Chapter 10 of 10

Chương 10: Bức màn sắt hé mở

1.2k words

Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Cố Mạc Thần, để lộ những sợi mồ hôi còn chưa kịp khô sau cuộc hoan ái điên cuồng kéo dài mười tiếng đồng hồ. Giọt dịch màu tím nhạt rỉ ra từ vết sẹo cũ trên ngực anh, trông nổi bật một cách đáng sợ trên làn da rám nắng săn chắc. Uyển Nhi nín thở, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào rìa vết sẹo. Cảm giác lạnh toát truyền từ đầu ngón tay thẳng vào tim cô, khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội. "Mạc Thần, anh giải thích đi, cái này rốt cuộc là gì?" giọng cô nghẹn lại, chứa đầy sự lo lắng lẫn sợ hãi. Cơ thể Cố Mạc Thần lập tức cứng đờ khi nghe câu hỏi của cô. Anh vội vàng xoay người, định lấy tấm chăn mỏng che đi lồng ngực vạm vỡ của mình. Nhưng Uyển Nhi đã nhanh hơn, cô rướn người lên, hai tay ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh, không cho anh trốn tránh. Nước mắt cô lã chã rơi xuống, thấm đẫm vào làn da ấm nóng của chồng. "Em không cho phép anh giấu em nữa! Chúng ta là vợ chồng, anh đã hứa sẽ cùng em đối mặt với mọi thứ mà!" cô hét lên trong nghẹn ngào. Đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Mạc Thần khẽ dao động, chất chứa sự giằng xé dữ dội. Anh thở dài một tiếng đầy bất lực, vòng tay qua ôm chặt lấy tấm lưng trần mảnh mai của cô vào lòng. "Đừng nhìn, nó bẩn lắm," anh thì thầm, giọng khản đặc vì mệt mỏi và đau đớn. Bàn tay nhỏ nhắn của Uyển Nhi không buông lơi, cô vuốt ve vết sẹo lồi lõm trên ngực anh, nơi thứ dịch màu tím vẫn tiếp tục rỉ ra. Cô áp sát tai vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập dồn dập nhưng đầy bất ổn. "Em không sợ bẩn, em chỉ sợ anh gặp nguy hiểm thôi. Mùi hóa chất này... em đã từng ngửi thấy nó trước đây," cô thì thầm. Không khí trong phòng ngủ rộng lớn bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Từng giọt nước mắt của Uyển Nhi như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim vốn dĩ đã chịu nhiều tổn thương của Cố Mạc Thần. "Cha anh... ông ấy từng là nạn nhân của cuộc thử nghiệm chất kích thích do Tô Gia cầm đầu," Cố Mạc Thần rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông. Giọng anh run lên khi nhắc về quá khứ đen tối mà anh đã chôn giấu suốt nhiều năm qua. Tiếng nấc cụt của Uyển Nhi nghẹn lại trong cổ họng, cô ngước mắt lên nhìn anh với vẻ bàng hoàng tột độ. "Họ đã dùng cơ thể của cha anh để làm thí nghiệm cho loại độc dược mang tên 'Huyết Dạ'—một chất kích thích thần kinh cực mạnh," anh tiếp tục, ánh mắt đỏ ngầu căm phẫn. Cố Mạc Thần siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay mạnh mẽ. Những ký ức kinh hoàng năm mười tám tuổi ùa về như một cơn bão tàn ác gầm rú trong tâm trí anh. "Để ép buộc cha anh giao ra quyền kiểm soát cảng biển, bọn chúng đã bắt cóc anh và tiêm một liều lượng nhỏ vào ngực anh ngay trước mặt ông ấy," anh nói, giọng nghẹn ngào. Vết sẹo này chính là minh chứng cho sự tàn bạo của Tô Gia, nơi mũi tiêm độc ác năm xưa găm thẳng vào da thịt anh. "Mẹ em... mẹ em cũng chết vì thứ này sao?" Uyển Nhi lắp bắp hỏi, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự im lặng của Cố Mạc Thần chính là câu trả lời tàn khốc nhất dành cho cô. Uyển Nhi gào khóc thảm thiết, cô gục đầu vào vai anh, những ký ức về cái chết bí ẩn của mẹ cô giờ đây đã tìm được lời giải thích thỏa đáng. Mẹ cô, một người phụ nữ dịu dàng và ấm áp, đã phát hiện ra bí mật kinh hoàng này của Tô Gia nên mới bị bọn chúng ra tay sát hại dã man. "Chính vì vậy, anh mới tiếp cận em, mới đề nghị bản hợp đồng hôn nhân này sao?" cô khàn giọng hỏi, ánh mắt long lanh nước mắt nhìn thẳng vào anh. Cố Mạc Thần không né tránh ánh mắt của cô nữa, anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô. "Ban đầu là vì anh muốn bảo vệ em khỏi nanh vuốt của bọn chúng, nhưng giờ đây, em là mạng sống của anh," anh chân thành bày tỏ. Hai cơ thể trần trụi lại một lần nữa quấn lấy nhau, nhưng lần này không phải vì dục vọng tầm thường, mà là sự đồng cảm sâu sắc của hai linh hồn chịu nhiều tổn thương. Nụ hôn của anh đặt lên môi cô nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một lời thề nguyền chung thủy và sắc son. Họ quấn quýt lấy nhau trong bóng đêm, tìm kiếm hơi ấm của đối phương để xua đi cái lạnh giá của những âm mưu tàn khốc. Dưới tác động của cảm xúc mãnh liệt, Cố Mạc Thần lại một lần nữa đè Uyển Nhi xuống chiếc đệm mềm mại. Mồ hôi hòa quyện cùng nước mắt, tiếng rên rỉ khẽ khàng của cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sự đau đớn từ quá khứ hóa thành động lực để họ hòa làm một, biến cuộc hôn nhân hợp đồng ban đầu thành một liên minh báo thù vững chắc không thể phá vỡ. --- Sau khi cơn bão tình ái qua đi, Cố Mạc Thần đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng tắm màu đen huyền bí. "Đi theo anh," anh trầm giọng nói, chìa bàn tay to lớn ra trước mặt cô. Uyển Nhi khẽ gật đầu, cô nhanh chóng mặc vào một chiếc váy ngủ đơn giản rồi đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay anh. Gió đêm thổi qua hành lang biệt thự rộng lớn, mang theo hơi lạnh thấu xương của những ngày cuối thu. Hành lang tối tăm chỉ được thắp sáng bởi những ánh đèn cảm ứng mờ ảo khi hai người đi qua. Cánh cửa gỗ sồi lớn ở cuối hành lang tầng trệt được mở ra, để lộ một lối đi nhỏ dẫn xuống lòng đất. Bước chân của họ vang vọng đều đặn trên những bậc thang bằng đá lạnh lẽo. Phía sau cánh cửa mật mã dày cộp dưới tầng hầm là một không gian hoàn toàn khác biệt, khiến Uyển Nhi hoàn toàn chết lặng khi bước vào. Mạc Thần dẫn Uyển Nhi xuống căn hầm bí mật dưới biệt thự, nơi chứa hàng trăm bức ảnh chụp lén cô từ thời đại học, kèm theo một bản đồ mạng lưới của Tô Gia với cái tên nằm ở trung tâm quyền lực: Tô Đào.

End of Chapter 10

Chapter 10: Chương 10: Bức màn sắt hé mở - Ánh sáng bình minh | Novel AI Studio