Chapter 11 of 13

Chương 11: Vũ Điệu Trong Mưa

1.4k words

Lạnh buốt thấu xương. Bão giông ngoài trời không thể sánh bằng cơn bão lòng đang gào xé lồng ngực Tô Uyển Nhi. Nước mưa xối xả trút xuống mái tóc dài, bết chặt vào hai bên má nhợt nhạt của cô. Từng bước chân trần giẫm lên sỏi đá sắc nhọn trên con đường vắng, đau đớn truyền lên từng dây thần kinh nhưng cô không màng tới. Chạy trốn là ý nghĩ duy nhất tồn tại trong tâm trí cô lúc này. Căn biệt thự lộng lẫy kia giờ đây chẳng khác nào một chiếc lồng giam ngột ngạt, nơi giam giữ một con chim yến nhỏ bé tội nghiệp. Đầu óc Uyển Nhi quay cuồng với những lời nói độc địa cùng nụ cười khinh bỉ của Lâm Dao. "Mày chỉ là một kẻ thế thân rẻ tiền cho người chị quá cố của tao thôi!" Tiếng cười nhạo báng đó cứ văng vẳng bên tai cô, sắc nhọn như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim vừa mới chớm nở tình yêu. Bức ảnh cũ mà Lâm Dao ném vào mặt cô đã đập tan mọi ảo tưởng ngọt ngào bấy lâu nay. Trong tấm hình đó, một cô gái có gương mặt giống Uyển Nhi đến chín phần mười đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh Cố Mạc Thần. Ánh mắt dịu dàng, ấm áp của anh dành cho cô gái ấy là thứ mà Uyển Nhi chưa bao giờ được nhận, bởi mỗi khi bên cô, anh chỉ có dục vọng chiếm hữu điên cuồng và sự lạnh lùng tàn nhẫn. Hóa ra, tất cả những cưng chiều, những lần anh ôm cô vào lòng đều chỉ là vì anh đang nhìn bóng hình của một người con gái khác qua cơ thể cô. Nỗi đau đớn tột cùng trỗi dậy từ ký ức tuổi thơ bị lạm dụng, bị gia đình xem như món hàng trao đổi lại một lần nữa trỗi dậy, bóp nghẹt hơi thở của cô. Mẹ cô đã chết dưới sự tàn bạo của người cha, còn cô thì bị gia tộc ruồng bỏ, giờ đây ngay cả người đàn ông cô tin tưởng nhất cũng chỉ xem cô như một món đồ chơi thay thế. Nước mắt hòa lẫn nước mưa, mặn chát và cay đắng. Cô muốn chạy đi tìm những người quen cũ, muốn tìm kiếm một sự thật nào đó để bám víu, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh rằng Lâm Dao đang nói dối. Đột ngột, một luồng ánh sáng chói lòa từ đèn pha ô tô quét qua màn mưa dày đặc, rọi thẳng vào mắt Uyển Nhi khiến cô vô thức giơ tay che mặt. Tiếng lốp xe ma sát chói tai trên mặt đường trơn trượt vang lên khô khốc. Ba chiếc SUV màu đen sang trọng nhanh chóng áp sát, khóa chặt mọi lối thoát của cô gái nhỏ bé. Cửa xe đồng loạt mở ra, những gã vệ sĩ mặc vest đen cầm ô vội vã bước xuống, vây quanh cô như một bức tường thép không thể xô đổ. "Thiếu phu nhân, xin cô quay về, Cố tổng đang nổi giận!" Giọng nói lạnh lùng của người đứng đầu nhóm vệ sĩ vang lên át cả tiếng sấm rền vang trên bầu trời. "Tránh ra! Buông tôi ra!" Uyển Nhi hét lên trong tuyệt vọng, cô dùng chút sức tàn lực kiệt để vùng vẫy khi hai cánh tay bị họ giữ chặt. Sức lực của một cô gái yếu ớt hoàn toàn vô dụng trước những gã đàn ông lực lưỡng được huấn luyện chuyên nghiệp. Họ nhanh chóng đưa cô vào trong xe, mặc cho cô gào khóc và đập mạnh vào cửa kính trong bất lực. --- Khí lạnh của điều hòa trong xe sưởi ấm không thể xua đi cái lạnh đang đóng băng tâm hồn Uyển Nhi. Đường phố lùi lại phía sau khi chiếc xe lao đi trong đêm mưa, hướng thẳng về phía biệt thự Cố gia. Chỉ mười phút sau, xe dừng lại trước sảnh lớn. Ngay khi cánh cửa xe vừa mở ra, một bóng hình cao lớn, tỏa ra áp lực bức người đã đứng sẵn dưới hiên nhà từ bao giờ. Cố Mạc Thần đứng đó, gương mặt anh âm trầm như bầu trời giông bão ngoài kia, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ đầy giận dữ và lo lắng. Nước mưa đọng trên mái tóc ngắn của anh khẽ nhỏ giọt xuống bờ vai rộng vững chãi. Không nói một lời, anh tiến tới giật phăng chiếc khăn ấm trên tay quản gia, thô bạo nhưng đầy dứt khoát bế bổng Uyển Nhi lên. "Cố Mạc Thần! Buông