Chapter 7 of 10

Chapter 7: Trò chơi của Lâm Dao

1.2k words

Nóng rát. Làn da nhạy cảm của Tô Uyển Nhi vẫn còn lưu lại hơi ấm rực lửa từ những cái chạm điên cuồng của Cố Mạc Thần từ đêm hôm trước. Cô ngồi trước gương trang định, ngón tay khẽ vuốt qua vết cắn đỏ sẫm nơi xương quai xanh. Mối quan hệ này càng lúc càng lún sâu vào một vòng xoáy không lối thoát. Sự chiếm hữu của anh tàn bạo, nhưng lại xen lẫn sự run rẩy, yếu đuối khiến lòng cô thắt lại. Tiếng chuông điện thoại chợt reo lên cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn độn. Không phải là Mạc Thần. Một người giúp việc rụt rè gõ cửa, bước vào phòng với phong thư màu hồng nhạt trên tay. Chiếc phong bì thơm mùi nước hoa đắt tiền, nhưng lại mang đến cảm giác gai người. Nội dung bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay kiêu kỳ: "Muốn biết sự thật về đêm ở khách sạn, và muốn giữ thể diện cho Cố Mạc Thần, mười hai giờ trưa nay đến quán trà Tĩnh Tâm ở ngoại ô. Đi một mình." Ký tên bên dưới là Lâm Dao. Nụ cười nhạt xuất hiện trên môi Uyển Nhi. Ả ta rốt cuộc cũng không chịu nổi mà tự mình ra tay. Lâm Dao luôn tự đắc là thanh mai trúc mã của Mạc Thần, cậy vào việc Lâm Gia đang có dự án hợp tác lớn với Cố Thị để tác oai tác quái. Nhưng Uyển Nhi không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa nữa. Nỗi đau mất mẹ và những âm mưu bẩn thỉu của Tô Gia đã rèn giũa cô thành một người biết cách tự vệ. Cô đứng dậy, chọn một chiếc váy dài che kín những dấu vết hoan ái trên cơ thể. Trước khi đi, cô chuẩn bị một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ giấu trong chiếc ghim cài áo, cùng với chiếc điện thoại luôn ở chế độ ghi âm dự phòng. Trò chơi này, ai là thợ săn, ai là con mồi còn chưa biết. --- Gió lạnh thổi qua ô cửa kính xe taxi. Ngoại ô thành phố thưa thớt bóng người, quán trà Tĩnh Tâm nằm khuất sau những rặng tre già rậm rạp. Không gian vắng vẻ đến mức kỳ lạ. Bước vào bên trong, mùi trà trầm ấm không làm vơi đi sự căng thẳng đang lẩn khuất trong không khí. Lâm Dao đã ngồi đợi sẵn ở phòng trà góc trong cùng. Ả diện một chiếc váy hàng hiệu đỏ rực, đối lập hoàn toàn với vẻ thanh khiết, mộc mạc của Uyển Nhi. Khuôn mặt Lâm Dao trang điểm sắc sảo, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự đố kỵ và căm ghét tột cùng. "Đến đúng giờ đấy," Lâm Dao cười khẩy, nhấp một ngụm trà. "Nói thẳng đi, cô muốn gì?" Uyển Nhi thản nhiên ngồi xuống đối diện, không một chút rụt rè. Thái độ điềm tĩnh của Uyển Nhi khiến nụ cười trên môi Lâm Dao cứng lại. Ả đập mạnh tách trà xuống bàn, nước trà bắn ra ngoài. "Đồ tiện nhân! Cô nghĩ mình là ai mà dám dùng thái độ đó nói chuyện với tôi?" Giọng ả rít qua kẽ răng, tràn đầy sự khinh bỉ. "Cố Mạc Thần là của tôi! Anh ấy cưới cô chỉ vì nghĩa vụ, chỉ vì sự thương hại mà thôi!" Hương trà lài thoang thoảng bốc lên, nhưng vị ngọt của nó dường như đã bị sự thù hận của Lâm Dao bóp méo. Uyển Nhi nhìn thẳng vào mắt đối phương, bàn tay lén chạm vào chiếc ghim cài áo để đảm bảo máy ghi âm đang hoạt động tốt. "Nếu anh ấy chỉ thương hại tôi, tại sao cô lại phải sốt sắng hẹn tôi ra đây?" Uyển Nhi nhẹ nhàng đáp lại. Lời nói nhẹ như mây nhưng lại như một cái tát thẳng vào mặt Lâm Dao. Lâm Dao tức giận đến mức run người, lồng ngực phập phồng dưới lớp váy mỏng. "Mày đừng có đắc ý!" Lâm Dao nghiến răng. Ả lôi từ trong túi xách ra một chiếc máy tính bảng, lướt nhanh vài cái rồi ném mạnh lên bàn trà. Màn hình hiển thị một đoạn video mờ ảo, nhưng đủ để nhìn rõ. Đó là hình ảnh Uyển Nhi trong đêm định mệnh tại khách sạn, khi cô bị chuốc thuốc kích dục mạnh, cả người đỏ bừng, quằn quại trong đau đớn và dục vọng trước khi bước vào phòng của Cố Mạc Thần. Gương mặt Uyển Nhi đanh lại. Ký ức kinh hoàng của đêm đó ùa về, khiến nhịp tim cô tăng nhanh. Lâm Dao nhìn thấy biểu cảm của cô, lập tức cười đắc chí. "Thấy thế nào? Đoạn video này mà phát tán ra ngoài, danh tiếng của Tô Gia và cả Cố Thị sẽ ra sao?" Ả rướn người về phía trước, giọng nói tràn đầy sự đe dọa. "Mọi người sẽ biết cô là một con điếm thèm khát đàn ông đến mức nào!" Ả nghĩ rằng Uyển Nhi sẽ khóc lóc van xin. Nhưng Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải giữ bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm Dao, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng. "Lâm Dao, cô nghĩ chỉ với bấy nhiêu đây mà đe dọa được tôi sao?" Giọng Uyển Nhi đều đều, không một chút gợn sóng. "Đoạn video này chứng minh tôi là nạn nhân bị hạ độc. Nếu công bố, cảnh sát sẽ vào cuộc điều tra kẻ đứng sau chuốc thuốc tôi." Cô dừng lại một chút, nhìn biểu cảm bắt đầu biến đổi của Lâm Dao. "Và cô nghĩ Cố Mạc Thần sẽ để yên cho kẻ dám hãm hại vợ mình?" Lâm Dao biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hung hăng. "Cố Mạc Thần sẽ không bao giờ biết! Lâm Gia chúng tôi đang nắm giữ dự án huyết mạch của Cố Thị." "Nếu anh ta dám động đến tôi, dự án đó sẽ đổ bể, Cố Thị sẽ tổn thất hàng tỷ đô la!" Ả cười lớn, tự tin vào thế lực của gia đình mình. "Anh ấy sẽ chọn sự nghiệp hay chọn một con đàn bà bẩn thỉu như cô?" Uyển Nhi thầm cười trong lòng. Con cá đã cắn câu. Mọi lời thừa nhận về việc đe dọa, âm mưu và cả việc lợi dụng hợp tác làm ăn để ép buộc đều đã được ghi lại không sót một chữ. Cô khẽ chạm vào chiếc điện thoại trong túi xách, tắt chế độ ghi âm và gửi thẳng file âm thanh đó vào hòm thư bảo mật của mình. Đồng thời, một bản sao cũng được chuyển tiếp thẳng đến số máy cá nhân của Cố Mạc Thần. "Cảm ơn cô đã tự mình thừa nhận tất cả," Uyển Nhi đứng dậy, nhìn Lâm Dao bằng ánh mắt thương hại. Lâm Dao ngơ ngác mất vài giây, rồi chợt nhận ra điều gì đó. Ả nhìn chằm chằm vào chiếc ghim cài áo của Uyển Nhi, nơi có một ánh đèn led nhỏ xíu đang nhấp nháy đỏ. "Mày... mày dám ghi âm tao?" Lâm Dao hét lên, gương mặt vặn vẹo vì tức giận. Sự kiêu ngạo của ả hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng sự hoảng loạn tột độ. Cơn điên loạn trỗi dậy trong mắt Lâm Dao. Ả không còn giữ được chút phong thái tiểu thư đài các nào nữa. Lâm Dao cười điên dại rồi đẩy đổ tách trà nóng lên người Uyển Nhi, đúng lúc đó một gã đàn ông lạ mặt xông vào khống chế Uyển Nhi, tiêm một mũi kim tiêm chứa chất lỏng màu tím vào cổ cô.

End of Chapter 7

Chapter 7: Chapter 7: Trò chơi của Lâm Dao - Ánh sáng bình minh | Novel AI Studio