Đau đớn rã rời càn quét khắp da thịt ngay khi cô vừa khẽ động đậy ngón chân.
Hơi thở Uyển Nhi dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng khô khốc như sa mạc.
Dưới lớp chăn lụa mỏng, cơ thể cô trần trụi, nhức nhối một cách dị thường.
Từng thớ cơ ê ẩm, đặc biệt là vùng nhạy cảm giữa hai đùi vẫn còn lưu lại cảm giác bỏng rát, trướng căng đến tê dại từ trận cuồng hoan đêm qua.
Cúi đầu nhìn xuống, cô không khỏi bàng hoàng trước những gì hiện ra trước mắt.
Vết cắn tím bầm rải rác từ xương quai xanh thanh mảnh xuống bầu ngực tròn đầy.
Dấu tay thô bạo của người đàn ông in hằn đỏ ửng trên hông, minh chứng cho sự chiếm đoạt tàn nhẫn không chút khoan nhượng.
Mùi hương nam tính nồng đậm pha lẫn mùi vị hoan lạc ái muội vẫn còn vương vấn trong không khí, bóp nghẹt buồng phổi cô.
Nước ấm và chất dịch dính dính từ trận ân ái hoang dại đêm qua vẫn còn khô khốc trên đùi trong của cô.
Mỗi lần chuyển động dù là nhỏ nhất cũng khiến cô khẽ rên rỉ vì đau đớn.
Ký ức của đêm hôm qua ùa về như một cơn bão kinh hoàng.
Anh ta đã không hề nhẹ tay.
Sự thô bạo, điên cuồng và dục vọng chiếm đoạt vô độ của người đàn ông đó đã nghiền nát cô suốt cả đêm dài.
Cô nhớ mình đã khóc lóc, đã van xin, nhưng tất cả những gì nhận lại chỉ là những cú thúc mạnh mẽ hơn, sâu hơn.
Tiếng bật lửa kim loại vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng tổng thống.
Uyển Nhi giật bắn mình, vội vàng kéo chiếc chăn bông che kín khuôn ngực run rẩy.
Phía góc phòng, luồng khói xám nhạt từ từ bay lên từ chiếc ghế sofa bọc da cao cấp.
Cố Mạc Thần ngồi đó, bọc mình trong bộ âu phục thủ công phẳng phiu đến lạnh lùng.
Gương mặt anh tuấn như tạc tượng không một chút cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm lầy khóa chặt lấy hình bóng nhỏ bé trên giường.
Sự tương phản giữa vẻ lịch lãm của anh và sự nhếch nhác, rách nát của cô lúc này giống như một trò đùa đầy mỉa mai.
"Tỉnh rồi?"
Mạc Thần dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn pha lê, đứng dậy bước về phía chiếc giường lớn.
Mỗi bước chân của anh nặng nề như tiếng búa gõ vào tâm trí đang hoảng loạn của Uyển Nhi.
Cô co rúm người lại, cố gắng lùi sâu về phía đầu giường, hai tay siết chặt mép chăn đến trắng bệch.
Nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy khi cô nhìn thấy bờ vai rộng lớn ẩn sau lớp áo sơ mi phẳng phiu kia—nơi cô biết chắc chắn có hình xăm kỳ lạ liên quan đến vụ tai nạn mười năm trước của gia đình mình.
"Đừng... đừng lại gần đây..."
Khóe môi Mạc Thần khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, tàn nhẫn.
Anh dừng lại ngay sát mép giường, từ trên cao nhìn xuống cô như một vị chúa tể đang quan sát con mồi đã kiệt sức.
Rào rạt!
Một tập tài liệu dày cộp bọc da màu đỏ thẫm bị anh ném thẳng xuống giường.
Tập tài liệu rơi chuẩn xác lên vệt máu đỏ tươi đã khô lại trên tấm ga trải giường màu trắng tuyết—dấu vết trinh nguyên của cô bị anh tước đoạt một cách tàn bạo đêm qua.
Cảnh tượng đó đập vào mắt khiến Uyển Nhi tái mét mặt mày, lồng ngực phập phồng dữ dội vì nhục nhã.
