Chapter 9 of 10

Chapter 9: Huyết thanh và dục vọng

1.2k words

Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo tủy sống, thiêu đốt từng tế bào thần kinh của Cố Mạc Thần. Bên cạnh anh, Tô Uyển Nhi đang quằn quại trên ghế phụ của chiếc siêu xe thể thao, hai tay không ngừng cào cấu vào cổ áo thun mỏng manh để tìm kiếm chút không khí mát mẻ. Chất độc màu tím mà cô bị chuốc lúc trước cộng hưởng với lượng huyết thanh mà Mạc Thần vừa liều mạng uống vào đang tạo ra một phản ứng hóa học kinh hoàng trong cơ thể cả hai. Nước da trắng ngần của Uyển Nhi giờ đây nhuộm một màu hồng đậm đầy dục vọng, đôi mắt cô lờ đờ, ướt át, hoàn toàn mất đi tiêu cự thường ngày. Lao nhanh trong màn đêm tĩnh mịch của ngoại ô thành phố, chiếc xe gầm rú như một con dã thú đang điên cuồng lao về phía tổ ấm duy nhất của họ. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi đen của Mạc Thần, dán chặt vào những múi cơ ngực đang phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở dốc. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của biệt thự vừa khép lại, Mạc Thần liền đè sấn Uyển Nhi vào bức tường đá lạnh lẽo ngay sảnh chính. Họ không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa để lên đến phòng ngủ trên tầng hai. Sự thèm khát xác thịt bùng lên như một ngọn lửa khô gặp xăng, thiêu rụi toàn bộ chút lý trí mong manh còn sót lại của vị tổng tài vốn nổi tiếng lạnh lùng. Mạc Thần cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang rên rỉ của vợ, mút mát và cắn xé một cách điên cuồng như thể muốn nuốt chửng cô vào trong bụng. Đôi tay to lớn của anh không chút thương tiếc xé toạc chiếc váy mỏng manh của Uyển Nhi, để lộ cơ thể căng tràn sức sống, lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo của sảnh lớn. Uyển Nhi không hề kháng cự, ngược lại cô càng thêm chủ động, hai chân thon dài quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của anh, kéo sát khoảng cách giữa hai cơ thể nóng bỏng. Từng tấc da thịt chạm vào nhau đều phát ra những tiếng xèo xèo vô hình của sự thỏa mãn, xoa dịu cơn ngứa ngáy khó chịu đang tàn phá huyết quản của họ. Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ vòm họng của Mạc Thần khi anh thô bạo cởi bỏ rào cản cuối cùng của cả hai, rồi không một chút dạo đầu, lập tức đâm sầm vào nơi ẩm ướt, chật hẹp nhất của cô. Tiếng rên rỉ thất thanh của Uyển Nhi vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của ngôi biệt thự rộng lớn. Không khí xung quanh như đặc quánh lại bởi mùi hương nhạy cảm của tình dục và chất độc kích dục đang được bài tiết qua từng lỗ chân lông. Nhịp điệu dồn dập, tàn nhẫn bắt đầu khi Mạc Thần liên tục thúc mạnh mẽ, từng cú va chạm đều sâu đến tận cùng, khiến cơ thể Uyển Nhi nảy lên bần bật theo từng chuyển động. Sự chiếm hữu điên cuồng này không còn là những màn ân ái dịu dàng, nâng niu thường ngày mà là một cuộc sinh tồn hoang dã giữa hai con thú bị dồn vào đường cùng. Mỗi cú thúc của anh dường như đang đẩy bớt một phần độc tố màu tím ra ngoài, nhưng đồng thời lại càng khắc sâu thêm sự lệ thuộc thể xác của cô vào anh. Cơ thể Uyển Nhi mềm nhũn như nước, cô hoàn toàn phó mặc cho người đàn ông phía trên, hai tay bám chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh, để mặc cho anh đưa cô đi từ đỉnh cao này đến đỉnh cao khác của sự sung sướng. Họ làm tình từ sảnh chính, lăn lộn trên những bậc cầu thang trải thảm đỏ, rồi cuối cùng mới tiến vào căn phòng ngủ rộng lớn trên tầng hai. Đến tận khi kim đồng hồ chỉ sang canh ba, cuộc hoan ái vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Cơn bão dục vọng do thứ huyết thanh kiểm soát tâm thần phiên bản lỗi của Tô Gia tạo ra khiến họ như những kẻ bộ hành khát nước trên sa mạc, càng uống lại càng khát. Những giọt mồ hôi hòa quyện cùng dịch thể nhạy cảm chảy dài trên những thớ cơ cuồn cuộn của Mạc Thần, nhỏ từng giọt xuống khuôn ngực phập phồng của Uyển Nhi. Ánh bình minh dần hé lộ ngoài khung cửa sổ kính sát đất, chiếu những tia sáng đầu tiên vào căn phòng hỗn loạn với quần áo rách rưới vương vãi khắp nơi. Sự giải thoát cuối cùng cũng đến sau gần mười tiếng đồng hồ ròng rã dâng hiến và chiếm đoạt không ngừng nghỉ. Một tiếng gầm trầm đục và run rẩy của Mạc Thần vang lên khi anh bắn sâu dòng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào tận cùng tử cung của Uyển Nhi, khóa chặt cô trong sự chiếm hữu tuyệt đối. Khi ánh nắng buổi sớm bao phủ khắp căn phòng, cả hai mới mệt mỏi lịm đi trong vòng tay ôm siết chặt chẽ của nhau. --- Yên tĩnh bao trùm căn phòng ngủ quen thuộc của biệt thự họ Cố. Cảm giác đau nhức ê ẩm khắp toàn thân dần đánh thức Uyển Nhi khỏi giấc ngủ sâu không mộng mị. Đôi mắt cô khẽ chớp, thích nghi với ánh sáng ban mai dịu nhẹ đang tràn qua rèm cửa mỏng. Ngón tay cô cử động, lập tức chạm phải khuôn ngực ấm áp, săn chắc của người đàn ông đang ôm chặt lấy mình từ phía sau. Dưới làn da trắng của cô là vô số những dấu vết màu đỏ thẫm—chứng tích của mười tiếng đồng hồ điên cuồng đêm qua. Sự thật về cuộc hoan ái nóng bỏng khiến mặt cô đỏ bừng, nhưng cảm giác hạnh phúc và an toàn khi nhìn thấy gương mặt ngủ say của chồng lại khiến cô mỉm cười ngọt ngào. Cô xoay người lại, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo cũ nằm ngay phía trên lồng ngực trái của Mạc Thần, nơi trái tim anh đang đập những nhịp mạnh mẽ, đều đặn. Nhưng nụ cười trên môi Uyển Nhi bỗng chốc đông cứng lại khi cô nhìn thấy một vệt nước kỳ lạ đang rỉ ra từ vết sẹo cũ đó. Khi tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của chồng, Uyển Nhi phát hiện vết sẹo trên ngực Mạc Thần đang rỉ ra một thứ dịch màu tím nhạt, chứng tỏ cơ thể anh vốn đã chứa sẵn loại độc dược này từ nhiều năm trước.

End of Chapter 9