Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ sườn núi, nuốt chửng con đường dốc uốn lượn phía sau. Những đám mây xám xịt sà xuống thấp, bao bọc lấy chiếc xe đang lầm lũi di chuyển. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa kính xe.
Bánh xe bọc thép nghiến sỏi phát ra những tiếng rào rạo ghê người trong bóng tối đang dần buông xuống. Con đường dẫn lên đỉnh đồi gập ghềnh và cô độc, hoàn toàn tách biệt với sự phồn hoa của thành phố A ngoài kia. Nơi đây giống như một thế giới khác, một thế giới không có ánh sáng và lòng nhân từ.
Áp lòng bàn tay lạnh ngắt lên cửa kính, Tô Uyển Nhi cố gắng nhìn ra ngoài để định vị phương hướng. Da thịt cô run rẩy khi chạm vào bề mặt thủy tinh buốt giá. Đôi mắt cô sưng húp vì khóc, phản chiếu sự hoang mang tột độ của một con chiên ngoan đạo vừa bị đưa lên tế đàn.
Không gian tối tăm chỉ có ánh đèn pha vàng vọt cắt đôi màn sương xám xịt để dẫn lối. Cảnh vật hai bên đường chỉ là những rặng cây khô khốc, trơ trụi lá như những cánh tay quỷ dị đang giơ lên trời. Uyển Nhi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở đến mức lồng ngực đau nhói.
Cổ họng cô khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng nghét của sự bất an và tuyệt vọng. Cô nhớ lại khoảnh khắc ký vào bản hợp đồng hôn nhân độc quyền ấy. Những nét chữ nguệch ngoạc bằng mực như một bản án chung thân trói buộc cuộc đời cô. Cô khẽ nuốt nước bọt, cố gắng xua đi cảm giác buồn nôn đang dâng lên. Sự im lặng trong xe quá lớn, lớn đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim đập dồn dập của chính mình.
Kim loại từ chiếc vòng định vị GPS trên cổ ghì chặt vào da thịt nhạy cảm, liên tục tỏa ra luồng nhiệt lạnh lẽo. Thiết bị này nặng nề, ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô như một chiếc xích chó vô hình. Mỗi lần cô cử động, cạnh sắc của nó lại cọ sát vào da, tạo nên cảm giác đau rát buốt nhói.
Mười ngón tay cô bấu chặt vào gấu váy cưới rách nát, nỗ lực kiềm chế sự run rẩy đang lan ra khắp cơ thể. Vải ren mỏng manh không đủ để che chở cô trước cái lạnh của vùng núi này. Cô tự hỏi liệu quyết định ký vào bản hợp đồng đó có phải là bước đi đưa cô thẳng xuống địa ngục hay không.
"Chúng ta sắp đến nơi chưa?" - Uyển Nhi khẽ hỏi, giọng nói mỏng manh như tơ nhện phá vỡ khoảng không im lặng. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, hy vọng nhận được một lời phản hồi nào đó từ người lái xe.
Đáp lại cô chỉ có tiếng động cơ gầm rú đều đặn và đáng sợ. Không một cái gật đầu, không một lời nói.
Phía trước, lưng áo đen của gã tài xế bất động như một bức tượng tạc bằng đá granite đen bóng. Gã ta lái xe với một sự chính xác tuyệt đối, không hề xê dịch hay quay đầu lại, giống như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Đỉnh đồi dần hiện ra trong tầm mắt cô sau khúc quanh ngột ngạt và nguy hiểm. Một bóng đen khổng lồ cắt ngang bầu trời xám xịt, sừng sững và cô độc.
Sừng sững giữa đỉnh đồi là một tòa lâu đài phong cách Gothic u ám với những đỉnh chóp nhọn hoắt đâm thẳng lên trời. Những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong, mang đậm dấu ấn của thời gian và sự cô lập. Không một ánh đèn nào phát ra từ những ô cửa sổ kính màu tối tăm.
Rặng sắt nhọn hoắt của cánh cổng chính từ từ mở rộng, tựa như cái miệng khổng lồ của một con quái thú đang chờ nuốt chửng con mồi. Tiếng xích sắt rỉ sét ma sát vào nhau tạo ra âm thanh ken két chói tai, vang vọng khắp thung lũng sương mù.
