Nóng.
Làn da Tô Uyển Nhi như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình chạy dọc huyết quản, thiêu rụi mọi dây thần kinh lý trí cuối cùng của cô.
Bàn tay nhỏ nhắn run rẩy bấu chặt lấy vạt áo sơ mi trắng đắt tiền của người đàn ông trước mắt, cố gắng tìm kiếm một chút điểm tựa trong cơn say thuốc.
"Cứu... cứu tôi..."
Cố Mạc Thần không hề vội vã cứu giúp, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn nheo lại đầy nguy hiểm, quan sát kỹ lưỡng từng biểu cảm đau đớn và khao khát trên gương mặt cô.
Hơi thở nam tính nóng rực phả lên khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ.
Thuốc kích dục cực mạnh mang tên 'Mị Dạ' đang tàn phá chút phòng bị cuối cùng của Uyển Nhi, khiến cô không thể tự chủ được hành vi của mình nữa.
"Em biết mình đang cầu xin ai không, Tô Uyển Nhi?" Giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa không gian tĩnh mịch như tiếng chuông gõ vào đêm tối, đầy mê hoặc nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn.
Ngón tay thô ráp của hắn miết mạnh lên làn môi dưới đỏ mọng, ép cô phải hé mở khuôn miệng nhỏ nhắn để lộ chiếc lưỡi rụt rè đang run rẩy.
"Tôi không quan tâm... nóng quá... làm ơn giúp tôi..."
Nước mắt sinh lý ứa ra từ khóe mắt, lăn dài xuống hai bên thái dương nhạy cảm khi cô chủ động rướn người, dán chặt bầu ngực căng tròn vào lồng ngực vững chãi của hắn.
Hành động dâng hiến vô thức này hoàn toàn châm ngòi cho ngọn lửa dục vọng tàn bạo trong lòng người đàn ông quyền lực nhất A Thành.
---
Bàn tay to lớn của hắn đột ngột siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể nhỏ nhắn áp sát vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Một tiếng "xoạch" vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh. Chiếc váy mỏng manh của Uyển Nhi bị xé toạc thẳng tay, để lộ làn da trắng ngần không một tì vết dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
"Ưm..." Cô khẽ rên lên một tiếng, vừa sợ hãi trước sự thô bạo của hắn, vừa cảm nhận được sự mát lạnh dễ chịu khi da thịt tiếp xúc với không khí.
Mạc Thần cúi đầu, điên cuồng cắn xé bờ môi mềm mại của cô. Nụ hôn của hắn không hề dịu dàng, nó mang tính chất xâm lược và trừng phạt rõ rệt.
Hắn mút mát, cắn mút đến mức môi cô rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, ngọt lịm và tanh nồng.
Vị máu kích thích thú tính trong người đàn ông quyền lực này bộc phát. Hắn luồn lưỡi vào sâu bên trong khoang miệng cô, càn quét mọi ngóc ngách, cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cô gái nhỏ.
Uyển Nhi run rẩy, hai tay không tự chủ được mà ôm lấy cổ hắn, cố gắng tiếp nhận nụ hôn bão táp này. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy thúc giục cô phải dâng hiến, phải hòa làm một với người đàn ông này để dập tắt ngọn lửa đang thiêu rụi cô.
"Uyển Nhi... Uyển Nhi..." Giọng Mạc Thần khàn đặc, thì thầm sát bên tai cô.
Hắn gọi tên cô liên tục, âm thanh trầm khàn chứa đựng một sự chấp niệm sâu sắc, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, lâu đến mức biến thành một loại tâm bệnh.
Sự chiếm đoạt thô bạo tiếp tục leo thang khi hắn thô bạo đẩy hai chân cô ra, chen vào giữa.
Làn da mát lạnh của hắn cọ xát vào đùi trong nhạy cảm của cô, khiến Uyển Nhi rùng mình, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng.
"Đau... nhẹ một chút..." Cô thút thít, bản năng tự vệ trỗi dậy khi cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề dưới thân.
Người đàn ông ấy chẳng mảy may động lòng trước giọt nước mắt của cô. Ngón tay thô ráp của hắn di chuyển xuống dưới, thô bạo thám hiểm vùng đất ẩm ướt, tưới đẫm dịch mật ngọt ngào của cô.
"Nhìn anh, Uyển Nhi!" Hắn gầm nhẹ, một tay bóp cằm cô, ép cô phải mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai nhưng vặn vẹo vì dục vọng của mình.
"A...!" Uyển Nhi hét lên một tiếng đau đớn khi ngón tay hắn đột ngột đâm sâu vào trong.
Cơn đau xé rách khiến cô tỉnh táo lại trong một giây lát, nhưng ngay sau đó, làn sóng khoái cảm mãnh liệt do thuốc kích dục mang lại đã dìm chết chút lý trí ấy.
Cơ thể cô tự động co thắt, điên cuồng kẹp chặt lấy ngón tay hắn, như muốn nuốt chửng lấy vật lạ này.
Tiếng chửi thề khàn đặc thoát ra từ khuôn miệng hoàn mỹ của hắn. Sự chật chội và nóng bỏng của cô suýt chút nữa khiến hắn mất kiểm soát ngay lập tức.
Rút tay ra, hắn nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần tây vướng víu, giải phóng thứ thô to cứng cáp đang trướng đau đến cực điểm.
---
Trận chiến hoan lạc chính thức bắt đầu khi hắn không một lời báo trước, thẳng thừng đâm sầm vào cơ thể thuần khiết của cô.
Tiếng rách sắc lẹm vang lên trong tâm khảm Uyển Nhi. Một màng trinh mỏng manh bị xé rách không thương tiếc. Cô trợn tròn mắt, cơn đau đớn tột cùng như xé đôi người khiến cô hét không thành tiếng.
