ngờ thôi."
Thay vì tiếp tục tra hỏi hay vạch trần lời nói dối vụng về ấy, Mạc Thần lại chọn một cách trừng phạt ngọt ngào và tàn nhẫn hơn nhiều.
Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo phông rộng rãi của cô, vuốt ve làn da mềm mại, mịn màng dọc theo đường cong của eo thon.
Xúc cảm thô ráp từ những vết chai sạn trên lòng bàn tay anh ma sát với làn da non nớt, khơi dậy một luồng nhiệt lượng nóng bỏng, thiêu đốt tâm trí cô.
Nước mắt bỗng chốc dâng đầy hốc mắt Uyển Nhi, nhưng không còn là sự sợ hãi tột cùng như những ngày đầu tiên nữa.
Nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông trước mặt, hình ảnh chiếc hộp gỗ đầy ắp những bức ảnh chụp lén từ thuở thiếu thời lại hiện lên rõ mồn một trong đầu cô.
Hóa ra, anh đã yêu cô từ rất lâu, trước cả khi cô biết đến sự tồn tại của anh trên đời này.
Sự bảo bọc điên cuồng, sự chiếm hữu có phần bệnh hoạn này của anh đều bắt nguồn từ một tình yêu cố chấp và sâu đậm đến nghẹt thở.
Lòng cô dâng lên một tư vị ngọt ngào khó tả, lấp đầy mọi khoảng trống cô đơn và tổn thương mà gia đình cũ đã để lại trong lòng cô.
Từng chút một, cô nhận ra anh chưa từng thực sự làm tổn thương cô, anh luôn tinh tế xoa dịu những vết thương lòng của cô bằng sự bảo bọc độc quyền của mình.
Trái tim cô khẽ run rẩy trước sự thật ngọt ngào ấy, Uyển Nhi nhận ra mình đã hoàn toàn chìm đắm, hoàn toàn yêu người đàn ông tàn nhẫn nhưng đầy ấm áp này mất rồi.
Chủ động vòng tay qua cổ anh, cô khẽ rướn người, dâng hiến đôi môi đỏ mọng như một lời mời gọi đầy ngọt ngào.
Hành động chủ động hiếm hoi của cô giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng, lập tức thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Mạc Thần.
Gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, anh thô bạo cúi xuống, ngậm lấy đôi môi cô, mút mát và càn quét mọi ngóc ngách bằng sự chiếm hữu điên cuồng.
Nụ hôn sâu đến mức khiến Uyển Nhi cảm thấy như dưỡng khí trong phổi đang bị rút cạn, cả người mềm nhũn ra như nước.
Gạt phăng tất cả đống tài liệu và bút thước trên bàn làm việc xuống đất, tạo nên những tiếng động loảng xoảng chói tai vang vọng khắp căn phòng.
Mạc Thần dứt khoát bế bổng cô lên, đặt ngồi lên mặt bàn gỗ gụ lớn, lạnh lẽo.
Mặt gỗ lạnh ngắt tương phản gay gắt với sức nóng rực lửa từ cơ thể anh, khiến cô khẽ rùng mình một cái.
Không để cô kịp thích ứng, anh đã chen vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể vạm vỡ của mình tới, giam cầm cô hoàn toàn trong vòng tay rộng lớn.
"Ưm... Mạc Thần..." Tiếng rên rỉ ngọt ngào bị nuốt chửng khi anh một lần nữa áp môi xuống, đồng thời tay kéo phăng chiếc khóa quần của cô.
---
Áo sơ mi và quần tây nhanh chóng bị rũ bỏ, để lộ cơ thể trắng ngần, hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật dưới ánh đèn mờ ảo của thư phòng.
Ánh mắt Mạc Thần tối sầm lại, hừng hực ngọn lửa dục vọng nguyên thủy nhất khi nhìn ngắm cơ thể cô dâng hiến trọn vẹn cho mình.
Cúi đầu xuống, anh cắn mạnh vào xương quai xanh tinh xảo của cô, lưu lại một dấu ấn đỏ tươi, minh chứng cho quyền sở hữu tuyệt đối.
Cơn đau nhẹ xen lẫn khoái cảm tê dại khiến Uyển Nhi ưỡn cong người, đôi tay bám chặt vào bắp tay rắn chắc của anh, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Ngón tay thon dài của anh trượt dần xuống dưới, thâm nhập vào vùng cấm địa tư mật đang ẩm ướt, khẽ khàng trêu chọc đóa hoa đang hé nở.
