Chapter 12 of 13

Chapter 12: Sự Thừa Nhận Đáng Sợ

12589.3M words

Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm cuối cùng cũng tắt hẳn. Hơi ẩm nóng hổi lượn lờ trong không khí, mang theo mùi hương sữa tắm hoa anh đào ngọt ngào pha lẫn mùi nam tính nồng đậm của Cố Mạc Thần. Tô Uyển Nhi ngồi bó gối trên chiếc giường king-size rộng lớn, mái tóc dài vẫn còn ẩm ướt rũ xuống hai vai. Cơ thể cô khẽ run rẩy dưới lớp áo choàng tắm dày dặn, không phải vì lạnh, mà vì dư âm của trận hoan lạc cuồng nhiệt vừa trải qua dưới vòi hoa sen. Cố Mạc Thần bước ra khỏi phòng tắm, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông, để lộ khuôn ngực vạm vỡ với những giọt nước tinh nghịch còn đọng lại trên thớ cơ săn chắc. Anh cầm theo một chiếc máy sấy tóc, lặng lẽ tiến lại gần phía sau cô. Tiếng máy sấy rì rì vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch, hơi ấm từ máy sấy phả vào da đầu khiến Uyển Nhi khẽ rụt cổ lại. Ngón tay thon dài, ấm áp của anh luồn vào từng kẽ tóc cô, động tác vô cùng dịu dàng, nâng niu như thể cô là một món bảo vật dễ vỡ. Sự đối lập giữa vẻ thô bạo điên cuồng lúc nãy và sự ân cần hiện tại khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô yêu người đàn ông này, yêu sự chở che thầm lặng mà anh dành cho cô, yêu cả hơi ấm cứu rỗi cuộc đời cô khỏi vũng bùn tăm tối của gia tộc họ Tô. Chính vì yêu, cô mới không muốn giữa hai người có bất kỳ khoảng cách hay sự dối trá nào. Quyết định đối diện trực tiếp với sự thật, Uyển Nhi khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay anh, nới lỏng khoảng cách giữa hai người. Cố Mạc Thần nhận ra sự kháng cự âm thầm của cô, động tác sấy tóc liền khựng lại. Anh tắt máy sấy, đặt nó sang một bên rồi ngồi xuống mép giường, xoay người cô đối diện với mình. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi gằm của cô. "Uyển Nhi, em đang giận dỗi điều gì sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo chút kiên nhẫn hiếm hoi chỉ dành riêng cho cô. Uyển Nhi cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, bàn tay giấu dưới lớp áo choàng siết chặt lại. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh. "Hôm nay Lâm Dao đã đến đây." Giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định. Đôi lông mày thanh tú của Cố Mạc Thần lập tức nhíu chặt lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. "Cô ta đến đây làm gì? Ai cho phép cô ta vào?" Sát khí trong mắt anh thoáng hiện. Uyển Nhi không trả lời câu hỏi của anh, cô với tay lấy xấp ảnh được giấu dưới gối, thẳng tay ném lên tấm ga giường màu xám tro. Những bức ảnh vương vãi ra, lộ rõ hình ảnh một cô gái có gương mặt giống hệt cô, đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh một Cố Mạc Thần của nhiều năm về trước. "Cô ta mang những thứ này đến, nói rằng tôi chỉ là một kẻ thay thế tội nghiệp cho người tình cũ đã khuất của anh." Nước mắt Uyển Nhi cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Cố Mạc Thần cầm một bức ảnh lên, ánh mắt anh lướt nhanh qua từng chi tiết. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong tâm trí anh khi anh nhận ra những vết tích ghép nối vô cùng tinh vi mà người thường khó lòng phát hiện. "Trò hề rẻ tiền." Anh lạnh lùng thốt ra bốn chữ, lực tay siết chặt khiến bức ảnh bị bóp nát trong lòng bàn tay. Anh xích lại gần, đưa bàn tay to lớn thô ráp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên khóe mi cô. "Nghe tôi nói, Uyển Nhi. Những bức ảnh này hoàn toàn là sản phẩm của photoshop. Kẻ làm ra nó vô cùng tài tình, nhưng không qua mắt được tôi." Giọng anh dịu lại, cố gắng trấn an cô gái nhỏ đang run rẩy. Anh lập tức rút điện thoại ra, bấm một dãy số rồi ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng như băng đá. "Trần Minh, điều tra ngay lập tức kẻ đã cung cấp ảnh ghép cho Lâm Dao. Đồng thời, cắt đứt toàn bộ hợp đồng với Lâm gia. Tôi muốn Lâm Chấn biết thế nào là cái giá của sự dung túng." Tắt điện thoại, anh quay sang nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự