Chapter 10 of 13
Chapter 10: Bóng Ma Quá Khứ
1.5k words
Nắng ấm len lỏi qua rèm cửa, rót mật ngọt xuống chiếc giường lớn.
Dưới tấm chăn lụa mềm mại, Tô Uyển Nhi khẽ động đậy mi mắt.
Một vòng tay rắn rỏi, ấm áp siết chặt lấy eo cô từ phía sau, kéo cô áp sát vào lồng ngực vững chãi.
Giọng trầm khàn của Cố Mạc Thần vang lên bên tai cô.
Hơi thở nóng hổi của anh lướt qua gáy cô, khơi dậy những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
Uyển Nhi đỏ mặt, rúc sâu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ.
Cô khẽ gật đầu, tận hưởng cảm giác được anh bao bọc.
"Hôm nay em muốn đi đâu không?"
Mạc Thần khẽ hôn lên đỉnh đầu cô.
Sự dịu dàng hiếm hoi này từng là điều cô không bao giờ dám mơ tới.
"Em chỉ muốn ở nhà thôi."
Uyển Nhi thì thầm, ngón tay nhỏ nhắn vẽ những vòng tròn vô định trên ngực anh.
Cô yêu thích sự bình yên này, yêu cả cách anh nuông chiều cô vô điều kiện.
Khoảng thời gian gần đây, Cố Mạc Thần dường như đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc tàn nhẫn lạnh lùng khi ở bên cô.
Anh không còn nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm đầy đề phòng, cũng không còn ép buộc cô vào những bản hợp đồng vô lý.
Anh dung túng cho mọi sở thích nhỏ nhặt của cô, sẵn sàng bỏ qua những lúc cô vụng về làm vỡ đồ sứ quý giá trong nhà.
"Ngoan, ở nhà chờ anh. Chiều nay anh sẽ về sớm đưa em đi ăn tối."
Mạc Thần khẽ cười, nụ hôn nồng ấm đáp xuống trán cô trước khi anh rời giường.
Nhìn bóng lưng săn chắc, rộng lớn của anh khuất sau cánh cửa phòng tắm, trái tim Uyển Nhi dâng tràn một cảm giác ngọt ngào đến lịm đi.
Cô biết mình đã lún sâu vào vũng lầy tình yêu này, một tình yêu mà cô nguyện ý dâng hiến cả thể xác lẫn linh hồn.
---
Dưới lầu, tiếng bước chân nhè nhẹ của những người hầu tạo nên một nhịp điệu sinh động.
Biệt thự Cố gia vốn dĩ luôn chìm trong bầu không khí u uất, tĩnh mịch đến đáng sợ nay đã tràn ngập sức sống mới.
Quản gia Trương đứng ở góc phòng khách, nhìn Uyển Nhi đang tỉ mẩn cắm những bông hoa vào bình.
Gương mặt ông hiện lên nụ cười hiền hậu, một điều rất hiếm thấy ở người quản gia nghiêm nghị này.
"Phu nhân, từ khi cô đến đây, Cố gia thực sự đã thay đổi rất nhiều. Cố tổng cũng cười nhiều hơn trước."
Bác Trương vừa nói vừa dâng lên tách trà hoa cúc nóng hổi.
Uyển Nhi ngẩng đầu lên, gò má ửng hồng vì ngượng ngùng.
"Bác Trương quá khen rồi, cháu chỉ làm những việc nhỏ nhặt thôi. Cháu muốn ngôi nhà này có thêm chút sinh khí, để anh ấy mỗi khi đi làm về đều cảm thấy thoải mái."
Mấy người hầu khác đi ngang qua cũng cúi đầu chào cô bằng ánh mắt đầy kính trọng và yêu mến thực sự.
Họ không còn phải nơm nớp lo sợ những cơn thịnh nộ vô cớ của vị tổng tài tàn nhẫn nữa.
Chỉ cần có Uyển Nhi ở đó, Cố Mạc Thần sẽ thu liễm toàn bộ sự tàn nhẫn của mình, trở thành một người chồng ôn nhu hết mực.
