Chapter 7 of 13

Chapter 7: Cơn Ghen Của Quỷ

1.2k words

Lạnh buốt dọc sống lưng, Tô Uyển Nhi đứng chôn chân giữa sảnh tiệc xa hoa. Hứa Vỹ bước ra từ đám đông thượng lưu, nụ cười trên môi gã vừa cợt nhả vừa mang theo sự chiếm hữu thô bỉ. Gã là vị hôn phu cũ mà gia đình họ Tô từng cố sống cố chết ép cô gả cho, một kẻ nổi tiếng với những trò bạo hành tàn độc trên giường. Ánh mắt Uyển Nhi co rút lại, một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cuống họng cô. Sự quen thuộc đáng sợ từ những chuỗi ngày bị giam cầm trong ký ức ùa về, khiến đôi vai cô run lên bần bật. Đột ngột, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép siết chặt lấy eo cô. Cố Mạc Thần đứng bên cạnh, gương mặt anh sa sầm xuống như bầu trời trước cơn bão lớn. Sát khí tỏa ra từ cơ thể anh khiến những vị khách xung quanh lập tức lùi lại, không khí trong sảnh tiệc như đông cứng. "Uyển Nhi, hóa ra em trốn ở đây để bám vấu lấy Cố tổng sao?" Hứa Vỹ cười khẩy, ánh mắt gã quét qua bờ vai trần tuyết trắng của cô với vẻ thèm khồng che giấu. Không một lời đáp trả, Mạc Thần chỉ liếc nhìn gã một cái lạnh thấu xương. Bàn tay anh siết mạnh đến mức eo Uyển Nhi đau nhói, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình. Bước đi của Mạc Thần nhanh đến tàn nhẫn, anh kéo tuột cô ra khỏi sảnh tiệc trước sự ngơ ngác của hàng trăm con người. --- Cửa chiếc limousine sang trọng sập mạnh, cắt đứt hoàn toàn âm thanh ồn ào bên ngoài. Bóng tối bao trùm lấy không gian chật hẹp bên trong xe. Tấm vách ngăn với buồng lái từ từ kéo lên, cô lập hai người trong một thế giới riêng tư đầy áp bức. "Mạc Thần, anh..." Uyển Nhi chưa kịp dứt lời đã bị một lực đạo kinh người xô ngã xuống ghế da. Thân hình cao lớn của Mạc Thần lập tức đè sụp xuống, phủ kín lấy cơ thể nhỏ bé của cô. Hơi thở của anh nóng rực, dồn dập và mang theo mùi rượu vang nồng đậm đầy nguy hiểm. "Ánh mắt đó là thế nào?" Giọng anh khàn đặc, trầm thấp như tiếng gầm của dã thú bị tổn thương. "Em... em chỉ là sợ hãi..." Uyển Nhi lắp bắp, hai tay đẩy trước ngực anh nhưng vô ích. "Sợ hãi? Hay là tiếc nuối?" Mạc Thần cười gằn, đôi mắt anh đỏ ngầu trong bóng tối của khoang xe. Ngón tay thô ráp của anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng đang cuộn trào trong mắt mình. "Hắn ta đã chạm vào em chưa? Hắn đã nhìn em bằng ánh mắt bẩn thỉu đó bao nhiêu lần rồi?" Anh gầm lên, sự ghen tuông điên cuồng hủy hoại hoàn toàn vẻ lý trí thường ngày. Roạt! Tiếng vải lụa rách nát vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh. Bộ váy dạ hội đắt tiền màu xanh ngọc bích bị bàn tay thô bạo của anh xé toạc từ ngực áo xuống tận đùi. Mặt kính cửa sổ xe lạnh ngắt dán chặt vào tấm lưng trần rách nát áo của Uyển Nhi khi anh thô bạo xoay người cô lại, ép chặt cô vào kính. Chiếc xe limousine đang lao đi với tốc độ cực cao trên đường cao tốc ngoại ô, ánh đèn đường lướt qua bên ngoài hắt lên làn da trắng ngần của cô những vệt sáng tối loang lổ. "Đừng... Mạc Thần... đau quá..." Uyển Nhi khóc nấc lên, hai tay cô áp chặt vào tấm kính lạnh buốt để tìm điểm tựa. