Ánh sáng bình minh nhạt nhòa len lỏi qua khe rèm cửa sổ dày nặng, rọi những vệt sáng yếu ớt lên căn phòng ngủ rộng lớn.
Cơn đau nhức nhối từ vùng thắt lưng truyền thẳng lên đại não khiến Tô Uyển Nhi khẽ rên rỉ. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng cử động nhưng toàn thân mệt mỏi như vừa bị một cỗ xe lu cán qua.
Dưới lớp chăn lụa mềm mại, làn da cô chằng chịt những dấu vết hoan ái đỏ hồng, minh chứng cho một đêm cuồng nhiệt đến nghẹt thở. Cố Mạc Thần đã không hề nương tay, anh chiếm hữu cô bằng tất cả sự điên cuồng và khát khao tích tụ suốt năm năm qua.
Tiếng bước chân trầm ổn từ phía phòng tắm cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô. Uyển Nhi giật mình, vội vàng kéo chăn che kín đến tận cổ, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe ươn ướt chứa đầy sự đề phòng.
Cố Mạc Thần bước ra với một chiếc khăn tắm quấn hờ quanh hông, để lộ vòm ngực vạm vỡ cùng những múi cơ bụng săn chắc còn đọng nước. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút mệt mỏi sau đêm dài hoan lạc.
"Tỉnh rồi sao?" Giọng anh trầm khàn, mang theo chút lười biếng đầy quyến rũ.
Anh bước đến bên giường, ngồi xuống mép đệm khiến chiếc giường lún nhẹ một góc. Uyển Nhi theo bản năng lùi lại phía sau, nhưng vòng eo thon nhỏ của cô đã nhanh chóng bị một bàn tay to lớn, ấm áp giữ chặt.
"Trốn cái gì?" Khóe môi Mạc Thần khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự dung túng.
Anh đưa tay lấy một tuýp thuốc mỡ y tế đặt trên bàn trang điểm từ lúc nào. Ngón tay thon dài gỡ chiếc chăn bông đang che phủ cơ thể cô ra, bất chấp sự kháng cự yếu ớt của Uyển Nhi.
"Đừng... xấu hổ lắm..." Cô đỏ mặt, hai má nóng bừng như muốn bốc hỏa, cố gắng khép chặt hai chân lại.
"Nằm yên, để anh bôi thuốc." Giọng nói của anh mang theo một sự ra lệnh không thể chối từ, nhưng động tác tách hai chân cô ra lại cực kỳ nhẹ nhàng và cẩn trọng.
Ngón tay thon dài mang theo lớp kem mát lạnh khẽ chạm vào nơi tư mật đang sưng đỏ của cô. Sự mát rượi nhanh chóng xua tan cảm giác nóng rát, khiến Uyển Nhi không tự chủ được mà khẽ run lên, tiếng rên rỉ nhỏ như mèo con thoát ra khỏi kẽ răng.
Mạc Thần chăm chú nhìn vào nơi nhạy cảm của cô, đôi mắt anh tối sầm lại đầy dục vọng, nhưng anh đã kiềm chế bản thân để không tiếp tục tổn hại đến cô. Anh nhẹ nhàng xoa bóp, giúp thuốc thẩm thấu vào làn da non nớt.
"Cả cổ tay nữa," anh khẽ thở dài, nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn của cô.
Vết hằn đỏ do chiếc cà vạt lụa đêm qua vẫn còn in rõ trên làn da trắng ngần của cô. Mạc Thần nhẹ nhàng bôi thuốc lên cổ tay cô, ánh mắt hiện lên một chút xót xa hiếm hoi mà chính anh cũng không nhận ra.
---
Sau khi giúp cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mềm mại, Mạc Thần đứng dậy bước đến góc phòng. Anh mở mật mã của chiếc két sắt âm tường, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đen đã nhuốm màu thời gian.
Anh quay lại giường, đặt chiếc hộp vào lòng bàn tay vẫn còn vương hương thuốc của Uyển Nhi.
"Mở ra đi," anh trầm giọng nói, đôi mắt khóa chặt biểu cảm trên khuôn mặt cô.
Uyển Nhi tò mò mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc chìa khóa kim loại kiểu cổ, xỉn màu và có những vết xước sâu loang lổ.
Hơi thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng khi nhận ra ký hiệu hoa bỉ ngạn được khắc tinh xảo trên chuôi chìa khóa. Đây chính là biểu tượng riêng của mẹ cô, một nhà dược học tài ba nhưng đoản mệnh.
"Đây là... chìa khóa két sắt cũ của mẹ em!" Nước mắt Uyển Nhi lập tức trào ra, cô ngước nhìn anh với sự kinh ngạc tột độ. "Làm sao anh có được nó?"
"Anh đã cho người đột nhập vào tầng hầm bí mật của Tô Gia đêm qua," Mạc Thần đan ngón tay mình vào tay cô, truyền cho cô sự ấm áp vững chãi. "Bọn họ nghĩ rằng đã giấu nó đủ kỹ, nhưng đối với anh, không có nơi nào là không thể chạm tới."