"Đọc đi," Mạc Thần lạnh lùng ra lệnh, hai tay đút vào túi quần tây.
"Đó là gì...?" Uyển Nhi run giọng hỏi, không dám chạm vào tập hồ sơ.
"Cơ hội duy nhất để em giữ lại mạng sống của mình và của cả gia đình vô dụng của em," anh đáp, giọng điệu dửng dưng như đang bàn về một món hàng hóa rẻ tiền.
"Tôi đã điều tra rõ. Đám chủ nợ đòi mạng ngoài kia đang lùng sục em khắp nơi."
"Chỉ cần em bước ra khỏi cánh cửa phòng này mà không có sự bảo hộ của tôi, chúng sẽ xé xác em ra làm trăm mảnh để gán nợ."
Từng câu chữ của anh như những nhát dao đâm xuyên qua bong bóng hy vọng cuối cùng của cô.
Uyển Nhi cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để ngăn bản thân không bật khóc.
Cô biết anh nói đúng.
Gia đình cô đã mục nát, cha cô nợ nần chồng chất và đã bỏ trốn, bỏ lại cô làm vật thế thân cho những kẻ cho vay nặng lãi khát máu.
Nước mắt tủi nhục chực trào nơi hốc mắt, cô run rẩy đưa bàn tay đầy vết xước ra kéo tập tài liệu về phía mình.
Những dòng chữ đen nổi bật trên nền giấy trắng hiện ra: "HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN ĐỘC QUYỀN VÀ THỎA THUẬN PHỤC TÙNG".
Đôi mắt Uyển Nhi mở to khi đọc qua các điều khoản tàn nhẫn bên trong.
"Cố tổng... cái này... điều này quá vô lý!" cô thốt lên đầy uất nghẹn.
"Không có gì là vô lý ở đây cả," Mạc Thần lạnh lùng ngắt lời.
"Tôi chi ra ba mươi triệu đô để xóa sạch nợ nần cho gia đình em, đồng thời cung cấp cho em một thân phận hợp pháp dưới danh nghĩa Cố phu nhân."
"Đổi lại, em phải giao toàn quyền kiểm soát cơ thể và cuộc sống của mình cho tôi."
"Trong suốt thời gian hợp đồng có hiệu lực, em là công cụ tình dục độc quyền của tôi, không được phép từ chối bất kỳ yêu cầu thể xác nào."
Anh cúi người xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi nhưng đầy nguy hiểm của anh.
"Bất kể lúc nào, bất kỳ nơi đâu, khi tôi muốn, em phải dang rộng chân ra đón nhận," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo dục vọng chiếm hữu điên cuồng.
Sự sỉ nhục to lớn vây lấy tâm trí Uyển Nhi, khiến đầu óc cô quay cuồng.
Cô không phải là một món đồ chơi tình dục để anh tùy ý chà đạp!
Thế nhưng, nỗi sợ hãi cái chết và sự truy đuổi của đám giang hồ ngoài kia lại lớn hơn tất thảy.
Cô cần sự che chở của người đàn ông quyền lực nhất A Thành này, dù cái giá phải trả là tự do và lòng tự trọng của chính mình.
"Tại sao lại là tôi?" Uyển Nhi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, cố tìm kiếm một tia ấm áp nhưng thất bại.
"Vì cơ thể của em rất hợp vị với tôi," Mạc Thần đưa ngón tay thô ráp vuốt ve gò má mịn màng của cô.
Ngón tay anh di chuyển xuống cằm, ép cô phải đối diện với ánh mắt sắc lạnh của mình.
"Đêm qua em đã rên rỉ rất tuyệt vời dưới thân tôi, quên rồi sao?" anh khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ký ức về những màn va chạm da thịt cuồng nhiệt, tiếng thở dốc nồng đậm và những tư thế nhục nhã đêm qua ùa về khiến mặt cô đỏ bừng rồi lại tái mét.
Anh đã chiếm hữu cô một cách dã man, bắt cô phải chịu đựng sự to lớn và hung hãn của anh cho đến khi cô ngất đi vì kiệt sức.
Và giờ đây, anh muốn biến điều đó thành một nghĩa vụ hợp pháp được ký kết bằng giấy trắng mực đen.
---
Nắng sớm rọi qua khe hở của rèm cửa dày màu xám, tạo thành những vệt sáng sắc bén cắt ngang phòng.
Uyển Nhi run rẩy lật từng trang giấy mỏng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.
"Điều khoản thứ tư: Bên B phải tuyệt đối giữ kín mối quan hệ này trước truyền thông, trừ khi có sự đồng ý của Bên A."
"Điều khoản thứ sáu: Bên B không được phép tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào khác. Mọi hành vi vi phạm sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc."
"Trừng phạt?" Uyển Nhi run giọng hỏi, ngước mắt nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng bên cửa sổ.
"Em sẽ không muốn biết cách tôi trừng phạt những kẻ phản bội đâu," Mạc Thần không quay đầu lại, giọng anh lạnh băng như gió tuyết mùa đông.
Sự im lặng đáng sợ một lần nữa bao trùm lấy căn phòng.
Uyển Nhi cảm thấy như mình đang đứng trước một vực sâu không đáy, bên dưới là những gai nhọn hoắt đang chực chờ cắm vào da thịt cô.
Cô nhớ lại khoảng thời gian bị gia đình xem như một món hàng trao đổi để lấy lòng các đối tác làm ăn.
Những ánh mắt thèm khát, dơ bẩn của những gã đàn ông trung niên béo phì luôn là nỗi ám ảnh kinh hoàng trong ký ức tuổi thơ của cô.
Bây giờ, cô lại phải ký vào một bản hợp đồng bán thân khác, nhưng lần này đối tượng lại là người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố.
Ít nhất, anh ta sạch sẽ, quyền lực và có thể bảo vệ cô khỏi đám côn đồ khát máu kia.
"Nếu tôi ký... anh thực sự sẽ bảo vệ tôi chứ?" cô khẽ hỏi, một chút hy vọng mong manh trỗi dậy trong lòng.
Mạc Thần quay người lại, bước từng bước chậm rãi về phía cô.
Ánh mắt anh dừng lại trên bờ vai trần run rẩy của cô, nơi những vết hôn đỏ mọng vẫn còn nổi bật trên làn da trắng tuyết.
"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, không ai ở A Thành này dám chạm vào một sợi tóc của em," anh tuyên bố đầy kiêu ngạo.
"Nhưng nếu em có ý định chạy trốn hay phản bội tôi..." anh bỏ lửng câu nói, nhưng cái nhìn sắc lẹm của anh đã đủ nói lên tất cả.
Sự phụ thuộc cảm xúc vào một kẻ mạnh mẽ để đổi lấy sự an toàn giả tạo đang dần gặm nhấm lý trí của Uyển Nhi.
Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy ngọt ngào nhưng đầy độc hại.
Mạc Thần vừa là vị cứu tinh, vừa là kẻ giam cầm cô trong chiếc lồng vàng lộng lẫy này.
"Tôi... tôi muốn có một số quyền hạn tối thiểu," cô cố gắng thương lượng với chút dũng khí cuối cùng.
"Tôi muốn được tiếp tục đi học và làm việc."
Mạc Thần khẽ nheo mắt, tiến sát lại gần giường, một tay chống xuống nệm ngay cạnh đùi cô.
Hơi thở nam tính nồng đậm của anh lập tức vây hãm lấy cô, khiến tim cô đập loạn nhịp vì sợ hãi lẫn một chút cảm giác kích thích không tên.
"Đi học? Làm việc?" anh lặp lại, giọng nói đầy châm biếm.
"Em nghĩ mình còn thời gian và sức lực cho những việc đó sao khi phải phục vụ tôi mỗi đêm?"
Ngón tay anh lướt nhẹ từ xương quai xanh của cô xuống khe ngực sâu hút ẩn hiện sau mép chăn.
Sự đụng chạm lạnh ngắt khiến Uyển Nhi rùng mình, những hạt nổi da gà lập tức nổi lên khắp cánh tay.
"Nhưng tôi không muốn làm một kẻ ăn bám vô dụng!" cô khăng khăng, đôi mắt ngập tràn sự kiên định yếu ớt.