Tiếng nước nhóp nhép dâm mỹ vang lên trong không gian yên tĩnh, khiến mặt Uyển Nhi đỏ bừng vì xấu hổ, cô cố che mặt đi nhưng bị anh giữ chặt lấy cổ tay.
"Nhìn tôi, Uyển Nhi," anh ra lệnh bằng giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng nhìn chăm chú vào gương mặt đầy xuân tình của cô.
"Nói cho tôi biết, em có thích không? Có muốn tôi không?" Câu hỏi trực diện đầy thô tục khiến cô chỉ biết khóc nấc lên, lắc đầu rồi lại gật đầu liên tục.
Dục vọng trỗi dậy đến đỉnh điểm, anh nhanh chóng giải phóng phân thân to lớn, nóng rực của mình ra ngoài.
Chậm rãi nhưng đầy kiên quyết, anh thúc mạnh một phát thẳng vào tận sâu bên trong cô, lấp đầy sự trống trải bằng sự thô bạo đầy yêu thương.
"A...!" Uyển Nhi thét lên một tiếng nhỏ, cả người căng thẳng tột độ khi dị vật khổng lồ lấp đầy cơ thể mình.
Nước mắt sinh lý chảy dài bên khóe mắt, cô bám chặt lấy vai anh, đón nhận từng đợt va chạm mạnh mẽ bắt đầu dồn dập trút xuống.
Mỗi nhịp thúc của Mạc Thần đều sâu đến mức chạm tới tử cung cô, khiến cô có cảm giác như linh hồn mình cũng bị anh đóng dấu, chiếm đoạt.
Tiếng da thịt va chạm bôm bốp đầy kích thích vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng thở dốc nồng đượm của cả hai người.
Mặt bàn gỗ gụ rung lên bần bật theo từng chuyển động thô bạo của người đàn ông, tài liệu rơi rớt lả tả xung quanh như những cánh hoa rụng.
Yêu thương và chiếm hữu hòa quyện vào nhau, Uyển Nhi hoàn toàn buông bỏ mọi phòng bị, phối hợp nhịp nhàng theo từng động tác của anh.
Cảm giác ngọt ngào của tình yêu len lỏi trong từng tế bào, biến nỗi đau đớn thể xác thành thứ khoái cảm đê mê, gây nghiện tột cùng.
"Mạc Thần... em yêu anh... chậm một chút... nhẹ lại..." Cô nức nở cầu xin, giọng điệu run rẩy mang theo sự nũng nịu vô thức.
Nghe thấy ba chữ "em yêu anh", động tác của Mạc Thần khựng lại một nhịp, đôi mắt anh co rút đầy kinh ngạc rồi nhanh chóng hóa thành sự cuồng nhiệt điên cuồng hơn gấp bội.
Cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi sưng đỏ của cô, anh thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn đem cả hai hòa làm một thể, vĩnh viễn không chia lìa.
Khoái cảm dồn dập ập đến như những đợt sóng thần, cuốn trôi mọi lý trí còn sót lại của cả hai người vào cõi mộng ảo đê mê.
Uyển Nhi co rút kịch liệt, ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh khi luồng điện tê dại lan tỏa khắp toàn thân, đưa cô chạm tới đỉnh cao của sự sung sướng.
Mạc Thần cũng gầm lên một tiếng thỏa mãn, bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung cô, tưới đẫm nhụy hoa đang run rẩy.
Cả hai ôm chặt lấy nhau, thở dốc trong dư vị ngọt ngào, ấm áp sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt.
Mồ hôi đầm đìa trên trán anh nhỏ giọt xuống ngực cô, mang theo hơi ấm nồng nàn của tình yêu chiếm hữu.
Gạt đi những lọn tóc bết dính trên trán cô, anh dịu dàng hôn lên mí mắt sưng mọng, rồi di chuyển dần xuống vành tai nhạy cảm còn đang ửng hồng.
Giữa cơn khoái cảm, Mạc Thần thì thầm hỏi: 'Em có bao giờ tự hỏi tại sao đêm đó cửa phòng tôi lại không khóa không?' khiến Uyển Nhi đông cứng cả người.