Chapter 5 of 13

Chapter 5: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào

13.8M words

Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển treo trên tường như một cây kim nhỏ đâm thẳng vào thái dương của Tô Uyển Nhi. Đầu gối tê dại nện chặt xuống lớp lông cừu dày dặn của tấm thảm, cảm giác ngứa ngáy xen lẫn đau rát lập tức truyền thẳng lên đại não. Tô Uyển Nhi cắn chặt môi, hai tay đan chặt vào nhau đặt trước bụng, cố gắng giữ cho sống lưng thẳng tắp theo đúng yêu cầu tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt. Không khí trong thư phòng rộng lớn của Cố Mạc Thần lạnh lẽo như một hầm băng, chỉ có tiếng máy sưởi chạy rì rầm ở góc phòng. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống từ chiếc đèn bàn cổ điển, bao phủ lấy dáng vẻ đơn độc, nhỏ bé của cô giữa không gian xa hoa nhưng đầy áp lực này. Dưới sàn nhà gỗ lim đen bóng, chiếc bóng của cô đổ dài ra, trông méo mó và thảm hại đến đáng thương. "Biết tại sao mình phải quỳ ở đó không?" Giọng nói trầm thấp, không chút nhiệt độ của Cố Mạc Thần đột ngột phá tan sự im lặng đáng sợ. Anh không thèm nhìn cô, đôi mắt phượng hẹp dài vẫn dán chặt vào tập tài liệu đặt trên bàn làm việc bằng gỗ gụ, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại lật qua một trang giấy một cách thong thả. Từng lần trang giấy lật qua, tiếng động sột soạt nhỏ bé ấy lại giống như một nhát dao khía nhẹ vào dây thần kinh căng thẳng của Uyển Nhi. Uyển Nhi run lên một cái, bờ vai mỏng manh khẽ co rụt lại vì sợ hãi. "Vì... vì tôi đã tự ý bỏ trốn." Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy vang lên, đứt quãng như thể sắp vỡ vụn. "Trốn?" Mạc Thần khẽ cười nhạt, một tiếng cười lạnh buốt xương tủy khiến da gà cô nổi lên khắp cánh tay. Anh đặt cây bút máy xuống bàn, tiếng động va chạm nhẹ nhàng nhưng trong tai Uyển Nhi lại chẳng khác nào tiếng sấm sét giữa trời quang. "Em nghĩ cái biệt thự này là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" Anh tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao khóa chặt lấy gương mặt tái nhợt của cô. "Tôi sai rồi... Cố tổng, xin anh... đầu gối tôi đau quá..." Cô ngước nhìn anh, đôi mắt ngập nước lấp lánh sự cầu khẩn chân thành nhất. "Quỳ tiếp đi." Lời nói của anh tàn nhẫn và dứt khoát, dập tắt hoàn toàn chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của cô. "Chưa đủ hai tiếng, em không được phép động đậy dù chỉ một milimet." Anh lạnh lùng bồi thêm một câu, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc của mình, hoàn toàn phớt lờ sự đau đớn của cô. --- Thời gian tàn nhẫn trôi đi, từng phút một gặm nhấm ý chí kháng cự yếu ớt của cô gái nhỏ. Cơn đau từ hai đầu gối bắt đầu lan rộng, chuyển từ cảm giác tê rát ban đầu sang một cơn đau nhức nhối, buốt nhói chạy dọc theo xương ống chân. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô, chảy thành dòng nhỏ dọc theo thái dương rồi nhỏ xuống tấm thảm lông cừu trắng tinh dưới chân. Cơ thể cô bắt đầu run rẩy mất kiểm soát, những thớ cơ căng cứng lên vì phải duy trì một tư thế quá lâu. Tấm thảm lông cừu mềm mại vốn là thứ đồ xa xỉ, giờ đây đối với cô chẳng khác nào một bàn chông gai nhọn hoắt đâm sâu vào da thịt. Cô cắn chặt môi đến mức ngửi thấy cả vị tanh ngọt của máu trong khoang miệng, cố gắng không để bản thân ngã sụp xuống. Bởi vì cô biết, nếu cô ngã, sự trừng phạt của người đàn ông điên cuồng này sẽ càng khủng khiếp hơn gấp bội. Mạc Thần vẫn ngồi đó, thỉnh thoảng lại gõ phím, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê đắng, hoàn toàn coi cô như một bức tượng sống đang chịu tội chịu phạt. Nỗi nhục nhã dâng trào trong lòng Uyển Nhi, bóp nghẹt lấy trái tim cô gái nhỏ vốn đã mang đầy vết sẹo tổn thương. Cô ghét sự yếu đuối của chính mình, ghét việc cơ thể này phải phục tùng