Chapter 8 of 13

Chapter 8: Dấu Vết Đầu Tiên

1.3k words

Cơn đau âm ỉ nơi thắt lưng kéo Tô Uyển Nhi ra khỏi giấc ngủ chập chạp vào buổi sớm mai. Đầu óc cô vẫn còn quay cuồng bởi những ký ức hỗn loạn của đêm hoan lạc hoang dại ngày hôm qua bên trong chiếc xe limousine chật hẹp. Từng cái chạm thô bạo, những nụ hôn ngấu nghiến mang theo mùi rượu vang nồng đậm của Cố Mạc Thần như vẫn còn in hằn rõ rệt trên làn da nhạy cảm của cô. Bước vào phòng tắm, cô khẽ rùng mình khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chiếc gương lớn. Nước ấm dội xuống cơ thể, làm dịu đi cảm giác ê ẩm nhưng lại khiến những vết thương nhỏ ngoài da thêm phần đau rát. Nhìn vào gương, khắp bờ vai gầy, xương quai xanh và cả vùng ngực đều dày đặc những vết cắn đỏ sậm, có chỗ đã chuyển sang màu tím nhạt. Sự chiếm hữu điên cuồng của Mạc Thần đã được đóng dấu một cách tàn bạo nhất lên cơ thể cô, như muốn tuyên bố với cả thế giới rằng cô chỉ thuộc về một mình anh. Đối với một người con gái từng bị chính gia đình mình coi là một món hàng trao đổi như cô, sự chiếm hữu này mang lại một cảm giác vô cùng mâu thuẫn. Hơi ấm từ những cái ôm siết chặt của anh sau mỗi lần ân ái dường như đã nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ trong trái tim cô đơn của cô. --- Sau khi đã khéo léo dùng kem che khuyết điểm để giấu đi những dấu vết đỏ bầm trên cổ, Uyển Nhi bước xuống lầu dưới. Quản gia Lâm đang đứng ở sảnh chính để chỉ đạo người hầu dọn dẹp, thấy cô liền vội vàng cúi đầu chào lịch sự. "Chào phu nhân, hôm nay sắc mặt của người có vẻ tốt hơn nhiều rồi, cơ thể đã đỡ mệt mỏi chưa?" "Tôi đã khỏe hơn nhiều rồi, cảm ơn sự quan tâm của bác Lâm," Uyển Nhi mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại. Nhấp một ngụm nước ấm từ chiếc ly thủy tinh, cô cảm nhận được sự yên tĩnh kỳ lạ của căn biệt thự trong buổi sáng hôm nay. "Thư phòng của thiếu gia hôm nay cần được dọn dẹp gấp, nhưng cậu ấy vốn tính khí nghiêm ngặt, không bao giờ cho phép người hầu bình thường bước vào," Quản gia Lâm ngập ngừng nói. "Thiếu gia chỉ tin tưởng một mình phu nhân, liệu người có thể giúp lau dọn qua thư phòng của cậu ấy một chút được không?" Đề nghị này khiến Uyển Nhi hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng gật đầu đồng ý vì trong lòng cô luôn tò mò về thế giới riêng của chồng mình. --- Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của thư phòng mở ra, mang theo một luồng không khí tĩnh lặng, nghiêm trang và có phần lạnh lẽo. Không gian bên trong rất rộng lớn, được bài trí với tông màu tối chủ đạo, phản ánh đúng tính cách trầm mặc và quyền lực của Cố Mạc Thần. Mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút hương thuốc lá nhạt đặc trưng của anh bao trùm lấy toàn bộ căn phòng rộng lớn. Cầm chiếc khăn lông mềm mại, Uyển Nhi bắt đầu lau chùi cẩn thận từng chiếc kệ sách cao sát trần nhà, xếp đầy các loại tài liệu tài chính phức tạp. Từng góc nhỏ trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ nguyên khối đều được cô chăm chút, tỉ mỉ sắp xếp lại những