Chapter 8 of 10

Chapter 8: Cơn thịnh nộ của vị thần

14.2k words

Bóng tối sụp xuống nhanh chóng trước mắt Tô Uyển Nhi. Cơn nóng rực từ cổ truyền đi khắp các mạch máu, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của cô một cách tàn nhẫn. Chất dịch màu tím quái dị từ chiếc kim tiêm dơ bẩn nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể cô, mang theo sự hủy hoại ghê rợn. Hơi thở của cô trở nên mong manh như sợi chỉ trước gió lớn, lồng ngực phập phồng đau đớn kịch liệt. "Đau... nóng quá..." Cô thều thào, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay đến rỉ máu để tìm kiếm một chút tỉnh táo cuối cùng. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo mỏng manh của cô, dính chặt vào làn da đang đỏ ửng vì sốt cao. Cơn co thắt ở bụng dưới bắt đầu trỗi dậy, vừa đau đớn vừa ngứa ngáy như có hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm từng tế bào. Tiếng cười lanh lảnh đầy đắc ý của Lâm Dao vang lên bên tai cô như tiếng rít của loài rắn độc trong đêm tối. Cô ả đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn tột cùng khi chứng kiến đối thủ của mình quằn quại. "Mày đáng đời lắm, Tô Uyển Nhi!" Lâm Dao nhổ nước bọt xuống sàn, gương mặt vặn vẹo vì ghen ghét tột độ. "Đừng trách tao độc ác, hãy trách chính mày đã dám quyến rũ Mạc Thần, dám cướp đi vị trí vốn thuộc về tao từ lâu!" Cô ta rít qua kẽ răng đầy căm phẫn. Gã đàn ông thô kệch bên cạnh cười hí hửng, bàn tay bẩn thỉu đầy mồ hôi bắt đầu lần mò lên đùi Uyển Nhi một cách thô bạo. Hắn liếm môi, đôi mắt trợn trừng đầy dục vọng dơ bẩn khi nhìn thấy làn da đỏ ửng vì thuốc của cô gái trẻ đẹp. "Đại tiểu thư, tiếp theo tôi có thể tùy ý xử lý con điếm này chứ?" Gã hỏi, giọng khàn khàn đầy thèm khát dâm đãng. "Tùy mày, chơi chết nó cũng được, chỉ cần biến nó thành một bãi rác không ai thèm nhìn tới!" Lâm Dao độc địa ra lệnh. Uyển Nhi nhắm chặt mắt, nước mắt bất lực chảy tràn qua khóe mi nhợt nhạt, hòa cùng mồ hôi lạnh ngắt trên má. Thân thể cô hoàn toàn mất đi sức lực, chỉ còn lại sự tê dại và cơn nóng rực thiêu đốt tâm can từng giây từng phút. Cô thầm gọi tên anh trong vô vọng, cầu xin một phép màu cứu vớt cô khỏi vũng bùn dơ bẩn này trước khi quá muộn. Bàn tay dơ bẩn của gã đàn ông bắt đầu kéo rách một mảng áo của cô, để lộ bờ vai trần trắng ngần đang run rẩy kịch liệt. Ngoài kia, tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian yên tĩnh của khu ngoại ô hoang vắng. Đoàn xe đen sang trọng lao điên cuồng trên đường đất đá, bánh xe ma sát mạnh tạo ra những tiếng rít chói tai. Cố Mạc Thần ngồi ở ghế sau, gương mặt âm trầm như mây đen trước giông bão, tay siết chặt chiếc điện thoại hiển thị định vị của Uyển Nhi. Anh đã điên cuồng tìm kiếm cô suốt hai giờ qua kể từ khi tín hiệu của cô đột ngột biến mất tại khu vực này. --- Ầm! Cánh cửa gỗ lim dày cộp của phòng trà ngoại ô bị một lực lượng kinh hoàng đá vỡ tung thành trăm mảnh nhỏ bắn tung tóe. Mảnh gỗ vụn bay trong không khí như những mũi tên sắc nhọn, găm thẳng vào da thịt của gã đàn ông lạ mặt khiến hắn hét lên. Sát khí lạnh thấu xương ùa vào căn phòng nhỏ như bão tuyết phương Bắc tràn về, dập tắt mọi hơi nóng dâm tà. Đứng ở ngưỡng cửa là một dáng người cao lớn, khoác chiếc măng tô đen dài bay phần phật trong gió bụi mờ mịt. Cố Mạc Thần xuất hiện như một vị thần sát thủ bước ra từ bóng tối vô tận của địa ngục. Đôi mắt anh đỏ ngầu những tia máu dã tính, gương mặt lạnh lùng bọc trong một tầng băng sương đáng sợ chưa từng thấy. "Mạc... Mạc