Sự dung túng của anh đối với những hành động đáng yêu của cô khiến ai nấy đều thầm ngưỡng mộ.
Uyển Nhi khẽ nhấp một ngụm trà ấm, lòng ngập tràn hạnh phúc.
Cô tin tưởng vào tương lai của hai người, tin rằng bản hợp đồng hôn nhân ban đầu giờ đây đã biến thành một tình yêu chân thành và bền chặt.
---
Tiếng động cơ xe thể thao gầm rú ngoài sân cắt đứt khoảng không gian yên tĩnh của buổi chiều muộn.
Mạc Thần đã đến tập đoàn từ đầu giờ chiều để giải quyết một dự án khẩn cấp.
Xe thể thao mui trần màu đỏ rực rỡ đậu ngay trước thềm cửa, trông vô cùng lạc lõng giữa khuôn viên tĩnh lặng của Cố gia.
Cửa xe mở ra, một đôi chân dài thon thả mang giày cao gót nhọn hoắt bước xuống.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ giày vang dội trên nền đá cẩm thạch, mang theo sự kiêu hãnh và lấn át kỳ lạ.
Uyển Nhi cảm thấy lồng ngực mình đột nhiên thắt chặt, một linh cảm bất an mơ hồ dâng trào trong lòng.
"Lâm tiểu thư, cô không thể tự tiện xông vào đây!"
Giọng của quản gia Trương vang lên từ sảnh chính, chứa đựng sự nghiêm nghị và tức giận hiếm thấy.
"Tránh ra! Bác Trương, bác quên tôi là ai rồi sao? Tôi là Lâm Dao đây."
Giọng nữ sắc sảo, cao vút vang vọng khắp ngôi nhà.
Người phụ nữ ấy diện một chiếc đầm hiệu màu đỏ ôm sát, tôn lên những đường cong nóng bỏng.
Gương mặt cô ta trang điểm vô cùng sắc sảo, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự kiêu ngạo và lạnh lùng.
"Tôi là thanh mai trúc mã của Mạc Thần, cái nhà này trước đây tôi ra vào như cơm bữa, giờ bác lại muốn cản tôi sao?"
Uyển Nhi chậm rãi đi xuống cầu thang, đôi mắt dán chặt vào bóng dáng vừa bước qua cửa lớn.
"Lâm tiểu thư, đây là tư gia của Cố tổng và phu nhân, xin cô tự trọng."
Bác Trương kiên quyết đứng chặn trước lối lên lầu, gương mặt già nua đanh lại đầy cảnh giác.
"Phu nhân? Cái thứ rác rưởi được mua bằng tiền đó mà cũng xứng làm phu nhân nhà họ Cố sao? Mạc Thần chỉ đang chơi đùa thôi, bác lại coi là thật à?"
Lâm Dao cười khẩy, ánh mắt cô ta đột ngột quét lên phía cầu thang và dừng lại trên người Uyển Nhi.
Sát khí và sự khinh bỉ trong mắt cô ta khiến Uyển Nhi không tự chủ được mà lùi lại một bước, tim đập loạn nhịp.
"Cô chính là Tô Uyển Nhi?"
Lâm Dao đẩy mạnh quản gia Trương ra, thong thả bước lên cầu thang.
Nhịp tim của Uyển Nhi đập nhanh liên hồi, mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay.
"Tôi là Tô Uyển Nhi. Cho hỏi cô tìm Mạc Thần có việc gì?"
Uyển Nhi cố giữ cho giọng mình không run rẩy, đứng thẳng người đối mặt với kẻ xâm nhập đầy kiêu ngạo này.
"Tôi không tìm anh ấy. Tôi tìm cô đấy, đồ thế thân rẻ tiền."
Lâm Dao đứng trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Uyển Nhi có thể ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc đầy tính áp đảo.
Cô ta đánh giá Uyển Nhi từ đầu đến chân, nụ cười trên môi càng thêm phần khinh bỉ và độc địa.