Xe dừng hẳn trước thềm bậc thang bằng đá cẩm thạch trắng dẫn vào sảnh chính. Ánh đèn pha của xe vụt tắt, đẩy không gian xung quanh vào một bóng tối mờ mịt và tịch mịch.
Cánh cửa bật mở từ phía bên ngoài, luồng gió núi lạnh buốt lập tức ùa vào cabin ấm áp. Uyển Nhi khẽ rùng mình, hai tay ôm lấy vai để giữ ấm.
Hơi lạnh thốc thẳng vào mặt khiến Uyển Nhi rùng mình, vội vàng bước xuống xe để tránh cái nhìn chăm chú từ gã tài xế. Gót giày cao gót của cô chạm vào mặt đá lạnh buốt, suýt chút nữa khiến cô trượt ngã.
Nhìn lên phía trên, tòa biệt thự biệt lập của nhà họ Cố chìm trong màn sương mù dày đặc như một pháo đài bất khả xâm phạm. Nơi này nằm hoàn toàn ngoài tầm mắt của truyền thông và luật pháp, một vương quốc riêng của Cố Mạc Thần.
Từng bước chân của cô dẫm trên bậc đá lạnh lẽo vang lên những tiếng lách cách cô độc và thê lương. Mỗi bước đi như kéo cô xa rời thế giới loài người, đưa cô vào sâu trong hang ổ của ác quỷ.
"Chào mừng phu nhân trở về nhà." - Một giọng nói đều đều, thiếu hụt cảm xúc vang lên từ phía bóng tối của hiên nhà.
Cúi đầu cung kính trước mặt cô là vị quản gia trung niên với mái tóc chải chuốt gọn gàng, mặc bộ lễ phục đuôi tôm chỉnh tề. Khuôn mặt ông ta cứng đờ, không có một nếp nhăn biểu cảm nào, tựa như một con búp bê bằng sáp.
Hai hàng người hầu đứng thẳng tắp phía sau ông ta, ai nấy đều diện đồng phục đen trắng giống hệt nhau. Họ đứng bất động, hai tay đan chéo trước bụng, đầu hơi cúi xuống.
Ánh mắt của họ trống rỗng, không một chút biểu cảm dán chặt vào khoảng không trước mặt. Sự im lặng của họ không phải là sự tôn trọng, mà là một sự vô hồn đáng sợ, giống như những xác chết biết đi.
Không một ai nhìn thẳng vào Uyển Nhi, cũng không một tiếng xì xào bàn tán thường thấy khi đón tiếp một cô dâu mới. Họ giống như những bóng ma được huấn luyện để phớt lờ sự tồn tại của cô.
Run rẩy dâng lên trong lòng khi cô bước qua khe hở giữa hai hàng người hầu lạnh lẽo. Cô có cảm giác như mình đang đi qua một nghĩa trang, nơi mọi linh hồn đều đã bị tước đoạt.
"Cố tổng đâu rồi?" - Uyển Nhi cố trấn tĩnh, quay sang hỏi quản gia bằng giọng nói run rẩy.
Quản gia không hề trả lời câu hỏi của cô, chỉ im lặng cúi đầu sâu hơn, cánh tay giơ ra hướng về phía cửa chính mở rộng. Thái độ của ông ta biểu thị sự từ chối giao tiếp tuyệt đối.
Bước vào bên trong, đại sảnh rộng lớn bao trùm bởi một tông màu xám lạnh của đá tự nhiên và kim loại. Không có một bức tranh gia đình nào, không có bất kỳ vật trang trí nào mang lại cảm giác ấm áp.
Sàn đá bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ phía trên. Ánh sáng ấy không đủ để sưởi ấm căn phòng mà chỉ làm nổi bật lên những góc tối tăm, u uất.
Tiếng gót giày của cô va chạm vào mặt sàn tạo nên những âm thanh vang vọng, cô độc vô cùng. Mỗi tiếng động đều bị khuếch đại lên gấp nhiều lần trong không gian trống rỗng.
