Chapter 1 of 13

Chương 1: Căn Phòng Số 808

12.6M words

Nóng. Từng dòng máu trong huyết quản như đang sôi lên, bỏng rát và điên cuồng tàn phá chút lý trí mỏng manh còn sót lại của cô. Tô Uyển Nhi bấu chặt móng tay vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu để tìm kiếm chút tỉnh táo ngắn ngủi. Cơn đau đớn thể xác không thể nào dập tắt được ngọn lửa dục vọng tàn nhẫn đang cào xé tâm can cô lúc này. Chất kịch độc của thứ thuốc kích dục cực mạnh ấy đang dần chiếm trọn quyền kiểm soát cơ thể thanh tân đầy rẫy sự mỏi mệt. Bước chân cô loạng choạng nện xuống tấm thảm đỏ dày của hành lang khách sạn Grand Plaza xa hoa. Tiếng gót giày cao gót lộc cộc vang lên lạc nhịp, vội vã và đầy hoảng loạn trong không gian tĩnh mịch của đêm tối. Cô không thể dừng lại, tuyệt đối không thể để bọn chúng bắt được mình một lần nữa. Đằng sau rẽ góc hành lang, tiếng cười hô hố bẩn thỉu của gã anh họ Tô Hải vẫn văng vẳng bên tai cô như âm thanh của ác quỷ. "Tìm nó mau! Nó bị ngấm thuốc rồi, không chạy xa được đâu!" Lời gầm ghè đầy thú tính ấy khiến sống lưng cô lạnh toát, dù toàn thân đang như một lò lửa bốc cháy hừng hực. Mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc váy lụa hai dây mỏng manh, dán chặt vào những đường cong thanh xuân đang run rẩy không ngừng. Uyển Nhi cảm nhận rõ rệt từng luồng hơi nóng chạy dọc sống lưng, tụ lại ở vùng bụng dưới thành một cơn ngứa ngáy điên dại. Sự nhục nhã và uất hận dâng trào trong lồng ngực lép kẹp của cô gái trẻ đáng thương. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn bị gia đình xem như một món hàng, một công cụ để trao đổi lợi ích kinh doanh rẻ mạt. Khát vọng tự do mãnh liệt đã tiếp thêm chút sức mạnh cuối cùng để cô vùng vẫy thoát khỏi căn phòng bao vây bởi khói thuốc dơ bẩn ngoài kia. --- Nhìn những cánh cửa phòng đóng kín sừng sững dọc hành lang dài hun hút, cô cảm thấy nghẹt thở vô cùng. Phía cuối hành lang, tiếng bước chân huỳnh huỵch của đám tay sai đang tiến lại gần hơn, dập dập và đầy áp đảo. "Mẹ kiếp, con ranh đó chạy ngả này! Mau đuổi theo!" Tiếng quát tháo đầy giận dữ vang dội khắp không gian, đập vào màng nhĩ cô như những nhát búa chí mạng. Nước mắt tủi nhục tràn ra khỏi hốc mắt đỏ hoe, nhòa đi tầm nhìn vốn đã chao đảo vì tác dụng của thuốc. Cơn đau truyền từ đầu gối lên não bộ không xoa dịu được bao nhiêu sự rạo rực thèm khát đang dâng trào. Bò rạp trên mặt đất, cô dùng chút sức lực tàn tàn cố lết về phía trước, không màng đến hình tượng hay sự kiêu hãnh. Hy vọng mong manh bùng lên trong lòng Uyển Nhi khi thấy cánh cửa phòng số 808 đang hé mở một khe hở nhỏ nhoi. Từng bước chân nặng nề, loạng choạng đưa cô tiến lại gần cánh cửa định mệnh ấy trong tiếng tim đập liên hồi như nổi trống. Bóng đen của hai gã tay sai to béo đã đổ dài trên bức tường hành lang rực rỡ ánh đèn vàng phía sau cô. "Nó kìa! Bắt lấy con điếm đó!" Tiếng hét hưng phấn của bọn chúng xé toạc không gian tĩnh lặng, kéo theo tiếng bước chân chạy nhanh như bay. --- Nhưng thay vì va chạm với mặt sàn lạnh lẽo, cô lại đập mạnh vào một lồng ngực vững chãi và cứng cáp như đá tảng. Luồng khí lạnh buốt lập tức bao trùm lấy cô, dịu dàng xoa dịu đi phần nào hơi nóng đang hừng hực thiêu đốt da thịt. Hương thơm nhàn nhạt của gỗ tuyết tùng hòa quyện với chút khói thuốc lá đắt tiền xộc thẳng vào cánh mũi cô. Cô run rẩy bám chặt lấy vạt áo sơ mi lụa mềm mại của người đàn ông trước mặt, như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. Bóng