dưới chân anh chỉ để đổi lấy một sự an toàn giả tạo. Nhưng nỗi sợ bị vứt bỏ, nỗi sợ phải quay trở lại thế giới tăm tối, nơi cô chỉ là một món hàng bị người ta tranh giành, xâu xé lại lớn hơn tất cả. Gia tộc họ Tô đã từng đối xử với cô tàn nhẫn đến thế nào cơ chứ? Họ coi cô như một món công cụ để đổi lấy lợi ích kinh doanh, một thứ đồ chơi có thể dễ dàng dâng tặng cho những gã đàn ông già nua hám sắc. Cố Mạc Thần là người duy nhất kéo cô ra khỏi vũng bùn tăm tối đó, nhưng đồng thời anh cũng giam cầm cô trong chiếc lồng vàng lộng lẫy đầy khao khát thể xác này. "Nhìn tôi." Giọng nói của anh vang lên khi chiếc đồng hồ quả lắc trên tường điểm mốc hai tiếng đồng hồ chịu đựng của cô. --- Tiếng chuông đồng hồ vừa dứt, Uyển Nhi như trút được một gánh nặng, nhưng ngay lập tức một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi bóng đen của Mạc Thần bao trùm lấy cô. Anh đã đứng dậy từ lúc nào, sải bước dài tiến về phía cô với khí thế áp đảo của một bậc đế vương. Đôi giày da đen bóng loáng dừng lại ngay sát trước mặt cô, tỏa ra hơi thở nam tính đầy áp lực và nguy hiểm. "Ngẩng đầu lên." Anh ra lệnh, giọng nói trầm khàn mang theo một loại ma lực không thể kháng cự. Uyển Nhi run rẩy ngước mặt lên, những giọt nước mắt ấm nóng không tự chủ được mà lăn dài trên má, làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Bàn tay to lớn, ấm áp của anh đột ngột vươn ra, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, không thấy đáy của mình. "Khóc cái gì?" Ngón tay cái của anh thô bạo miết mạnh lên làn môi rớm máu của cô, ép nó mở ra. "Em có gan bỏ trốn, sao bây giờ lại yếu đuối thế này?" Ánh mắt anh tối sầm lại, ngập tràn dục vọng chiếm hữu điên cuồng đang bị kìm nén. "Tôi... tôi không dám nữa..." Uyển Nhi nấc nghẹn, hai tay bấu chặt lấy gấu quần tây của anh như một kẻ đuối nước bám lấy cọc. "Trễ rồi, bảo bối." Mạc Thần cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. Bàn tay anh dời từ cằm cô xuống cổ áo sơ mi mỏng manh của cô, ngón tay thon dài thong thả luồn vào trong, khẽ gạt đi chiếc cúc áo đầu tiên. "Á..." Uyển Nhi hốt hoảng khẽ kêu lên, theo bản năng muốn lùi lại phía sau để trốn tránh. Nhưng vòng eo thon gọn của cô đã nhanh chóng bị cánh tay săn chắc của anh siết chặt, kéo mạnh cô sát vào lồng ngực rắn chắc của mình. "Đừng động đậy, nếu không tôi sẽ không bảo đảm mình sẽ nhẹ tay đâu." Giọng anh thì thầm bên tai cô, mang theo hơi thở nóng hổi thiêu đốt làn da nhạy cảm của cô. Xoạc một tiếng, tiếng vải rách vang lên khô khốc trong căn phòng yên tĩnh. Chiếc áo sơ mi mỏng manh bị anh dứt khoát xé toạc ra hai bên, để lộ ra bờ vai trần trắng muốt, mịn màng như ngọc và chiếc áo lót ren màu hồng nhạt ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở dồn dập. Làn da trắng ngần của cô tiếp xúc với không khí lạnh lẽo liền nổi lên một lớp da gà mỏng, run rẩy đầy đáng thương. "Đẹp thật." Mạc Thần khàn giọng cảm thán, ánh mắt anh dán chặt vào cơ thể hoàn mỹ của cô như một con thú dữ đang ngắm nghía con mồi béo bở của mình. "Cố tổng... xin anh... đừng nhìn..." Cô nhắm nghiền mắt, hai tay che trước ngực trong sự bất lực và nhục nhã tột cùng. --- Bàn tay thô ráp của anh không chút kiêng dè gạt phăng hai tay cô ra, thô bạo khóa chặt chúng ra sau lưng cô bằng một tay. Tay còn lại của anh bắt đầu mơn trớn, vuốt ve từ chiếc cổ thanh mảnh, đi xuống xương quai xanh tinh tế rồi dừng lại ở viền áo lót ren đầy khiêu khích. Cơ thể Uyển Nhi lập tức căng cứng, một luồng điện tê dại chạy khắp các dây thần kinh khi những ngón tay nóng bỏng của anh chạm vào da thịt cô. "Cơ thể em đang run lên kìa, bảo bối." Anh khẽ cắn vào vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ. "Là vì sợ... hay là vì thích thú, hửm?" Anh vừa nói vừa dùng ngón tay thọc sâu vào bên trong