Chapter 6 of 13
Chương 6: Bữa Tiệc Sói Trông
121.9k words
Hơi lạnh từ chiếc vòng cổ kim cương áp sát vào làn da nhạy cảm khiến Tô Uyển Nhi khẽ rùng mình.
Đứng trước chiếc gương lớn chạm trổ vàng ròng, cô ngắm nhìn bản thân trong bộ váy dạ hội lụa satin màu xanh thẫm. Thiết kế cúp ngực táo bạo để lộ bờ vai trần mảnh khảnh cùng những dấu vết hoan ái mờ nhạt chưa kịp tan hết sau đêm trừng phạt tàn khốc vừa qua.
"Em đang run." Giọng nói trầm khàn vang lên ngay sát vành tai cô.
Cố Mạc Thần từ phía sau bước tới, vòng tay qua eo cô và kéo sát cơ thể cô vào khuôn ngực rắn chắc của mình. Bàn tay to bản của anh lướt nhẹ trên làn da mềm mại, cố tình miết mạnh vào một vết cắn đỏ thẫm nơi xương quai xanh khiến cô khẽ nấc lên một tiếng nhỏ.
Nỗi sợ hãi vẫn còn âm ỉ trong lồng ngực cô gái nhỏ. Ánh mắt cô phản chiếu qua gương đầy vẻ cam chịu, nhưng ẩn sâu trong đó là sự phụ thuộc yếu ớt vào người đàn ông đang nắm giữ vận mệnh của mình.
"Tôi đã hứa sẽ cho em thấy bọn họ quỳ gối dưới chân em," anh thì thầm, nụ cười lạnh lùng nở trên môi khi anh cài chốt chiếc vòng cổ đắt giá. "Hôm nay, bữa tiệc này là sân khấu của em."
Ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng lướt qua làn môi đỏ mọng của cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt đen sâu thẫm của Cố Mạc Thần chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng, một con thú hoang đang đánh dấu lãnh thổ của mình trước khi phô diễn nó với thế giới ngoài kia.
Sự phục tùng thể xác đã trở thành thói quen, cô khẽ nhắm mắt, đón nhận nụ hôn chiếm đoạt thô bạo nhưng đầy ngọt ngào từ anh.
---
Chiếc xe limousine sang trọng đỗ xịch trước sảnh khách sạn năm sao Grand Palace.
Ánh đèn flash từ cánh phóng viên liên tục nhấp nháy, tạo nên những luồng sáng chói mắt ngay khi cửa xe vừa mở ra.
Cố Mạc Thần bước xuống trước, sải bước dài đầy quyền lực rồi xoay người, chìa bàn tay rộng mở về phía trong xe.
Tô Uyển Nhi hít một hơi thật sâu để ổn định lồng ngực đang đập liên hồi. Cô đặt bàn tay nhỏ bé, run rẩy của mình vào lòng bàn tay anh, cảm nhận được sự bao bọc ấm áp nhưng cũng đầy siết chặt từ những ngón tay thon dài của người đàn ông.
Dưới lớp váy lụa dài, cặp đùi của cô vẫn còn ê ẩm từ những trận hoan lạc không dứt, khiến mỗi bước đi của cô đều có chút không vững.
Sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của sảnh tiệc.
Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên như sóng triều.
"Đó chẳng phải là Tô Uyển Nhi sao? Con gái thứ của nhà họ Tô?"
"Sao cô ta lại đi cùng Cố tổng? Chẳng phải cô ta chỉ là một món hàng bị ruồng bỏ sao?"
"Nhìn cách anh ta ôm eo cô ta kìa, thật không thể tin nổi."
Giữa đám đông xa hoa lộng lẫy, gia đình họ Tô đang đứng cạnh quầy rượu vang đỏ.
Tô Chấn Đông - cha của Uyển Nhi - đang nâng ly trò chuyện với một đối tác lớn thì đột ngột khựng lại, ly rượu trên tay gã suýt chút nữa rơi xuống sàn nhà bóng loáng.
Gương mặt gã tái mét, đôi mắt trợn trừng kinh hãi khi nhìn thấy cô con gái vốn bị gã xem như cỏ rác nay lại khoác tay người đàn ông quyền lực nhất A Thành.
