Chapter 13 of 13

Chapter 13: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào

141.3M words

Bóng tối tịch mịch bao trùm toàn bộ phòng ngủ chính của biệt thự Cố gia rộng lớn. Tô Uyển Nhi ngồi bó gối trên chiếc giường rộng thênh thang, hai tay siết chặt lấy đầu gối trần lạnh ngắt. Hơi ấm quen thuộc từng hiện hữu nơi đây đã hoàn toàn biến mất suốt ba ngày qua, để lại khoảng không cô tịch đến đáng sợ. Những lời nói tàn nhẫn của Cố Mạc Thần trong đêm hôm đó vẫn không ngừng vang vọng bên tai cô như những nhát dao bén nhọn. "Công cụ trị liệu"—ba từ ngắn ngủi ấy như găm thẳng vào trái tim non nớt, rỉ máu không ngừng. Hóa ra, tất cả những cái ôm siết chặt, những đêm hoan lạc nóng bỏng bấy lâu nay đều có một lý do thực dụng đến đáng sợ. Cô chỉ là một liều thuốc ngủ tự nhiên nhờ cấu trúc xương đặc biệt và mùi hương tương thích giúp anh chữa trị chứng mất ngủ kinh niên. Từng giọt nước mắt ấm nóng tủi hờn trào ra khỏi hốc mắt, lặng lẽ lăn dài trên gò má nhợt nhạt của cô. Giận dữ, đau đớn và cả sự hụt hẫng đan xen nhau bóp nghẹt lấy tâm trí cô suốt bảy mươi hai giờ qua. Nhưng vượt lên trên cả lòng tự trọng bị tổn thương, một nỗi lo sợ mơ hồ khác đang ngày một lớn dần lên trong lòng Uyển Nhi. Mạc Thần đã tự giam mình trong phòng làm việc suốt ba ngày ba đêm mà không hề bước ra ngoài một bước nào. Ba ngày dài đằng đẵng, anh không ăn, không uống, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài như một kẻ điên. Người hầu trong nhà đều nơm nớp lo sợ, không một ai dám đến gần khu vực cấm địa của vị tổng tài tàn nhẫn ấy. Uyển Nhi cắn chặt môi đến mức bật máu, cố xua đi sự lo lắng đang dâng tràn trong lồng ngực nhỏ bé của mình. Dù giận anh đến thế nào, cô cũng không thể phủ nhận rằng trái tim cô đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông lạnh lùng ấy mất rồi. Ánh sáng xanh từ chiếc máy tính bảng hắt lên khuôn mặt đầy mệt mỏi và sưng mọng vì khóc nhiều của cô. Nhấp vào ứng dụng camera giám sát nội bộ, ngón tay cô run rẩy bấm vào khung hình phòng làm việc của chồng. Hình ảnh hiện ra khiến tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn đến mức suýt chút nữa là hét lên thành tiếng. Trên màn hình camera độ phân giải cao, Cố Mạc Thần đang ngồi gục đầu bên bàn làm việc bằng gỗ sồi đắt tiền. Dưới ánh đèn bàn hiu hắt, trông anh tiều tụy và tàn tạ đến mức cô suýt không thể nhận ra người chồng kiêu ngạo của mình. Tấm lưng rộng lớn vốn luôn thẳng tắp, ngạo nghễ trước mọi bão giông giờ đây khòm xuống đầy vẻ mệt mỏi và cô độc. Gương mặt góc cạnh nhợt nhạt không một chút huyết sắc, râu quai nón lún phún mọc quanh cằm trông vô cùng xơ xác. Cố Mạc Thần của cô, vị tổng tài tàn nhẫn nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả A Thành, giờ đây giống như một bóng ma vật vờ. Xung quanh chân bàn là ba bốn chai rượu mạnh đã cạn sạch, nằm lăn lóc trên thảm sàn dày dặn. Những khay thức ăn do người hầu cung kính mang lên vẫn đặt nguyên ở cửa sổ hành lang bên ngoài, lạnh ngắt và bốc mùi ôi thiu. Anh đang dùng cách tàn nhẫn nhất để tự đày đọa bản thân, tự trừng phạt mình vì đã lỡ lời làm tổn thương cô gái nhỏ của mình. Khắp người cô run rẩy khi chứng kiến cảnh tượng xót xa ấy qua màn hình lạnh lẽo vô tri. Tình yêu sâu đậm vượt qua mọi hờn giận và tổn thương, chiến thắng hoàn toàn lý trí của Uyển Nhi trong tích tắc. Cô biết rõ quá khứ đầy bóng tối của anh, biết anh đã phải chống chọi với căn bệnh trầm cảm nặng nề thế nào sau cái chết của cha. Sự tự hủy hoại này của anh chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy anh đang phát điên vì hối hận và lo sợ mất cô. Nỗi đau lòng dâng lên cuồn cuộn lấp đầy tâm trí, cô không thể tiếp tục ngồi yên nhìn anh tự hủy hoại chính mình thêm nữa. Nhanh chóng bước xuống giường, cô xỏ dép rồi vội vã chạy xuống lầu dưới bằng những bước chân dồn dập. Quản gia và đám người hầu đang đứng lo âu ở phòng khách liền lập tức đứng thẳng người khi thấy