"Nhìn gần thế này... quả thực rất giống. Thảo nào anh ấy lại điên cuồng vì cô đến thế. Ngay cả cái vẻ mặt ngây thơ giả tạo này cũng giống hệt."
Câu nói kỳ lạ của Lâm Dao khiến tim Uyển Nhi như rơi vào hầm băng.
Sự hoài nghi bấy lâu nay trong lòng cô đột ngột bùng lên dữ dội.
"Cô có ý gì? Xin cô ăn nói cho tự trọng."
Uyển Nhi hỏi, đôi môi khẽ run lên vì giận dữ và lo sợ.
"Chúng ta vào phòng nói chuyện đi. Tôi tin cô sẽ rất muốn biết những bí mật đen tối mà người chồng yêu dấu của cô đang cố gắng che giấu cô suốt thời gian qua."
Lâm Dao nhếch mép cười đầy ẩn ý, tự tiện đi thẳng vào phòng khách phụ ở tầng hai, coi khinh sự hiện diện của tất cả mọi người trong nhà.
---
Tiếng cửa phòng khép lại nghe thật nặng nề, tựa như một tấm rèm sắt cô lập Uyển Nhi khỏi thế giới ngọt ngào mà cô vừa dựng xây.
Uyển Nhi đứng tựa lưng vào mép bàn, đôi mắt không rời khỏi người phụ nữ đang thản nhiên ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa da sang trọng kia.
"Tôi không có nhiều thời gian, và tôi nghĩ cô cũng không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này đâu."
Lâm Dao mở chiếc túi xách Hermès đắt giá, lấy ra một xấp tài liệu cùng vài bức ảnh cũ kỹ rồi ném mạnh lên mặt bàn kính trước mặt Uyển Nhi.
Bịch.
Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng sấm sét đánh ngang tai Uyển Nhi.
"Tự mình xem đi rồi tỉnh mộng."
Lâm Dao khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy vẻ chế giễu và mong chờ sự sụp đổ của đối phương.
Uyển Nhi chần chừ vài giây, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực.
Đôi bàn tay cô run rẩy kịch liệt khi khẽ bước tới, cầm lấy bức ảnh đầu tiên trên cùng.
Toàn thân cô lập tức đông cứng, như có một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng rồi nổ tung trong đại não, cướp đi mọi khả năng suy nghĩ của cô.
Trong ảnh là một cô gái trẻ trung, rạng rỡ với nụ cười tỏa nắng.
Gương mặt ấy, đôi mắt to tròn đượm buồn ấy, ngay cả nốt ruồi nhỏ dưới xương quai xanh ấy... tất cả đều giống hệt cô đến chín mươi chín phần trăm.
Bên cạnh cô gái đó chính là Cố Mạc Thần.
Nhưng đó không phải là một Cố Mạc Thần lạnh lùng, tàn nhẫn của hiện tại.
Trong ảnh, anh đang ôm cô gái ấy từ phía sau, cằm tựa lên vai cô ấy, nụ cười hạnh phúc đến mức chói mắt, ánh mắt ngập tràn tình yêu thương tha thiết và sự dịu dàng tuyệt đối.
Uyển Nhi run rẩy cầm tiếp những bức ảnh khác lên, tim cô như bị ngàn mũi dao đâm nát.
Có bức ảnh họ nắm tay nhau dạo bước dưới trời mưa tuyết, có bức ảnh anh dịu dàng hôn lên môi cô ấy giữa phố đông người, và có cả những bức ảnh chụp chung đầy thân mật, nóng bỏng trên chiếc giường lớn của Cố gia.
Tất cả những góc mặt, những cử chỉ của cô gái đó đều khiến Uyển Nhi có cảm giác như đang nhìn thấy chính mình trong một kiếp sống khác.
"Đây... đây là ai? Tại sao cô ấy lại... lại giống tôi đến thế này?"
Giọng Uyển Nhi lạc đi, cô phải bám chặt vào cạnh bàn kính để giữ cho mình không ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
"Lâm Diệu. Chị gái song sinh đã mất của tôi."