Lòng ngực Uyển Nhi thắt lại vì xúc động. Cô biết Tô Gia canh phòng cẩn mật thế nào, hành động này của anh chẳng khác nào tuyên chiến trực tiếp với cha cô và thế lực đứng sau ông ta.
"Mạc Thần, anh đã mạo hiểm vì em..." Cô nghẹn ngào, áp khuôn mặt đẫm nước mắt vào lồng ngực vững chãi của anh.
"Anh đã nói sẽ bảo vệ em, và giúp em tìm ra sự thật," anh ôm chặt lấy cô, đặt một nụ hôn sâu lên mái tóc mềm mại. "Tất cả những gì thuộc về mẹ em, anh sẽ đòi lại bằng sạch."
---
Mạc Thần đứng dậy, kéo bức tranh sơn dầu khổng lồ trên tường sang một bên, để lộ một chiếc két sắt sắt cũ kỹ, rỉ sét đầy bụi bặm. Đây chính là chiếc két sắt mà thuộc hạ của anh đã bí mật vận chuyển từ Tô Gia về đây ngay trong đêm.
Uyển Nhi cố gắng bước xuống giường. Cơn đau nhức dưới thân khiến cô hơi lảo đảo, nhưng cô vẫn kiên quyết tự bước đi bằng chính đôi chân của mình.
Tay cô run rẩy đưa chiếc chìa khóa vào ổ. Tiếng lách cách cơ học khô khốc vang lên giữa không gian im ắng của căn phòng.
Cánh cửa két sắt nặng nề từ từ mở ra. Bên trong không hề có vàng bạc hay trang sức quý giá, chỉ có một chiếc hộp thiếc rỉ sét nằm trơ trọi ở góc tối.
Uyển Nhi vội vàng mở hộp thiếc. Một mùi tro tàn và ẩm mốc bốc lên nồng nặc, khiến cô khẽ ho vài tiếng.
Bên trong là một cuốn nhật ký bìa da đã bị cháy xém mất một nửa. Phần gáy sách đen kịt, các trang giấy giòn rụm như có thể vỡ nát bất cứ lúc nào dưới ngón tay cô.
"Mẹ..." Uyển Nhi thì thầm, lật nhẹ từng trang giấy nham nhở.
Những dòng chữ viết tay mềm mại, quen thuộc của mẹ cô hiện ra trước mắt. Nước mắt cô rơi lã chã, thấm ướt những dòng chữ đã nhạt nhòa theo thời gian.
"Dự án thần kinh Genesis..." Uyển Nhi lẩm bẩm khi đọc đến những trang giữa.
Những công thức hóa học kỳ lạ xuất hiện dày đặc cùng với ký hiệu của các hợp chất kích thích não bộ cực mạnh. Các biểu đồ phân rã tế bào thần kinh được vẽ một cách tỉ mỉ, lạnh lùng đến đáng sợ.
"Đây không phải là một nghiên cứu y khoa thông thường," Mạc Thần nheo mắt, cúi sát vào nhìn những dòng công thức phức tạp. "Đây là công thức của một loại chất độc thần kinh có khả năng hủy hoại ý thức của con người, biến họ thành những con rối không có linh hồn."
Uyển Nhi bàng hoàng, cả người run lên bần bật. Mẹ cô là một nhà nghiên cứu dược học xuất sắc, nhưng tại sao bà lại dính líu đến loại dự án đen tối và tàn ác này?
"Tô Gia đã ép buộc bà," cô nghiến răng, móng tay găm chặt vào lòng bàn tay đến mức rớm máu. "Tô Đào... gã ác quỷ đó đã dùng mạng sống của tôi khi đó để ép mẹ tôi phải hoàn thành dự án này!"
Mạc Thần giữ chặt lấy bả vai đang run rẩy của cô, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh từ cơ thể mình. "Đừng sợ, Uyển Nhi. Có anh ở đây, chúng ta sẽ lột trần bộ mặt của chúng."
Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Cô tiếp tục lật nhanh đến những trang cuối cùng còn sót lại trước khi phần còn lại của cuốn sổ bị lửa thiêu rụi hoàn toàn.
Trang giấy cuối cùng bị cháy nham nhở ở phần mép, nhưng phần giữa vẫn còn nguyên vẹn một dòng chữ viết vội vàng, nguệch ngoạc như thể người viết đang trong cơn hoảng loạn tột độ trước khi chết.
Nét chữ không còn ngay ngắn mà run rẩy, xô lệch vào nhau. Màu mực không phải là mực xanh thông thường, mà là một màu đỏ thẫm rợn người, giống như máu khô bám chặt vào sớ giấy thô ráp.
Uyển Nhi nín thở đọc to dòng chữ viết bằng máu ấy. Giọng cô run lên bần bật giữa căn phòng im ắng đến đáng sợ.
"Đừng tin bất kỳ ai mang họ Tôn, bọn họ muốn dùng máu của chúng ta để nuôi dưỡng con quỷ."