Chapter 6 of 10
Chapter 6: Mặt nạ của ác quỷ
1.3k words
Lạnh buốt xương tủy là cảm giác duy nhất lúc này khi những ngón tay cô lướt qua từng trang giấy cháy sém.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo của phòng khách, những công thức hóa học phức tạp hiện lên như những con quái vật đang nhe nanh múa vuốt. Cuốn nhật ký của mẹ cô không đơn giản là những dòng tâm sự, nó là một công trình nghiên cứu về hệ thần kinh, chứa đầy những ký hiệu chết chóc.
Nỗi nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm, lớn dần lên thành một ngọn lửa thiêu rụi sự bình yên ngắn ngủi trong lòng Uyển Nhi. Tại sao Cố Mạc Thần lại dễ dàng lấy được nó từ két sắt bảo mật của Tô Gia? Liệu anh có thực sự chỉ muốn giúp cô, hay anh đang che giấu một âm mưu kinh hoàng khác liên quan đến cái chết của cha anh và mẹ cô?
"Cạch."
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong đêm muộn xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Lúc này đã quá nửa đêm, toàn bộ người hầu và quản gia đã lui về khu nhà phía sau từ sớm, trả lại sự yên lặng đến đáng sợ cho căn biệt thự rộng lớn.
Bước chân trầm ổn của Cố Mạc Thần vang lên trong hành lang, mỗi lúc một gần hơn. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác vest sẫm màu, bờ vai rộng hơi run nhẹ vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt sắc lạnh lập tức sáng lên khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô trên sofa.
Mùi rượu vang thoang thoảng cùng hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao vây lấy cô khi anh tiến lại gần. Theo bản năng, Uyển Nhi khẽ rùng mình, vội vã khép cuốn nhật ký lại rồi giấu ra sau lưng, ánh mắt lộ rõ vẻ đề phòng.
Ngoảnh mặt đi chỗ khác, cô cố tình tránh né cái ôm ấm áp từ phía sau của anh. Sự lạnh nhạt đột ngột này khiến cánh tay đang dang ra của Cố Mạc Thần khựng lại giữa không trung.
Cố Mạc Thần nheo mắt, bóng tối trong đáy mắt anh khẽ dao động dữ dội. Anh cố đè nén sự khó chịu đang dâng lên trong lồng ngực, bước vòng qua trước mặt cô, giọng trầm thấp: "Em sao thế? Cả ngày hôm nay không thèm gọi điện cho anh, giờ gặp lại muốn trốn tránh?"
Bàn tay anh vươn ra, định chạm vào gò má mịn màng của cô nhưng Uyển Nhi đã nhanh chân đứng bật dậy, lùi lại hai bước.
Đột ngột mất đi khoảng cách an toàn, cô lắp bắp: "Em... em mệt rồi. Em muốn đi tắm trước."
Tránh né cái nhìn trực diện của anh, cô ôm chặt cuốn nhật ký chạy nhanh vào phòng tắm lớn ở tầng hai, khóa chặt cửa lại. Cô cần không gian để thở, cần thời gian để sắp xếp lại đống suy nghĩ hỗn độn đang bóp nghẹt tâm trí mình.
Ánh mắt Cố Mạc Thần đông cứng lại ngay tại khoảnh khắc cô quay lưng bỏ chạy. Cơn ghen tuông điên cuồng cùng chứng trầm cảm, hoang tưởng tự hoại vốn luôn bị anh đè nén sâu trong tiềm thức bắt đầu trỗi dậy như một cơn bão đen tối. Anh đứng lặng giữa phòng khách rộng lớn, nắm chặt hai nắm đấm đến mức các khớp ngón tay kêu lên răng rắc.
Tiếng nước chảy ào ào từ vòi hoa sen bên trong phòng tắm vọng ra ngoài, càng làm tăng thêm sự sốt ruột và điên loạn trong tâm trí anh. Cô đang nghi ngờ anh. Cô đang muốn rời xa anh. Suy nghĩ ấy như những nhát dao đâm nát chút lý trí cuối cùng của người đàn ông đơn độc suốt năm năm qua.
Hơi nước nóng ấm nhanh chóng phủ kín căn phòng tắm sang trọng, mờ ảo như một cõi mộng. Uyển Nhi đứng dưới làn nước, nhắm nghiền mắt để dòng nước ấm trôi đi sự mệt mỏi, nhưng hình ảnh những công thức hóa học và nụ cười bí hiểm của Mạc Thần cứ chập chờn xuất hiện.
"Rầm!"
Cánh cửa kính cường lực của phòng tắm đột ngột bị đẩy mạnh ra, va đập vào tường tạo nên âm thanh chói tai. Uyển Nhi giật nảy mình, vội vàng vơ lấy chiếc khăn tắm lớn quấn quanh người, mắt tròn xoe kinh hoàng nhìn người đàn ông vừa bước vào.
Bờ vai rộng lớn của Cố Mạc Thần chắn ngang lối ra duy nhất. Áo sơ mi trắng của anh đã tháo hai cúc trên, mái tóc đen hơi rối rủ xuống trán, che đi một phần đôi mắt đỏ ngầu, chứa đầy dục vọng chiếm hữu và sự phẫn nộ tột cùng.
Sức mạnh áp đảo từ cơ thể anh khiến Uyển Nhi sợ hãi lùi lại phía sau, cho đến khi tấm lưng trần chạm vào bức tường kính lạnh toát. Cô run rẩy hỏi: "Mạc... Mạc Thần, anh làm gì vậy? Đi ra ngoài đi!"