Nơi ở mới của cô là một căn phòng rộng lớn ở tầng hai, được dẫn lên bởi một cầu thang xoắn ốc bằng sắt uốn nghệ thuật. Cánh cửa gỗ sồi dày nặng mở ra, để lộ không gian bên trong.
Rộng lớn nhưng trống trải, không hề có một chút hơi ấm của sự sống hay bất kỳ dấu vết nào của tình yêu thương. Đồ đạc trong phòng đều có thiết kế tối giản, sắc cạnh và mang tông màu trầm tối.
Giường ngủ rộng lớn phủ ga trải giường màu xám tro, lạnh lẽo tựa như một nấm mồ xa hoa đang chờ đợi cô nằm xuống. Trên chiếc bàn cạnh giường, một chiếc bình hoa thủy tinh trống rỗng phản chiếu ánh sáng mờ nhạt. Cô bước đến gần, chạm tay vào mặt nệm phẳng phiu không một nếp nhăn, cảm nhận rõ sự cô đơn tột cùng đang vây lấy mình.
Đóng sầm cửa lại, Uyển Nhi tựa lưng vào tấm gỗ dày, ngực phập phồng thở dốc. Sự im lặng của tòa lâu đài này giống như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng cô.
Hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí cô khi nhận ra sự cô lập tột cùng này. Cô đang ở một nơi không ai biết, không ai có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của cô.
Chạy vội đến bên cửa sổ, cô nhìn xuống khoảng sân rộng lớn bên dưới với hy vọng tìm thấy một kẽ hở an ninh. Nhưng sương mù quá dày, che khuất tầm nhìn khiến cô chỉ thấy một màu xám xịt vô tận.
Khóa cửa sổ bằng sắt dày dặn, muốn mở ra phải có chìa khóa chuyên dụng hoặc mật mã điện tử. Cô thử lay mạnh nhưng tay cầm kim loại không hề suy suyển dù chỉ một milimet.
Tìm kiếm một lối thoát khác trở thành bản năng sinh tồn duy nhất của cô lúc này. Cô không thể ngồi yên chờ đợi Cố Mạc Thần trở về và biến cô thành món đồ chơi tình dục của anh ta.
---
Men theo những hành lang dài hun hút, cô cố gắng giữ cho bước chân mình thật nhẹ nhàng để không thu hút sự chú ý. Những bức tường đá dọc hành lang lạnh ngắt, tỏa ra hơi ẩm khó chịu.
Hành lang yên ắng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập liên hồi như trống dồn. Mỗi góc rẽ đều giống hệt nhau, khiến cô có cảm giác như đang lạc vào một mê cung không có lối ra.
Gặp một người hầu đang lau dọn chiếc bình hoa lớn ở góc hành lang, Uyển Nhi vội vã tiến lại gần như người sắp chết đuối vớ được cọc.
Cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, cô khẽ hỏi: "Lối ra vườn sau đi đường nào vậy? Tôi muốn ra ngoài hít thở chút không khí."
Người kia không thèm liếc nhìn cô một cái, đôi tay vẫn tiếp tục lau dọn một cách máy móc, nhịp nhàng. Gương mặt cô ta vô cảm, giống như một con búp bê gỗ không có linh hồn.
Tránh xa sự im lặng đáng sợ ấy, cô tự mình lần mò qua những ngã rẽ tối tăm khác. Nỗi sợ hãi dâng cao trong lòng, biến thành những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Cảm giác bị giam cầm như một bóng ma lởn vởn xung quanh khiến cô nghẹt thở. Tòa lâu đài này không phải là một ngôi nhà, nó là một nhà tù được ngụy trang bằng sự xa hoa.
Thoát ra ngoài, cô phải thoát ra ngoài ngay lập tức trước khi màn đêm hoàn toàn bao trùm lấy nơi này.
Hướng về phía cuối hành lang tầng trệt, cô nhìn thấy một cánh cửa gỗ lớn có tay nắm bằng đồng cổ kính.
Cánh cửa gỗ không khóa, mở ra một khoảng sân vườn ngập trong sương mù dày đặc. Cô khẽ reo lên một tiếng trong lòng, vội vàng lách người qua khe cửa.