chân thành hiếm hoi. "Tôi đã giải quyết xong. Em đừng tin lời cô ta, em không phải là kẻ thay thế cho bất kỳ ai." Uyển Nhi nhìn thẳng vào mắt anh, trái tim cô khẽ lay động trước sự giải thích nhanh chóng và hành động dứt khoát của anh. Nhưng sâu trong thâm tâm cô, nỗi bất an vẫn chưa hề biến mất. "Vậy còn cô gái trong ảnh thực sự? Người đó thực sự tồn tại đúng không?" Giọng cô nghẹn ngào, bàn tay bấu chặt vào ga trải giường. Không khí trong căn phòng đột ngột giảm xuống điểm đóng băng. Cố Mạc Thần im lặng, đôi mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm như một vực vũng không đáy. Anh không hề phủ nhận sự tồn tại của cô gái đó. "Đúng, cô ấy có thật." Giọng anh đều đều, không một chút gợn sóng. "Nhưng cô ấy đã chết từ lâu rồi." Lời thừa nhận thẳng thắn của anh như một tia sét đánh ngang tai Uyển Nhi. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự dịu dàng dỗ dành ban nãy, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng, lý trí đến đáng sợ. "Em muốn biết lý do vì sao tôi chọn em đúng không?" Anh hỏi, giọng điệu bình thản đến mức tàn nhẫn. Uyển Nhi gật đầu trong vô thức, lồng ngực cô phập phồng, hơi thở trở nên khó khăn. "Căn bệnh mất ngủ kinh niên của tôi, em đã biết từ lâu." Anh đứng dậy, chắp tay sau lưng, đứng quay lưng về phía cô. "Nhiều năm qua, không một loại thuốc nào, không một liệu pháp tâm lý nào có thể giúp tôi đi vào giấc ngủ quá hai tiếng mỗi đêm." Anh xoay người lại, từng bước tiến về phía cô, áp lực vô hình từ cơ thể anh khiến cô muốn lùi lại. "Cho đến khi tôi gặp em vào đêm định mệnh đó." "Tôi phát hiện ra một sự thật." Anh cúi người xuống, chống hai tay hai bên hông cô, giam cầm cô trong khoảng không gian chật hẹp. "Cấu trúc xương cốt của em, từ bờ vai, lồng ngực cho đến độ cong của xương sống, hoàn toàn tương thích với cô ấy." "Ngay cả mùi hương tự nhiên trên da thịt em, cũng mang tần số sinh học giống hệt cô ấy." "Chỉ khi ôm em, ngửi mùi hương của em, hệ thần kinh luôn căng thẳng của tôi mới có thể hoàn toàn thả lỏng và chìm vào giấc ngủ." Lời nói của anh như những nhát dao sắc nhọn, từng nhát, từng nhát cắm sâu vào trái tim đang rớm máu của Uyển Nhi. Sự thật phũ phàng này bóp nghẹt hơi thở của cô, khiến toàn thân cô đông cứng. Cô hóa ra không phải là một người vợ được yêu thương, cũng chẳng phải là một người tình được trân trọng. Thể xác cô, mùi hương của cô, chẳng qua chỉ là một công cụ trị liệu đê hèn, một liều thuốc ngủ di động giúp anh xoa dịu căn bệnh mất ngủ quái ác. Nước mắt cô tuôn rơi như mưa, làm nhòe đi gương mặt lạnh lùng của người đàn ông trước mắt. "Hóa ra... chỉ là vì vậy sao?" Giọng cô thì thầm, vỡ vụn thành từng mảnh. "Tôi đối với anh, chỉ là một cái gối ôm sinh học không hơn không kém?" Sự tự tôn của cô bị chà đạp không thương tiếc dưới chân anh. Sự ấm áp, những cái ôm siết chặt mỗi đêm, những lần chiếm đoạt cuồng nhiệt... tất cả chỉ là vì sự tương thích cơ thể đầy tính toán này sao? Nỗi đau đớn tột cùng biến thành sự phẫn nộ, Uyển Nhi dùng hết sức lực đẩy mạnh lồng ngực anh ra. "Buông tôi ra! Đồ tồi!" Cô hét lên, cố gắng bước xuống giường để trốn chạy khỏi sự thật tàn nhẫn này. Nhưng cô chưa kịp bước đi, một bàn tay sắt đá đã thô bạo tóm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô trở lại. Cố Mạc Thần dễ dàng khống chế cơ thể nhỏ bé của cô, lôi cô xềnh xệch đến trước tấm gương lớn đặt ở góc phòng. Anh đứng phía sau, một tay siết chặt eo cô, tay còn lại bóp mạnh lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của hai người trong gương. Khuôn mặt cô đẫm nước mắt, tóc tai bù xù, trông vô cùng thảm hại, trong khi anh vẫn sừng sững, bá đạo và đầy quyền lực như một vị thần cai trị bóng tối. Sức nóng từ bàn tay anh như muốn bóp nát xương cằm cô, buộc cô phải đối diện với sự chiếm hữu điên cuồng của mình. Mạc Thần nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào gương: "Nhưng bây giờ, ngay cả linh hồn em cũng phải thuộc về tôi. Đừng mong tìm cách trốn chạy khỏi chiếc lồng này."

End of Chapter 12