Vạt áo sơ mi của anh nhanh chóng bị hơi nước làm cho ẩm ướt, dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ, rắn chắc. Anh không nói một lời, từng bước tiến lại gần như một con thú săn mồi đang dồn con mồi vào đường cùng.
Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người hòa cùng tiếng nước chảy. Khi khoảng cách giữa hai người bằng không, Mạc Thần đột ngột vươn tay, thô bạo nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu cô chống vào bức tường kính mờ sương.
"Buông em ra! Anh điên rồi sao?!" Uyển Nhi hét lên, cố gắng giãy giụa nhưng hai tay anh như hai gọng kìm bằng thép, không hề xê dịch dù chỉ một milimet.
Tức giận rít qua kẽ răng, Cố Mạc Thần cúi đầu sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm: "Em nghi ngờ anh? Em dám dùng ánh mắt đề phòng đó để nhìn anh sao, Uyển Nhi? Em có biết anh đã phải phát điên thế nào khi em trốn tránh anh không?"
Dứt lời, anh thô bạo giật phăng chiếc khăn tắm mỏng manh trên người cô ném xuống sàn nhà ướt đẫm. Cơ thể tuyệt mỹ, trắng ngần của Uyển Nhi phơi bày hoàn toàn dưới làn nước ấm và ánh mắt rực lửa đầy thú tính của anh.
Nước mắt uất ức và sợ hãi trào ra khỏi khóe mắt cô, hòa lẫn với những giọt nước từ vòi sen. Cô lắc đầu liên tục: "Không... đừng mà Mạc Thần... anh bình tĩnh lại đi!"
Nhưng sự cầu xin của cô lúc này chỉ càng kích thích thêm con quái vật đang thức tỉnh trong lòng anh. Cố Mạc Thần mạnh mẽ cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi cô trong một nụ hôn thô bạo, đầy tính trừng phạt. Anh mút mát, cắn xé đôi môi mềm mại cho đến khi nếm được vị tanh ngọt của máu.
Bàn tay to bản của anh không chút khoan nhượng vuốt ve khắp cơ thể cô, thô bạo bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn mềm mại, khiến cô đau đớn rên rỉ. Anh nhấc một chân cô lên, ép chặt cơ thể cô vào tấm kính lạnh buốt phía sau, tạo nên một tư thế hoàn toàn phục tùng.
"Ưm... đau... thả em ra..." Uyển Nhi khóc nấc lên, hai chân run rẩy không đứng vững, chỉ có thể bám chặt vào bả vai rộng lớn của anh để không bị ngã khuỵu.
Sự lạnh lùng của mặt kính phía sau đối lập hoàn toàn với sự nóng bỏng, thô ráp từ cơ thể cường tráng của anh phía trước. Cố Mạc Thần nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần tây, để lộ phân thân to lớn, dựng đứng đầy gân guốc đang run rẩy vì ham muốn cực hạn.
Không có bất kỳ sự dạo đầu hay bôi trơn nào, anh thô bạo đâm thẳng sự cứng rắn của mình vào sâu trong cơ thể chật hẹp, nóng ấm của cô.
"A...!" Uyển Nhi hét lên một tiếng đau đớn, cảm giác như cơ thể mình bị xé làm đôi.
Nỗi đau đớn thể xác hòa cùng khoái cảm mãnh liệt ập đến như sóng thần khiến cô run rẩy kịch liệt. Cố Mạc Thần không cho cô thời gian thích ứng, anh bắt đầu di chuyển, những cú thúc mạnh mẽ, sâu hoắm liên tục nện vào nơi sâu nhất bên trong cô.
Từng tiếng va chạm da thịt chan chát vang lên đều đặn trong phòng tắm mờ sương. Cố Mạc Thần vừa điên cuồng luật động, vừa cắn mạnh vào vùng cổ nhạy cảm của cô, để lại những dấu hôn đỏ thẫm như những dấu ấn sở hữu vĩnh viễn.
"Nói cho anh biết!" Anh gầm nhẹ, giọng khản đặc vì dục vọng và đau đớn: "Em là của ai? Cơ thể này, trái tim này là của ai?"
Uyển Nhi khóc nấc lên, đầu óc quay cuồng trong cơn bão tình dục thô bạo của anh. Cô cố gắng lắc đầu, nhưng mỗi lần cô im lặng, anh lại thúc mạnh hơn, sâu hơn, khiến cô chỉ biết nức nở cầu xin trong vô vọng.
Khoái cảm điên cuồng tích tụ dưới sự chiếm đoạt tàn nhẫn của anh cuối cùng cũng khiến cô đầu hàng. Uyển Nhi bám chặt lấy vai anh, tiếng rên rỉ bật ra đầy bất lực: "Của anh... ưm... của một mình anh... Mạc Thần... chậm lại... em xin anh..."
Nghe được câu trả lời mong muốn, Cố Mạc Thần như càng phát điên hơn. Anh tăng tốc độ, những cú thúc như muốn khảm sâu cô vào tận xương tủy của mình, đưa cả hai cùng rơi vào hố sâu của dục vọng tột cùng.
Khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự sung sướng, Cố Mạc Thần gầm lên một tiếng, bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu tận tử cung cô, lấp đầy sự trống trải bằng sự chiếm hữu tuyệt đối của mình.
---
Căn phòng tắm dần trở lại sự im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề và tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của Uyển Nhi.
Khi Uyển Nhi khóc nức nở đầu hàng, Mạc Thần đột ngột gục đầu vào vai cô, toàn thân run rẩy lẩm bẩm: 'Đừng bỏ rơi anh... nếu em đi, anh sẽ tự tay hủy diệt cả thế giới này, kể cả chính mình.'