bóng dáng phu nhân xuất hiện. Nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết của vị quản gia già, Uyển Nhi khẽ gật đầu nhẹ để trấn an tinh thần của mọi người trong nhà. Không chút chần chừ, cô đi thẳng vào căn bếp rộng lớn và hiện đại của biệt thự Cố gia. Cô tự tay lấy gạo, rửa sạch dưới vòi nước mát rồi bật bếp nấu một nồi cháo thịt băm thơm phức. Hương thơm dịu ngọt của gạo mới và hành hoa dần lan tỏa khắp gian bếp, mang lại chút hơi ấm cho ngôi nhà lạnh lẽo bấy lâu. Múc cháo ra chiếc bát sứ trắng tinh, cô cẩn thận đặt lên khay gỗ cùng một ly nước ấm rồi tự mình bưng lên lầu. Dưới bếp hướng lên lầu, mỗi bước đi của Uyển Nhi đều mang theo sự kiên định và tình yêu thương vô bờ bến dành cho anh. Đứng trước cánh cửa gỗ sồi đen nặng nề của phòng làm việc, cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Khẽ vặn tay nắm cửa, cánh cửa không hề khóa, như thể anh luôn mở sẵn lối đi cho riêng cô bước vào cuộc đời mình. Một mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với khói thuốc lá cháy dở xộc thẳng vào mũi cô, tạo nên bầu không khí ngột ngạt và u tối vô cùng. Mùi thơm của bát cháo nóng hổi trên tay cô dường như đã xua bớt đi phần nào sự ảm đạm trong phòng làm việc. Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn trà nhỏ gần lối ra vào. Cô bước những bước chân không tiếng động trên thảm dày, tiến về phía người đàn ông đang ngồi bất động bên bàn làm việc. Anh vẫn gục đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức nổi đầy gân xanh run rẩy dưới ánh đèn mờ ảo. Bưng khay cháo để sang một bên, cô chầm chậm tiến sát lại phía sau lưng của người chồng đang suy sụp. Không một lời báo trước, cô vòng hai tay ôm lấy tấm lưng gầy gò, rộng lớn nhưng đầy mệt mỏi của anh. Áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào bả vai anh, cô cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ lại ngay lập tức vì kinh ngạc. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền qua lớp áo mỏng, sưởi ấm cho làn da lạnh ngắt như băng của người đàn ông bấy lâu nay. Tiếng bản lề của cánh cửa tâm hồn anh như vừa bị phá vỡ bởi cái ôm ấm áp đầy bất ngờ này. Uyển Nhi rướn người, dịu dàng đặt một nụ hôn mềm mại lên bờ vai rộng đang run rẩy của anh. Nụ hôn chứa đựng tất cả sự xót thương, bao dung và lời tha thứ thầm lặng mà cô dành cho người đàn ông cô yêu hơn sinh mệnh. Từng giọt nước mắt nóng hổi của cô lách qua làn tóc, thấm đẫm vào bờ vai anh qua lớp áo sơ mi nhàu nát. Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập, hỗn loạn của cả hai người lúc này. Cố Mạc Thần khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn từ sâu trong cổ họng, một âm thanh khàn đặc chứa đựng sự hối hận tột cùng. Anh nhanh chóng xoay người lại, động tác vội vã đến mức làm dịch chuyển cả chiếc ghế gỗ nặng nề phía sau. Đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu của anh nhìn xoáy vào gương mặt cô, đầy sự hoài nghi và sợ hãi tột độ. Chầm chậm đưa bàn tay run rẩy định chạm vào má cô, nhưng anh lại rụt tay về giữa chừng vì mặc cảm. Anh sợ bàn tay đầy mùi rượu và dơ bẩn của mình sẽ làm bẩn làn da trắng mịn, thánh thiện của cô gái nhỏ. Uyển Nhi mỉm cười xót xa, cô chủ động cầm lấy bàn tay to lớn, thô ráp ấy áp chặt vào gò má nóng hổi của mình. Hơi ấm quen thuộc từ da thịt cô truyền sang khiến lồng ngực anh phập phồng dữ dội, không thể kiềm chế nổi nữa. Hơi ấm ấy chân thật đến mức khiến hàng phòng ngự kiêu ngạo của anh hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc. Cố Mạc Thần kéo mạnh cô vào lòng, ôm ghì lấy thân thể mảnh mai của cô như muốn khảm sâu vào xương tủy của mình. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết quen thuộc đã cứu rỗi linh hồn anh qua bao đêm dài. Những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn ông quyền lực rơi xuống, nóng hổi và ướt đẫm bả vai cô gái nhỏ. Nụ hôn cuồng nhiệt và khao khát nhanh chóng bùng cháy khi anh không thể kìm chế được dục vọng bấy lâu nay. Anh nâng cằm cô lên, thô bạo nhưng đầy trân trọng áp đôi môi khô khốc của mình lên bờ môi mềm mại của cô. Đôi môi nứt nẻ của anh tham lam mút mát, càn quét khoang miệng ngọt ngào của vợ như một kẻ sắp chết khát gặp dòng nước mát. Uyển Nhi không hề kháng cự, cô vòng tay qua cổ anh, chủ động đáp lại nụ hôn nồng cháy này bằng tất cả tình yêu của mình. Giọt nước mắt của hai người hòa vào nhau, mang theo vị mặn chát của tổn thương và vị ngọt ngào của sự hòa giải ngọt ngào. Bàn tay to lớn của Mạc Thần luồn vào trong vạt áo cô, vuốt ve làn da mềm mại dọc theo sống lưng thon thả. Sự đụng chạm da thịt quen thuộc khơi dậy ngọn lửa tình ái cuồng nhiệt, khiến cả hai run lên vì đê mê tột độ. Cơ thể họ dường như sinh ra là để dành cho nhau, khít khao và hòa quyện một cách hoàn hảo nhất trên thế gian này. Trải qua một hồi dây dưa nồng nhiệt, anh mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi sưng đỏ và ướt át của cô. Tựa trán vào trán cô, anh thở dốc đầy nặng nề, ánh mắt tối sầm đầy chiếm hữu nhìn cô không chớp một giây nào. Uyển Nhi vuốt ve gò má hốc hác của anh, khẽ thì thầm bên tai: "Ăn cháo đi anh, em nấu riêng cho anh đấy." Cô bưng bát cháo ấm áp đến bên cạnh, kiên nhẫn múc từng thìa nhỏ thổi nguội rồi đút cho anh ăn từng chút một. Quay người nhìn cô gái nhỏ bé đầy bao dung trước mắt, Mạc Thần ngoan ngoãn đón lấy từng thìa cháo ngọt ngào. Hương vị ấm áp của món ăn len lỏi vào dạ dày trống rỗng, sưởi ấm cho cả cơ thể tàn tạ của vị tổng tài kiêu hãnh. Ăn xong bát cháo nóng hổi, anh cảm thấy sức lực của mình dần hồi phục, nhưng nỗi lo sợ trong lòng vẫn chưa hề nguôi ngoai. Anh nhìn cô đăm đăm, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm và sự dằn vặt vô bờ bến mà cô chưa từng thấy trước đây. Đôi mắt anh dường như đang đấu tranh dữ dội với một bí mật kinh hoàng nào đó đang đè nặng lên tâm trí anh. Uyển Nhi dịu dàng lau đi vệt cháo trên khóe môi anh, mỉm cười ấm áp để trấn an người chồng yêu dấu của mình. Nhưng nụ cười của cô càng làm cho sự dằn vặt trong lòng anh dâng lên gấp bội, đau đớn tựay như ngàn vạn mũi kim đâm. Anh nhớ đến những tài liệu mật về cái chết của mẹ cô và cha anh mà anh vừa vô tình điều tra ra được từ thế lực hắc ám của Tô gia. Khuôn mặt anh tuấn của anh chợt đanh lại, đôi mắt hiện lên vẻ u tối và đau đớn tột cùng đến mức run rẩy. Anh biết rằng một khi bí mật này bị phơi bày hoàn toàn, thế giới bình yên của hai người sẽ bị đảo lộn không thương tiếc. Tô Gia dưới sự hậu thuẫn của thế lực đen tối đang giăng một chiếc bẫy khổng lồ bao vây lấy cuộc đời của cả hai người. And đau đớn hơn cả, anh phát hiện ra cái chết của cha mình và thảm kịch của mẹ cô có mối liên kết chặt chẽ đến không ngờ. Chồm tới giữ chặt lấy bả vai cô, anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự cầu khẩn và tuyệt vọng như một kẻ sắp chìm sâu xuống đáy vực. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian phòng làm việc trong vài giây ngắn ngủi, ngột ngạt đến mức khó thở vô cùng. Hơi thở của anh trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới sức ép nặng nề của lương tâm và tình yêu sâu sắc. Uyển Nhi cảm nhận được sự bất thường cực độ trong thái độ của chồng, nụ cười dịu dàng trên môi cô dần đông cứng lại. Sức lực từ bàn tay anh siết chặt lấy vai cô mạnh đến mức khiến cô cảm thấy nhói đau, nhưng cô không hề kêu lên một tiếng. Nỗi bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng cô, trực giác nhạy bén mách bảo có điều gì đó vô cùng tồi tệ sắp sửa diễn ra. Cô khẽ gọi tên anh bằng giọng nói run rẩy đầy lo lắng: "Mạc Thần... anh sao vậy? Có chuyện gì giấu em phải không?" Mạc Thần ôm ghì lấy cô như sợ cô biến mất, khàn giọng nói: 'Tôi đã làm một việc không thể tha thứ với em, Uyển Nhi...'

End of Chapter 13

Chapter 13: Chapter 13: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào - Cố Tổng lại muốn nữa rồi | Novel AI Studio