Mạc Thần im lặng nhìn cô một lúc lâu, như thể đang đánh giá mức độ bướng bỉnh của con mồi mới này.
"Được thôi," cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng điệu có chút nhượng bộ nhưng đầy tính toán.
"Em có thể tiếp tục đến trường, nhưng dưới sự giám sát chặt chẽ của người của tôi."
"Và bất cứ khi nào tôi gọi, em phải lập tức có mặt, không được chậm trễ một giây."
Sự thỏa hiệp này giống như một đặc ân ban phát, khiến Uyển Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm dù biết mình vẫn nằm trong lòng bàn tay anh.
Cô biết mình không thể đòi hỏi gì nhiều hơn từ một người đàn ông tàn nhẫn như Cố Mạc Thần.
Tương lai của cô từ nay đã bị trói chặt vào bóng tối của người đàn ông này.
---
Thời gian trôi qua, căn phòng rộng lớn chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc khe khẽ của Uyển Nhi và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường sang trọng.
Mỗi giây trôi qua đối với cô giống như một cực hình tra tấn tinh thần dữ dội.
Bản hợp đồng màu đỏ nằm đó, như một biểu tượng của sự đầu hàng, chờ đợi nét bút quyết định của cô.
Uyển Nhi nhìn vào vũng máu khô trên ga giường, biểu tượng cho sự trong trắng cô giữ gìn bao năm qua nay đã bị vấy bẩn bởi giao dịch thể xác này.
Nó giống như một dấu ấn đóng dấu lên cuộc đời cô, biến cô thành một món đồ chơi đắt giá.
Sự sỉ nhục bóp nghẹt cổ họng cô, khiến cô khó thở.
Nhưng cô có thể làm gì khác đây?
Nếu không có sự bảo hộ của Cố Mạc Thần, cô sẽ bị đám chủ nợ bắt đi ngay khi bước chân ra khỏi khách sạn này.
Chúng sẽ không nương tay với cô, chúng sẽ biến cô thành công cụ kiếm tiền trong những tụ điểm dơ bẩn nhất.
So với việc bị chà đạp bởi hàng trăm gã đàn ông xa lạ, việc phục tùng một mình Cố Mạc Thần dường như là một sự lựa chọn ít tồi tệ hơn.
Nghĩ đến đây, một cảm giác bất lực dâng lên, khiến cô hoàn toàn từ bỏ sự phản kháng.
Cơ thể cô khẽ run lên, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay đang nắm chặt chiếc bút máy.
Mạc Thần đứng đó, lạnh lùng quan sát từng biểu cảm thay đổi trên gương mặt cô.
Anh biết cô đã đầu hàng.
Sự yếu đuối và bất lực của cô chính là thứ thuốc kích dục mạnh mẽ nhất đối với anh.
Anh muốn nhìn thấy cô khóc lóc dưới thân mình, muốn nghe cô cầu xin sự che chở của anh mỗi khi anh tiến sâu vào cơ thể cô.
"Ký đi," giọng anh trầm xuống, mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ.
"Đừng để tôi phải mất kiên nhẫn hơn nữa, Uyển Nhi."
Ngón tay Uyển Nhi run rẩy đặt ngòi bút lên phần ký tên của Bên B.
Mực đen chảy ra, tạo thành những nét chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng.
Tô Uyển Nhi.
Ba chữ đơn giản nhưng đã chính thức tước đi tự do của cô, biến cô thành một nô lệ tình dục được hợp pháp hóa bằng một bản hợp đồng kết hôn.
Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, cô cảm thấy như toàn bộ sức lực của mình đã bị rút cạn.
Chiếc bút máy rơi khỏi tay cô, lăn dài trên tấm ga giường trắng tinh dính máu.
Khi Uyển Nhi run rẩy cầm bút ký tên, Mạc Thần rút ra một chiếc vòng cổ bằng kim loại có gắn định vị GPS siêu nhỏ, lướt ngón tay lạnh ngắt dọc cổ cô: 'Ký đi, và từ nay em chính thức là vật sở hữu của tôi.'