Đẩy mạnh cánh cửa, luồng không khí ẩm ướt ùa vào phổi giúp cô tỉnh táo hơn sau những phút giây ngột ngạt bên trong. Nhưng cảnh tượng bên ngoài cũng không mấy khả quan hơn.
Gió lạnh rít qua kẽ lá của những rặng cây cổ thụ được cắt tỉa gọn gàng nhưng lạnh lẽo. Khu vườn im lìm, không có tiếng chim hót hay bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống tự nhiên.
Khu vườn phía sau được bao quanh bởi những bức tường đá cao ngút tầm mắt, bên trên có chăng những sợi dây kẽm gai sắc nhọn.
Cỏ ẩm ướt thấm đẫm qua lớp đế giày mỏng, khiến đôi chân Uyển Nhi tê dại vì lạnh. Cô không quan tâm đến điều đó, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước.
Chạy nhanh về phía góc vườn, cô hy vọng sẽ tìm thấy một cánh cổng phụ dành cho những người làm vườn.
Bóng tối của buổi chiều tà bắt đầu buông xuống nhanh chóng, làm nhòe đi cảnh vật xung quanh và khiến những bóng cây trông như những con quỷ đang nhe nanh múa vuốt.
Phía trước hiện ra một cánh cửa sắt nhỏ màu đen chìm sâu vào bức tường đá kiên cố. Trái tim cô đập loạn nhịp vì phấn khích.
Bức tường đá này là ranh giới cuối cùng ngăn cách cô với con đường tự do ngoài kia. Chỉ cần qua được cánh cửa này, cô có thể chạy trốn khỏi sự kiểm soát của Cố Mạc Thần.
Hy vọng bùng lên trong lồng ngực khi cô lao đến, tay vươn ra định đẩy cửa sắt.
Chạm vào tay nắm kim loại lạnh buốt, cô chưa kịp dùng lực thì một tiếng bíp sắc lạnh đã vang lên trong không gian yên tĩnh.
Bất chợt, một dải ánh sáng màu xanh huỳnh quang quét qua gương mặt cô từ một thiết bị ẩn trên tường.
Ánh sáng rọi thẳng vào mắt khiến Uyển Nhi phải nhắm nghiền mắt lại vì chói và đau rát.
Tiếng bíp kéo dài kèm theo giọng nói cơ học vô cảm phát ra từ chiếc loa nhỏ ẩn dưới mái hiên.
"Yêu cầu quét võng mạc thất bại. Quyền truy cập bị từ chối."
Giật nảy mình, cô lùi lại vài bước, suýt chút nữa ngã nhào xuống bãi cỏ ẩm ướt. Cánh cửa sắt vẫn khóa chặt, không hề suy suyển.
Đỏ rực là màu sắc của chiếc camera an ninh đang xoay tròn, khóa chặt mục tiêu vào cô như một con mắt quỷ dữ.
Lùi lại thêm một bước, cô nhận ra toàn bộ khu vườn đều được bao bọc bởi hệ thống an ninh tối tân nhất, không một kẽ hở.
Trên cao, từ ban công tầng ba của tòa lâu đài, một bóng người cao lớn đang đứng lặng yên từ lúc nào.
Đứng im giữa làn sương mù mỏng, Cố Mạc Thần nhìn xuống bóng dáng nhỏ bé đang tuyệt vọng của cô bên dưới.
Nhấp nháp ly rượu vang đỏ thẫm trên tay, đôi môi mỏng của anh khẽ cong lên một đường cong tàn nhẫn và thỏa mãn.
Nụ cười ấy lạnh lùng và đầy tính chiếm hữu, hệt như một thợ săn đang thưởng thức sự giãy giụa vô ích của con mồi đã sập bẫy.
Ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ trên màn hình chiếc điện thoại chuyên dụng để điều khiển hệ thống an ninh của dinh thự.
Từ ban công tầng ba, Mạc Thần nhìn xuống bóng dáng nhỏ bé đang tuyệt vọng của cô, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ thẫm rồi bấm nút kích hoạt khóa điện từ toàn khu nhà.