Móng tay cô cào mạnh vào lưng hắn, để lại những vệt đỏ rớm máu trên làn da màu đồng khỏe khoắn.
"Đau... xin anh... rút ra..." Cô khóc nấc lên, cơ thể co rúm lại vì sợ hãi và đau đớn.
Cơ thể hắn cứng đờ trong một nhịp, trán lấm tấm mồ hôi, các thớ cơ bắp cuồn cuộn căng cứng như dây đàn. Hắn cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác dưới thân lại vô cùng bá đạo, không cho phép cô lui bước.
"Ngoan... thả lỏng ra... một chút nữa sẽ sướng..." Giọng hắn dụ dỗ, ngón tay luồn vào tóc cô, giữ chặt đầu cô để tiếp tục một nụ hôn sâu khác.
Cơn khát của hắn rất nhanh bị dập tắt bởi sự co bóp điên cuồng từ nơi ấm áp của cô. Mạc Thần bắt đầu di chuyển, ban đầu là những cú thúc chậm rãi, sau đó nhanh dần, mạnh dần.
Tiếng va chạm xác thịt giòn giã vang lên khắp căn phòng ngủ rộng lớn.
Nàng hoàn toàn chìm dắm trong bể dục vọng. Sự chiếm đoạt tàn bạo của hắn mang lại cho cô một cảm giác thỏa mãn chưa từng có, lấp đầy khoảng trống rỗng cô quạnh bấy lâu nay.
Hơi thở dồn dập của cả hai hòa vào nhau. Cô không còn kháng cự, mà chủ động nâng hông lên đón nhận từng cú thúc nảy lửa của hắn.
Cảm giác phục tùng thể xác của cô khiến Mạc Thần càng thêm điên cuồng. Hắn lật người cô lại, ép cô quỳ rạp trên giường, từ phía sau thô bạo đâm lút cán.
Từng cú thúc đều cực kỳ thâm sâu, chạm đến tận cùng nơi nhạy cảm nhất của cô, khiến Uyển Nhi run rẩy dữ dội, tiếng rên rỉ ríu rít không ngừng.
Răng hắn cắn mạnh vào bả vai cô, để lại một dấu răng rớm máu như muốn đóng dấu chủ quyền lên món đồ chơi độc quyền này.
"Em là của tôi, Tô Uyển Nhi. Đời này kiếp này, em đừng hòng trốn thoát." Hắn gầm lên, tốc độ dập dồn càng lúc càng nhanh, mạnh mẽ như muốn đóng đinh cô vào chiếc giường lớn.
Mồ hôi hòa quyện vào nhau, bôi trơn cho những cú va chạm đầy nguyên thủy và dã man. Cả hai rơi vào một vòng xoáy hoan lạc không lối thoát.
Không gian căn phòng tràn ngập mùi hương tình ái nồng đậm, hòa lẫn với mùi gỗ tuyết tùng và mùi máu tanh dịu nhẹ từ sự trinh nguyên của cô gái nhỏ.
---
Phút giây điên cuồng trôi qua không biết bao lâu, những nhịp va chạm vẫn tiếp diễn không ngừng nghỉ, mãnh liệt và cuồng nhiệt như một cơn bão táp ngoài khơi xa.
Đầu óc Uyển Nhi trống rỗng, cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào trận cuồng phong, chỉ có thể bấu víu vào người đàn ông phía trên để không bị chìm nghỉm.
Mỗi lần hắn thúc mạnh, cô lại run lên, dòng nước ấm áp bên trong lại tuôn ra, bao bọc lấy sự thô to của hắn. Cơn khoái cảm liên tục ập đến khiến cô hoàn toàn tê dại.
Hắn thở dốc dồn dập, cơ bụng săn chắc phập phồng theo từng nhịp thở. Hắn kéo cô nằm ngửa ra, một lần nữa chiếm lấy đôi môi đỏ mọng đã sưng tấy vì bị cắn phá.
Ánh trăng từ cửa sổ sát đất bất ngờ rọi qua tấm rèm mỏng, hắt một dải sáng bạc lạnh lẽo lên cơ thể đang quấn chặt lấy nhau của hai người.
Tia sáng bạc ấy chiếu thẳng vào bả vai trái của Mạc Thần, nơi cơ bắp đang gồng lên hết cỡ theo từng cú thúc mạnh mẽ.
Đôi mắt đẫm nước của Uyển Nhi trong cơn mê muội hé mở, tầm nhìn mờ ảo vô tình dồn vào bả vai hắn.
Một vết sẹo lớn đè lên một hình xăm gia tộc kỳ lạ hiện ra rõ mồn một dưới dải sáng lạnh lẽo kia.
Nỗi sợ hãi tột cùng bất ngờ ập đến, dập tắt mọi khoái cảm đê mê trong tích tắc. Đó là một hình xăm cổ xưa vẽ một con rồng đen quấn quanh thanh kiếm gãy, nửa phần dưới bị một vết sẹo bỏng loang lổ che khuất.
Mười năm trước, trong đêm mưa tầm tã xảy ra vụ tai nạn thảm khốc của gia đình cô, một bóng đen bí ẩn đứng nhìn từ xa cũng sở hữu hình xăm kỳ lạ y hệt thế này trên vai.
Giữa những nhịp va chạm xác thịt nồng cháy, ánh trăng rọi qua cửa sổ để lộ một vết sẹo hình xăm gia tộc kỳ lạ trên vai Mạc Thần, thứ mà Uyển Nhi mơ hồ nhớ rằng cô từng thấy trong vụ tai nạn thảm khốc của gia đình mình mười năm trước.