Thần?" Lâm Dao run rẩy, nụ cười trên môi đông cứng lại, toàn thân cô ta run lên bần bật dưới áp lực vô hình từ anh. Không một lời dư thừa nào được thốt ra từ bờ môi mỏng mím chặt của người đàn ông. Mạc Thần sải bước dài bước vào phòng, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt kịp hành tung của anh. Trước khi gã đàn ông kịp buông Uyển Nhi ra, một cú đá tàn bạo của anh đã giáng thẳng vào ngực hắn với lực đạo ngàn cân. Rắc! Tiếng xương lồng ngực gãy vụn vang lên giòn giã và khô khốc trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Cơ thể gã đàn ông nặng nề bay thẳng ra xa mười mét, đập mạnh vào bức tường đối diện rồi đổ ụp xuống đất. Máu tươi từ miệng hắn phun ra xối xả, gã co giật vài cái rồi ngất lịm ngay tại chỗ, không kịp rên rỉ thêm một tiếng nào. Lâm Dao sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại sát góc tường, hai chân nhũn ra không thể đứng vững nổi. Cô ta chưa từng thấy một Cố Mạc Thần tàn nhẫn và đáng sợ đến mức này, giống như một con dã thú bị cướp đi bạn đời. Sự lạnh lùng thường ngày của anh đã biến mất, thay vào đó là một cơn cuồng nộ muốn hủy diệt cả thế giới. --- Nhanh như cắt, Mạc Thần quỳ một gối xuống cạnh sofa, ôm lấy thân thể đang co giật nhẹ của Uyển Nhi vào lòng. Cảm giác nóng hổi như than hồng từ da thịt cô khiến trái tim anh như bị ngàn nhát dao sắc lẹm đâm xuyên qua đau đớn. "Uyển Nhi! Tỉnh lại đi em, anh đến rồi! Nhìn anh này!" Giọng anh khàn đặc, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng. Nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ánh mắt anh lập tức dừng lại ở vết kim tiêm màu đỏ tấy bên cổ cô. Giọt chất lỏng màu tím sậm còn sót lại trên da cô như một vết sẹo chí mạng, tố cáo tội ác tày trời vừa diễn ra. Sự xót xa xen lẫn phẫn nộ dâng lên ngập tràn trong lồng ngực anh, bóp nghẹt mọi luồng suy nghĩ tỉnh táo. Gân xanh trên trán Mạc Thần nổi cuồn cuộn, khớp xương ngón tay siết chặt đến kêu răng rắc rợn người dưới ánh đèn mờ. Anh cởi phăng chiếc áo khoác đắt tiền, bọc chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của cô, áp sát cô vào ngực mình. "Mạc... Thần..." Uyển Nhi khẽ mở mắt, giọng nói yếu ớt chỉ như một hơi thở nhẹ thoảng qua trong không trung. "Em... nóng... trong người khó chịu quá..." Cô rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của anh như tìm phao cứu sinh. "Ngoan, có anh ở đây rồi, không ai dám làm hại em nữa đâu." Anh dịu dàng hôn lên trán cô. Ánh mắt anh khi hướng về phía Lâm Dao lại ngập tràn sát ý lạnh lẽo vô cùng, khiến cô ta lạnh toát cả sống lưng. --- "Mạc Thần, anh... anh nghe em giải thích..." Lâm Dao lết dưới sàn, cố gắng nắm lấy gấu quần anh trong tuyệt vọng. Khuôn mặt trang điểm đậm của cô ta giờ đây nhem nhuốc nước mắt, bụi bẩn và đầy vẻ sợ hãi tột độ. "Là cô ta tự chuốc họa vào thân! Em chỉ muốn tốt cho anh thôi! Bố em... Lâm Chấn... dự án của chúng ta..." "Câm miệng!" Mạc Thần rống lên, âm thanh trầm đục như tiếng thú dữ gầm vang trong đêm tối tĩnh mịch. Vẫy tay một cái, hàng chục vệ sĩ mặc vest đen lập tức ùa vào phòng, đứng nghiêm chỉnh phía sau anh với gương mặt sắt đá. "Chủ tịch, xin ngài ra lệnh!" Người dẫn đầu cung kính cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh từ vị vua không vương miện. Mạc Thần không thèm nhìn Lâm Dao lấy một cái, giọng nói lạnh lùng như từ dưới chín tầng địa ngục truyền lên: "Bẻ gãy từng ngón tay của nó. Ngay tại đây. Không được chừa lại một ngón nào hết cho tôi." Mệnh lệnh tàn nhẫn vang lên khiến