cúp áo, thô bạo vân vê đầu nhũ hoa đang dựng đứng vì lạnh và kích thích của cô. "Ưm... không... đừng..." Uyển Nhi không kiềm chế được tiếng rên rỉ ngọt ngào thoát ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn. Phản ứng sinh lý nhạy cảm của cơ thể hoàn toàn phản bội lại lý trí đang cố gắng kháng cự của cô. Dù trong lòng ngập tràn sự nhục nhã và tủi hờn, nhưng nơi sâu nhất trong cơ thể cô lại bắt đầu nhen nhóm một ngọn lửa tình dục thiêu đốt, khiến vùng nhạy cảm giữa hai chân cô dần trở nên ẩm ướt, nhớp nháp. Mạc Thần nhận ra sự thay đổi của cô, nụ cười trên môi anh càng thêm tà mị và đắc thắng. Anh buông lỏng hai tay cô ra, nhưng trước khi cô kịp thở phào, anh đã thô bạo đẩy cô nằm rạp xuống tấm thảm lông cừu mại, nhanh chóng lột bỏ nốt chiếc quần tây ôm sát và chiếc quần lót mỏng manh của cô. Trần trụi hoàn toàn khiến Uyển Nhi khóc nấc lên, cô co rụt hai chân lại để che giấu nơi tư mật nhất của mình, nhưng Mạc Thần đã chen vào giữa hai chân cô, tách rộng đùi cô ra một cách dễ dàng. "Để tôi xem, miệng thì nói không muốn, nhưng chỗ này của em đã chào đón tôi thế nào rồi." Anh trầm giọng nói, ngón tay thon dài di chuyển xuống dưới, trực tiếp chạm vào đóa hoa đang không ngừng rỉ nước của cô. "A...! Cố Mạc Thần... xin anh... tha cho tôi..." Cô uốn éo người, cố gắng tránh né ngón tay ma thuật của anh nhưng vô ích. Ngón tay anh ranh mãnh len lỏi vào giữa hai cánh hoa mềm mại, miết mạnh lên hạt mầm nhạy cảm nhất, khơi dậy một làn sóng khoái cảm mãnh liệt càn quét qua cơ thể cô. Uyển Nhi cong người lên, hai tay bám chặt lấy vai anh, những móng tay găm sâu vào lớp áo vest đắt tiền của anh để tìm kiếm điểm tựa. Khoái cảm quá lớn ập đến khiến cô không thể chịu đựng nổi, dòng nước mật ngọt ngào không ngừng tuôn ra, thấm đẫm ngón tay anh và cả lớp lông cừu trắng tinh dưới thân. "Cơ thể của em thật sự rất trung thực." Mạc Thần vừa nói vừa đưa ngón tay dính đầy dịch thủy của cô lên trước mặt cô, ép cô phải nhìn thấy bằng chứng cho sự dâm đãng của chính mình. "Nhìn xem, em đã ướt đến thế này rồi, còn dám nói là muốn bỏ trốn khỏi tôi sao?" Giọng anh trầm khàn đầy mị hoặc, như một con quỷ dữ đang dẫn dụ linh hồn cô vào bóng tối sa đọa. --- Tô Uyển Nhi nhắm chặt mắt, cố gắng trốn tránh thực tại tàn nhẫn này nhưng mọi giác quan của cô đều bị anh thao túng hoàn toàn. Nỗi nhục nhã và sướng khoái đan xen tạo thành một loại độc dược ngọt ngào gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của cô. Cô nhớ lại những lời sỉ vả của cha mẹ đẻ, nhớ lại khoảnh khắc họ đẩy cô vào phòng của gã đàn ông xa lạ kia như một món hàng hết hạn sử dụng. Chỉ có Cố Mạc Thần, dù anh có tàn nhẫn, dù anh có chiếm hữu cô một cách điên cuồng, nhưng anh là người duy nhất cho cô cảm giác được che chở, bảo vệ khỏi thế giới tàn độc ngoài kia. Nỗi sợ bị anh vứt bỏ một lần nữa trỗi dậy, lấn át cả sự tự tôn mỏng manh của cô. Nước mắt Uyển Nhi tuôn rơi như mưa, sự sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần khiến cô không thể kháng cự thêm được nữa. Cô vừa cảm thấy nhục nhã ê chề khi bị anh phơi bày mọi phản ứng dâm mỹ nhất, lại vừa khao khát cái chạm ấm áp, mạnh mẽ của anh dập tắt ngọn lửa dục vọng đang cào xé ruột gan cô lúc này. Cảm giác phụ thuộc cảm xúc và thể xác vào người đàn ông tàn nhẫn này trỗi dậy, cô run rẩy đưa tay lên ôm lấy cổ anh, giọng nói vỡ vụn cầu xin sự thương hại: "Cầu xin anh... cho tôi... làm ơn..." Mạc Thần nhìn dáng vẻ phủ phục hoàn toàn dưới thân mình của cô, sự thỏa mãn và khát vọng chiếm hữu trong lòng anh dâng lên đến cực điểm. Khi cô khóc nấc lên vì cực hạn của khoái cảm và sự tủi nhục, Mạc Thần bất ngờ ghé sát tai cô thì thầm: "Chỉ cần em ngoan ngoãn dâng hiến, tôi sẽ khiến gia tộc họ Tô của em phải quỳ dưới chân em để sám hối."

End of Chapter 5