tôi ra! Anh là đồ tồi!" Uyển Nhi ra sức đấm đá vào ngực anh, nước mắt tuôn rơi không ngừng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Đáp lại tiếng hét của cô chỉ là sự im lặng đáng sợ và cái siết tay càng thêm chặt của người đàn ông. Từng bước chân sầm sập của Mạc Thần vang lên trên cầu thang đá hoa cương, thẳng tiến về phía phòng tắm lớn ở tầng hai. Anh dùng chân đá phăng cánh cửa gỗ sồi, ném mạnh cô vào bồn tắm lớn bằng sứ trắng tinh khôi. Cơn đau từ cú va chạm khiến Uyển Nhi nhăn mặt, nhưng chưa kịp định hình thì dòng nước ấm áp đã dội thẳng xuống từ vòi hoa sen phía trên. Mạc Thần tự tay cầm vòi nước, xối mạnh vào người cô, gột rửa đi bùn đất và nước mưa lạnh lẽo bám trên làn da mịn màng của cô. "Em gan lắm, Tô Uyển Nhi! Dám trốn chạy tôi?" Giọng anh trầm thấp, rít qua kẽ răng như tiếng gầm của một con thú dữ bị tổn thương sâu sắc. "Tôi ghét anh! Tôi muốn đi khỏi đây! Anh chỉ coi tôi là kẻ thế thân thôi!" Uyển Nhi khóc nấc lên, cố gắng bò ra khỏi bồn tắm nhưng ngay lập tức bị bàn tay to khỏe của anh giữ chặt lấy eo, kéo giật trở lại. Sức mạnh áp đảo của anh khiến cô hoàn toàn bất lực, chỉ có thể chấp nhận sự giam cầm. Mạc Thần thẳng tay xé rách chiếc váy ướt sũng bám chặt trên người cô. Vải vóc rách bươm rơi rụng dưới sàn phòng tắm ướt đẫm, để lộ cơ thể ngọc ngà, trắng muốt đang run rẩy dữ dội. Đôi gò bồng đảo căng tròn, săn chắc của cô phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, đỉnh hồng hoa khẽ co rút lại dưới làn nước ấm. Ánh mắt Mạc Thần tối sầm lại, dục vọng cuồng nhiệt và sự giận dữ cuộn trào bên trong anh như muốn thiêu rụi mọi thứ xung quanh. Nhanh chóng trút bỏ quần áo của chính mình, anh để lộ cơ thể vạm vỡ với những múi cơ hoàn hảo và những vết sẹo đầy nam tính. Sự nam tính áp đảo của anh vây chặt lấy cô trong không gian phòng tắm ngập tràn hơi nước nóng. "Trốn chạy tôi? Em nghĩ em có thể đi đâu khi cả thế giới này đều nằm trong tầm tay của tôi?" Anh ép sát cô vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo của phòng tắm, tạo nên sự tương phản rõ rệt giữa tấm lưng lạnh buốt và lồng ngực nóng rực của anh. Bàn tay thô ráp của anh bóp chặt lấy cằm cô, cưỡng ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lửa giận dữ của mình. "Em là của tôi, Tô Uyển Nhi. Cả đời này, em đừng hòng thoát khỏi chiếc lồng vàng này." Nói rồi, anh cúi xuống, thô bạo chiếm đoạt bờ môi mềm mại của cô bằng một nụ hôn nồng cháy, ngập tràn sự trừng phạt và chiếm hữu. Cú chạm môi bạo liệt không còn chút dịu dàng nào thường ngày mà đầy tính bạo lực, cắn mút đến mức môi cô rỉ ra vệt máu đỏ tươi. Uyển Nhi ú ớ trong cổ họng, hai tay đấm yếu ớt vào vai anh nhưng rồi dần dần mất đi sức lực trước sự tấn công dồn dập, mạnh mẽ ấy. Vị mặn của nước mắt hòa cùng vị tanh ngọt của máu lan tỏa trong khoang miệng hai người càng kích thích thú tính của người đàn ông. Bàn tay lớn của Mạc Thần không ngừng vuốt ve, thô bạo nắn bóp đôi gò bồng đảo mềm mại của cô, để lại những vệt đỏ ám muội trên làn da tuyết trắng mịn màng. Anh cúi đầu xuống, ngậm lấy một bên đỉnh hồng hoa, ra sức mút mát và cắn nhẹ, khiến Uyển Nhi cong người rên rỉ thành tiếng trong đau đớn và khoái cảm đan xen. Đôi môi cô khẽ hé mở, thốt ra những lời cầu xin đứt quãng: "A... đau... Mạc Thần... nhẹ lại..." Cơn giận dữ tột độ thúc đẩy dục vọng của anh lên đến đỉnh điểm hoang dại. Anh không màng đến lời cầu xin của cô, một tay nhấc bổng một chân cô lên, ép cô đứng tựa vào tường trong tư thế vô cùng nhạy cảm và nhục nhã. Ngón tay thô bạo thọc sâu vào giữa hai chân cô, tìm kiếm nơi tư mật đang đóng chặt đầy phòng bị. Khu vực tư mật của cô vẫn còn khô khốc do sự hoảng sợ, nhưng dưới sự khơi gợi đầy kinh nghiệm và tàn nhẫn của anh, mật dịch bắt đầu rỉ ra, hòa cùng nước ấm trơn trợt. Mạc Thần thô bạo khuấy động bên trong cô, ép cơ thể cô phải thích nghi với sự thâm nhập đầy tính xâm lược của anh. "Nhìn tôi, Uyển Nhi! Em thuộc về ai? Ai là người đã cứu em, ai là người làm em sướng?" Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng đen tối và sự đe dọa trực diện. "Không... ưm... buông tôi ra..." Uyển Nhi lắc đầu liên tục, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng làn nước từ vòi hoa sen đang xối xả tuôn rơi như trút giận. Sự nhục nhã và khoái cảm đan xen khiến lý trí cô hoàn toàn tê liệt, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất của thể xác. Không để cô kịp chuẩn bị hay thở dốc, Mạc Thần đột ngột thúc mạnh phân thân to lớn, nóng rực của mình vào sâu bên trong cô không một chút báo trước. Một cơn đau xé rách ập đến khiến Uyển Nhi thét lên một tiếng thất thanh, hai tay bấu chặt vào bờ vai săn chắc của anh, móng tay cắm sâu vào da thịt anh đến bật máu. Sự chật chội và nóng ấm bên trong cô bao bọc lấy anh, khiến anh gầm lên một tiếng thỏa mãn tột cùng, bắt đầu những cú thúc điên cuồng. Anh di chuyển liên tục, từng cú thúc mạnh mẽ, sâu hoắm và tàn nhẫn như muốn đóng đinh cô vào bức tường đá cẩm thạch phía sau. Tiếng bạch bạch của da thịt va chạm vang dội trong không gian phòng tắm ngập tràn hơi nước, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách dâm mỹ. Mỗi cú va chạm của anh đều như muốn khảm sâu cô vào cơ thể mình, triệt tiêu mọi ý định trốn chạy hay rời bỏ anh trong đầu cô. Tiếng khóc nghẹn ngào bật ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn của cô: "A... chậm... chậm lại... em chịu không nổi... rách mất..." Uyển Nhi nấc nghẹn, cơ thể cô bị đẩy lên đưa xuống theo từng nhịp chuyển động dã man và khát máu của người chồng tổng tài. Khoái cảm điên cuồng nhanh chóng chiếm lấy lý trí yếu ớt của cô, khiến cô dù đau đớn nhưng hai chân vẫn vô thức kẹp chặt lấy hông anh, chào đón sự xâm nhập sâu hơn của sinh thực khí thô đại. Mạc Thần cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác dưới thân vẫn không hề giảm nhiệt mà càng lúc càng dồn dập. Anh thúc mạnh liên tục vào điểm nhạy cảm nhất của cô, ép cô phải phát ra những tiếng rên rỉ dâm mỹ, vỡ vụn đầy tủi nhục. "Nói em yêu tôi! Nói em sẽ không bao giờ rời đi!" Sự chiếm đoạt thể xác cuồng nhiệt này như một sợi xích vô hình, khóa chặt cô lại trong vòng tay anh, bắt cô phải phục tùng hoàn toàn. Uyển Nhi cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bám víu vào người đàn ông đang hành hạ mình một cách tàn nhẫn. Trong sâu thẳm tâm hồn, nỗi đau bị xem là kẻ thế thân vẫn nhức nhối, hòa quyện với khoái cảm thể xác đê mê tạo nên một thứ độc dược gặm nhấm tâm can cô từng chút một. Dòng nước từ vòi hoa sen vẫn tiếp tục xối xả trút xuống đầu cả hai, cuốn trôi đi những giọt mồ hôi nóng hổi và nước mắt mặn chát của cô. Nhịp độ của Mạc Thần càng lúc càng nhanh, dồn dập và bạo liệt hơn như muốn vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng trong cơ thể nhỏ bé của cô. Anh gầm nhẹ một tiếng đầy thú tính, thúc mạnh vài cú cuối cùng vào tận sâu trong tử cung cô, bắn luồng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào bên trong cơ thể cô. Uyển Nhi co thắt kịch liệt, đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm trong sự đau đớn tột cùng, cơ thể cô run lên bần bật, rã rời đổ gục vào lồng ngực rộng lớn của anh. Hơi thở của cả hai hỗn loạn, hòa vào tiếng mưa gào rú bên ngoài cửa sổ biệt thự lạnh lẽo. Khi dòng nước hòa lẫn nước mắt, Uyển Nhi hét lên hỏi anh về cô gái trong bức ảnh cũ, khiến động tác của Mạc Thần đột ngột khựng lại, đôi mắt anh nhuộm màu đỏ ngầu sát khí.

End of Chapter 11