Mụ dì ghẻ và đứa con gái cưng Tô Mỹ Hạnh đứng bên cạnh cũng không khá hơn, hai gương mặt biến dạng vì ghen tị và sợ hãi tột độ.
Cố Mạc Thần không thèm liếc mắt nhìn bọn họ lấy một cái, anh thản nhiên dẫn Uyển Nhi tiến vào trung tâm của buổi tiệc.
Sự lạnh lùng tỏa ra từ anh khiến những kẻ xung quanh tự động dạt ra hai bên, nhường đường cho đôi tình nhân quyền lực.
"Thưa quý vị," giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực của Cố Mạc Thần vang lên qua hệ thống âm thanh, dập tắt mọi tiếng ồn ào trong khán phòng.
"Hôm nay, tôi muốn chính thức giới thiệu phu nhân của Cố gia - Tô Uyển Nhi."
Cả khán phòng im bặt trong một giây trước khi bùng nổ những tràng vỗ tay gượng gạo đầy kinh ngạc.
Tô Uyển Nhi cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào mình, có ghen ghét, có đố kỵ, và có cả sự sợ hãi từ phía gia đình họ Tô.
Bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo vest của Mạc Thần, cố gắng tìm kiếm sự che chở từ bờ vai vững chãi của anh.
---
Buổi tiệc diễn ra được nửa thời gian, Cố Mạc Thần phải rời đi một lát để tiếp chuyện với vài quan chức cấp cao của chính phủ.
"Đứng đây đợi tôi, không được đi đâu cả," anh cúi xuống thì thầm vào tai cô, nụ hôn phớt nhẹ trên trán như một lời cảnh báo ngầm.
Tô Uyển Nhi gật đầu ngoan ngoãn, cô cầm ly nước ép đứng nép mình bên cạnh tháp champagne, cố gắng giảm thiểu sự chú ý.
Bóng tối bao trùm lấy góc ban công vắng vẻ phía sau cô.
Một bàn tay bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay cô kéo mạnh vào góc tối.
"Mày giỏi lắm, con khốn!" Giọng nói rít qua kẽ răng đầy giận dữ của Tô Chấn Đông vang lên.
Tô Uyển Nhi giật mình, ly nước trên tay suýt rơi xuống đất, gương mặt cô lập tức cắt không còn giọt máu.
Nỗi sợ hãi từ những trận đòn roi trong quá khứ ùa về như một cơn lốc, khiến toàn thân cô cứng đờ, hơi thở trở nên dồn dập và nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Ba... ba muốn làm gì?" cô lắp bắp, cố gắng lùi lại phía sau nhưng lưng đã chạm vào lan can ban công lạnh ngắt.
Tô Chấn Đông trợn mắt, khuôn mặt gã hằn lên những nếp nhăn dữ tợn, gã áp sát cô với mùi rượu nồng nặc.
"Đừng có dùng cái giọng đó với tao! Mày tưởng mày trèo lên giường của Cố Mạc Thần rồi thì có thể làm phượng hoàng sao?"
Gã ghé sát tai cô, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa.
"Nghe cho kỹ đây. Công ty của tao đang trên đà phá sản. Mày phải tìm cách lấy trộm tài liệu mật về dự án đấu thầu đất ở phía Nam của Cố gia cho tao. Nếu không, tao sẽ công khai toàn bộ những bức ảnh nhạy cảm thời thiếu niên của mày cho báo chí."
Tô Uyển Nhi lảo đảo, hai tai cô ù đi, đầu óc quay cuồng.
Sự hoảng loạn tột độ bóp nghẹt lấy trái tim cô, khiến cô không thể thở nổi.
Cô biết gã cha tàn nhẫn này nói được là làm được, gã chưa từng coi cô là con người, chỉ là một công cụ để gã lợi dụng.
"Không... tôi không thể..." cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mắt.
Tô Chấn Đông nghiến răng, giận dữ giơ tay lên định tát cô.
"Mày dám từ chối tao? Con ranh vô ơn!"
Gã chộp lấy bàn tay run rẩy của cô, định dùng vũ lực để ép buộc.
Trước khi gã kịp chạm vào tay cô, Mạc Thần xuất hiện từ phía sau, bóp gãy ngón tay của cha cô ngay trước mặt đám đông mà gương mặt không hề biến sắc.