toàn bộ không khí trong căn phòng như đông cứng lại thành băng. Lâm Dao nghe vậy thì trợn tròn mắt, gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng tột cùng: "Không! Mạc Thần! Anh không thể làm thế! Lâm gia chúng em có quan hệ làm ăn lớn với anh! Bố em sẽ không để yên đâu!" "Lâm gia?" Mạc Thần cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự khinh bỉ và tàn nhẫn tột cùng. "Từ ngày mai, Lâm gia sẽ biến mất hoàn toàn khỏi đất nước này, không một ai cứu được các người." Anh tuyên bố. Hai tên vệ sĩ vạm vỡ lập tức xông lên theo lệnh, đè chặt Lâm Dao xuống sàn gỗ lạnh lẽo mặc cho cô ta vùng vẫy. Một tên nắm lấy bàn tay phải của cô ta, dứt khoát bẻ ngược ngón tay trỏ ra phía sau mà không hề nương tay. Rắc! "AAAAAA!" Tiếng hét xé lòng của Lâm Dao vang dội khắp căn phòng trà, khiến không gian xung quanh như rung chuyển. Cơn đau đớn tột cùng từ xương cốt truyền thẳng lên đại não khiến mặt cô ta biến dạng, mồ hôi tuôn ra như mưa. Nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu cho hình phạt kinh hoàng mà cô ta phải gánh chịu. Rắc! Rắc! Rắc! Mặc cho cô ta khóc lóc, van xin thảm thiết thế nào, những tiếng xương gãy giòn giã vẫn liên tục vang lên đều đặn. Từng ngón tay một của Lâm Dao bị bẻ gãy gập, máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay, nhuộm đỏ cả một góc sàn nhà gỗ. Đau đớn tột cùng khiến Lâm Dao trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội rồi lịm đi trong giây lát vì quá tải. "Tỉnh dậy cho tôi." Tên vệ sĩ lạnh lùng hắt xô nước trà lạnh ngắt vào mặt cô ta, ép cô ta tỉnh lại để chịu đựng tiếp. Mười ngón tay của Lâm Dao giờ đây biến dạng hoàn toàn, rũ rượi như những cọng bún héo, không còn hình dạng ban đầu. Máu tươi loang lổ khắp sàn nhà, nhưng sự trừng phạt này vẫn chưa đủ để dập tắt ngọn lửa giận dữ trong lòng Mạc Thần. --- Nóng bức vẫn tiếp tục tàn phá cơ thể Uyển Nhi, hơi thở cô ngày càng yếu đi rõ rệt theo từng giây trôi qua. Nhịp tim cô đập nhanh dồn dập rồi đột ngột chậm lại đầy nguy hiểm, báo hiệu độc tố đang tấn công trực tiếp vào tim. Mạc Thần bế cô lên, nhưng anh biết rõ một sự thật tàn khốc đang hiển hiện trước mắt. Nếu không xác định được thành phần chất độc trong ống tiêm để điều chế kháng thể ngay lập tức, cô sẽ chết. Đoạn đường từ đây đến bệnh viện quá xa, cô chắc chắn sẽ không trụ nổi nếu không có biện pháp sơ cứu kịp thời. Ánh mắt anh quét qua sàn nhà đầy máu, dừng lại ở ống tiêm bằng nhựa nằm lăn lóc bên cạnh vũng máu của gã đàn ông lạ mặt. Bên trong ống tiêm, một lượng nhỏ chất lỏng màu tím sậm vẫn còn bám lại trên thành ống nhựa trong suốt. Không một giây do dự hay đắn đo suy nghĩ, Mạc Thần nhặt chiếc ống tiêm lên, dùng ngón tay bẻ gãy mũi kim nhọn hoắt dính đầy máu dơ bẩn. Anh biết đây là cách duy nhất để cứu cô, dù nó có thể khiến anh phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Uyển Nhi trong cơn mê man tột độ, cố gắng hé mở hàng mi nặng trĩu để nhìn người đàn ông cô yêu thương nhất lần cuối. Cảnh tượng trước mắt mờ ảo nhưng lại khiến trái tim cô như ngừng đập vì kinh hoàng tột độ. Mạc Thần kề miệng ống tiêm vào môi mình, dứt khoát hút cạn phần chất lỏng màu tím độc hại còn sót lại kia vào trong miệng để tự mình trải nghiệm độc tính của nó. Trước khi ngất đi, Uyển Nhi nhìn thấy Mạc Thần uống cạn thứ chất lỏng màu tím còn sót lại trong ống tiêm để tự mình thử độc tính nhằm tìm cách cứu cô.

End of Chapter 8

Chapter 8: Chapter 8: Cơn thịnh nộ của vị thần - Ánh sáng bình minh | Novel AI Studio