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt kính và cái nóng hừng hực từ lồng ngực rắn chắc của Mạc Thần phía sau khiến cô gần như phát điên. Anh không nghe, cũng không muốn nghe. Dục vọng và cơn ghen tuông đã biến anh thành một con quỷ dữ. Răng nanh của anh cắm ngập vào bả vai mềm mại của cô, cắn sâu đến mức để lại những dấu răng rướm máu. "Em là của tôi! Từ sợi tóc đến gót chân, đều là của tôi!" Mạc Thần gầm gừ, đôi môi anh ngậm lấy vết cắn, mút mạnh cho đến khi da thịt cô chuyển sang màu đỏ tía đậm nét. Nước mắt Uyển Nhi rơi lã chã trên mặt kính xe, mờ đi bởi hơi thở dồn dập của chính cô. Bàn tay anh thô bạo kéo phăng mảnh nội y cuối cùng trên người cô, không một chút chuẩn bị, anh thô bạo tiến vào từ phía sau. Cơn đau rát ập đến cùng lúc với sự kích thích điên cuồng khiến Uyển Nhi hét lên một tiếng nghẹn ngào. Thân xe rung lắc dữ dội theo từng nhịp chuyển động mạnh mẽ, tàn nhẫn của anh. Mỗi một cú va chạm đều sâu đến tận cùng, như muốn đóng dấu quyền sở hữu vĩnh viễn lên cơ thể cô. Ngón tay Mạc Thần luồn vào mái tóc dài của cô, giật mạnh ra phía sau để bắt cô phải ngửa cổ đón nhận những nụ hôn ngấu nghiến bạo liệt. "Nói! Em là của ai?" Anh thở dốc, giọng nói khàn đục đầy dục vọng dồn dập vang lên bên tai cô. "Của... của anh... em là của Cố Mạc Thần..." Uyển Nhi nức nở, thể xác cô đầu hàng hoàn toàn trước sự chiếm đoạt dã man này. Sự phục tùng của cô càng kích thích thú tính trong anh trỗi dậy mãnh liệt hơn. Anh điên cuồng thúc ép, mặc cho những vết cắn sâu hoắm trên vai và cổ cô bắt đầu rỉ máu, nhuộm đỏ cả những ngón tay anh. Không gian chật hẹp trong xe tràn ngập mùi hương ái muội, tiếng da thịt va chạm chan chát hòa lẫn với tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng khóc cầu xin yếu ớt của người con gái. Tốc độ xe dường như càng lúc càng nhanh, những vệt sáng bên ngoài kính xe lướt qua như một cuốn phim quay chậm, chứng kiến màn hoan lạc đầy bạo lực và chiếm hữu tuyệt đối. Mạc Thần như muốn hòa tan cô vào máu thịt mình, phá hủy mọi ký ức về bất kỳ người đàn ông nào khác trong tâm trí cô. Cơn bão tình dục kéo dài tưởng chừng như vô tận, vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của Uyển Nhi. Khi cơn khoái cảm bùng nổ, anh gầm lên một tiếng rúng động, bắn sâu dòng tinh dịch nóng hổi vào tận sâu bên trong cô, giữ chặt hông cô để không một giọt nào lọt ra ngoài. --- Không khí trong xe dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của cả hai. Uyển Nhi nằm rạp trên ghế da, toàn thân rã rời, những vết cắn đỏ rực và rướm máu trên vai cô trông vô cùng thê lương dưới ánh sáng nhạt nhòa. Mạc Thần từ phía sau ôm lấy cô, áp sát khuôn mặt góc cạnh vào hõm cổ đầy dấu vết của cô. Dưới ánh đèn đường lướt nhanh qua kính xe, Uyển Nhi nhìn thấy giọt nước mắt hiếm hoi rơi từ khóe mắt lạnh lùng của Mạc Thần khi anh thì thầm: "Đừng bao giờ nhìn kẻ khác, nếu không tôi sẽ giết hắn."

End of Chapter 7