cây bút máy đắt tiền. Trong ký ức của cô, hình ảnh Mạc Thần lúc làm việc luôn toát ra một vẻ quyến rũ chết người với đôi mắt sắc lạnh và bờ môi mỏng mím chặt đầy quyền lực. Sự dịu dàng hiếm hoi mà anh dành cho cô sau những màn hoan lạc điên cuồng trên giường đã âm thầm bén rễ sâu sắc vào lòng cô. Nghĩ đến anh, trái tim Uyển Nhi khẽ thắt lại bởi một cảm giác ngọt ngào xen lẫn lo sợ, cô biết mình đang dần yêu người đàn ông nguy hiểm này. Cúi người xuống để lau dọn phần gầm của chiếc bàn làm việc khổng lồ, cô cố gắng vươn tay vào những góc khuất ánh sáng nhất. Dưới gầm bàn, nơi khuất sau những sợi dây cáp máy tính được thu gọn gàng, đầu ngón tay cô chợt chạm phải một vật thể cứng. Một góc của chiếc hộp gỗ nhỏ màu nâu đen cổ điển hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bàn. Đó là một chiếc hộp được chạm khắc hoa văn tinh xảo nhưng đã có dấu hiệu nhuốm màu thời gian, phía trên có một chiếc khóa đồng nhỏ. Chạm nhẹ vào chiếc khóa, Uyển Nhi ngạc nhiên nhận ra chiếc khóa đồng này không hề được khóa chặt mà chỉ được móc hờ hững. Sự tò mò của người phụ nữ trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át cả nỗi sợ hãi về việc xâm phạm quyền riêng tư của người chồng tàn nhẫn. Tìm kiếm xung quanh một lát, cô nhẹ nhàng nhấc chiếc khóa ra khỏi khoen cửa của chiếc hộp gỗ một cách cẩn thận. Cạch một tiếng nhẹ nhàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của thư phòng, nắp hộp từ từ được hé mở. Nắp hộp mở ra hoàn toàn, để lộ một xấp giấy dày cùng rất nhiều bức ảnh được xếp lớp lên nhau một cách vô cùng ngăn nắp. Bên trong không phải là tài liệu thương mại tối mật hay những bản hợp đồng tỷ đô của tập đoàn, mà là những hình ảnh của chính cô. Tấm ảnh đầu tiên nằm trên cùng chụp cảnh cô đang đứng dưới hiên trú mưa của một trạm xe buýt từ nhiều năm trước. Một tấm khác chụp góc nghiêng của cô khi đang đi bộ một mình trên con đường vắng vẻ dẫn từ trường trung học về nhà. Tấm khác nữa lại ghi lại khoảnh khắc cô đang ngồi khóc nức nở trên ghế đá công viên sau một trận cãi vã nảy lửa với gia đình. Càng lật những bức ảnh phía dưới, toàn thân Uyển Nhi càng run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả lòng bàn tay. Sự thật lạnh lẽo ập đến khiến đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, hơi thở trở nên dồn dập và nghẹn ứ nơi cổ họng. Hóa ra, cuộc gặp gỡ định mệnh tại khách sạn đêm đó không hề là một sự ngẫu nhiên hay một trò đùa của số phận. Nhịp tim của cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhận ra anh đã theo dõi, bám theo từng bước chân của cô từ khi cô còn là một nữ sinh trung học. Nước mắt chực trào ra khỏi khóe mắt, cô cảm nhận được một sự chiếm hữu bệnh hoạn, một chiếc bẫy ngọt ngào đã được anh giăng sẵn từ rất lâu. Nhanh chóng lựa chọn một bức ảnh chụp cô năm mười tám tuổi đứng dưới tán hoa anh đào, cô muốn giữ lại nó để làm rõ mọi chuyện với anh. Khi cô định giấu một bức ảnh vào túi áo, tiếng bước chân nặng nề của Mạc Thần vang lên ngay sau cánh cửa thư phòng đang dần mở ra.

End of Chapter 8