tối bao trùm căn phòng khiến cô không thể nhìn rõ diện mạo của anh, chỉ thấy một bóng hình cao lớn sừng sững. Chỉ có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn, lạnh lẽo phả ra từ phía trên đỉnh đầu cô, mang theo sự bình tĩnh đáng sợ. Gương mặt nóng bừng của cô không kiềm chế được mà cọ sát vào lồng ngực rắn chắc của anh hòng tìm kiếm sự mát lạnh. "Cứu... cứu tôi..." Giọng cô khàn đặc, nức nở van xin, âm điệu rên rỉ đầy mê hoặc và mềm mại mà chính cô cũng không nhận ra. Người đàn ông đứng lặng im trong bóng tối không hề nhúc nhích, tựa như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ bằng đá thạch anh. Cố Mạc Thần khẽ nhướng mày, bàn tay đang đút trong túi quần tây thủ công chậm rãi rút ra. Trái lại với sự bài xích thường ngày, hương thơm ngọt ngào tự nhiên từ cơ thể cô gái này lại kích thích anh một cách kỳ lạ. Ánh mắt cô lờ đờ, ngập tràn hơi nước và sự khẩn cầu bất lực như một chú thỏ con bị dồn vào đường cùng. Tiếng bước chân truy đuổi ngoài hành lang đã dừng lại ngay trước cửa phòng số 808, tạo nên bầu không khí căng thẳng tột độ. Nỗi sợ hãi tột cùng lấn át cả dục vọng đang cuộn trào trong cơ thể cô, khiến cô run rẩy bám chặt lấy anh hơn nữa. Bàn tay nhỏ bé của cô ôm chặt lấy hông anh, mười đầu ngón tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch ra. "Làm ơn... đừng để họ thấy tôi..." Hơi thở mát lạnh của anh phả lên vành tai nhạy cảm của Uyển Nhi, khiến cô khẽ rùng mình một cái vì kích thích. "Em biết tôi là ai không mà dám cầu xin cứu mạng?" Giọng nói trầm thấp, khàn khàn nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối vang lên trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng. Dược tính trong người lại bùng lên một đợt sóng mới dữ dội hơn, khiến cô không tự chủ được mà ưỡn cong người dán sát vào anh. Đôi mắt anh tối sầm lại trong bóng đêm, chứa đựng dã tâm săn mồi nguyên thủy nhất của một người đàn ông nắm giữ quyền lực. Ngoài cửa, đám người của Tô Hải bắt đầu gõ cửa các phòng lân cận một cách thô bạo, tạo ra tiếng động chói tai. Cơn hoảng loạn tột độ khiến Uyển Nhi hoàn toàn mất đi lý trí, cô cố gắng rướn người lên tìm kiếm đôi môi lạnh lẽo của anh. Hành động táo bạo của cô hoàn toàn chọc giận thú tính đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc lịch lãm của Cố Mạc Thần. Kẻ mà anh đã cất công giăng sẵn một cái bẫy hoàn mỹ bấy lâu nay, giờ đây lại tự mình dâng mạng đến tận cửa phòng anh. Nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán và tàn nhẫn thoáng hiện trên khóe môi người đàn ông quyền lực nhất A Thành. Mọi chuyện diễn ra tối nay hóa ra lại thuận lợi và hoàn hảo hơn những gì anh đã từng lên kế hoạch tỉ mỉ. Bảo vật này, một khi đã rơi vào tay Cố Mạc Thần, sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời tự do nữa. Bên ngoài, tiếng bước chân thô bạo đã dừng lại ngay trước cánh cửa phòng 808 đang hé mở. "Phòng này không khóa này đại ca! Chắc chắn con ranh đó đang trốn ở trong này rồi!" Thể xác Uyển Nhi run bắn lên vì sợ hãi, cô nhắm nghiền mắt lại chờ đợi sự phán xét tàn nhẫn nhất của số phận. Bản lĩnh của người đàn ông trước mặt cô lúc này mới thực sự bộc lộ rõ rệt qua từng hành động dứt khoát. Khi Uyển Nhi cố lùi lại vì sợ hãi, bàn tay to lớn siết chặt eo cô thô bạo, tiếng chốt cửa cơ khí vang lên lạnh lùng cùng lời thì thầm bên tai: 'Tự dâng mạng đến cửa, em nghĩ mình còn đường lui sao?'

End of Chapter 1

Previous
Next Chapter