Lâm Dao nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt trên bàn, giọng nói thản nhiên nhưng vô cùng tàn nhẫn, ghim chặt Uyển Nhi vào nỗi đau đớn tột cùng.
"Chị ấy là người con gái duy nhất mà Cố Mạc Thần yêu sâu sắc trong cuộc đời này. Yêu đến mức phát điên, yêu đến mức khi chị ấy qua đời trong một vụ tai nạn thảm khốc năm năm trước, anh ấy đã hóa điên và suýt tự sát theo."
Từng câu từng chữ của Lâm Dao như những nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua trái tim đang rỉ máu của Uyển Nhi.
Cô lắc đầu liên tục, nước mắt nóng hổi mất kiểm soát trào ra khỏi hốc mắt, rơi lã chã xuống bức ảnh cũ, làm nhòe đi gương mặt của người con gái giống cô như đúc kia.
"Không... không thể nào... Anh ấy yêu tôi... Anh ấy đã nói anh ấy yêu tôi..."
Uyển Nhi lẩm bẩm trong vô vọng, cố bấu víu vào những lời ngọt ngào của Mạc Thần vào buổi sáng.
"Yêu cô sao? Nực cười!"
Lâm Dao đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Uyển Nhi, ghé sát gương mặt trang điểm xảo quyệt của mình vào tai cô, thì thầm đầy độc địa.
"Cô nghĩ tại sao một người đàn ông quyền lực, tàn nhẫn và không bao giờ gần gũi phụ nữ như Mạc Thần lại đột nhiên chú ý đến một đứa con gái bị gia đình xem như món hàng trao đổi như cô?"
Nghĩ cái đêm định mệnh ở khách sạn đó chỉ là ngẫu nhiên sao?
"Anh ấy đã cho người tìm kiếm và theo dõi cô từ trước, chỉ vì gương mặt của cô quá giống chị gái tôi."
"Anh ấy cần một cái bóng, một công cụ thế thân để thỏa mãn nỗi nhớ nhung điên cuồng và xoa dịu căn bệnh tâm thần của mình."
"Đừng nói nữa! Tôi không tin! Cô đang lừa tôi!"
Uyển Nhi hét lên trong đau đớn, cô dùng hai tay bịt chặt tai lại, cố gắng trốn chạy khỏi những lời nói tàn nhẫn đang bóp nghẹt linh hồn cô.
Sự hoài nghi gieo rắc vào lòng Uyển Nhi nỗi sợ hãi tột cùng rằng mình chỉ là một món đồ thế thân không hơn không kém.
Cô nhớ lại những lần Mạc Thần nhìn cô đầy say đắm nhưng dường như ánh mắt anh lại xuyên qua cô để tìm kiếm một hình bóng khác.
Nhớ lại câu hỏi đầy ẩn ý của anh vào đêm hoan ái cuồng nhiệt trên bàn làm việc về đêm đầu tiên của hai người.
"Em có nhớ đêm đó không?"
Hóa ra tất cả đều có lý do của nó.
Bao nhiêu dịu dàng, chiều chuộng, những màn hoan ái nóng bỏng mà cô ngỡ là tình yêu chân thành, thực chất chỉ là anh đang ôm lấy linh hồn của Lâm Diệu trên thân xác của cô mà thôi.
Cảm giác đau đớn, nhục nhã dâng tràn lên tận cổ họng khiến cô nghẹn ngào, cơ thể run rẩy kịch liệt như sắp sụp đổ.
"Cô không tin tôi sao? Vậy thì tự mình nhìn cái này đi."
Lâm Dao mỉm cười độc ác rồi đẩy cho Uyển Nhi một tờ bệnh án cũ nát, trên đó có chữ ký và con dấu đỏ chói của bệnh viện tâm thần trung ương.
"Nhìn kỹ đi, cô chỉ là liều thuốc chữa trị tâm thần cho sự ám ảnh của anh ấy mà thôi."