Chapter 4 of 10
Chương 4: Giam cầm trong nhung lụa
134.2k words
Bánh xe lướt nhanh trên mặt đường trải nhựa ẩm ướt, đưa chiếc Rolls-Royce đen bóng tiến sâu vào khu rừng thông rì rào ngoại ô. Đèn pha xe xé toạc màn đêm đậm đặc, hắt những vệt sáng dài lạnh lẽo lên những thân cây cổ thụ khẳng khiu.
Bên ngoài cửa kính, bóng tối nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của thành phố xa hoa. Tô Uyển Nhi co rúm người ở góc ghế da sang trọng, hai tay nắm chặt vạt váy dạ hội đã hơi nhàu nát sau những biến cố dồn dập tại buổi tiệc.
"Anh định đưa tôi đi đâu?" Cô khàn giọng hỏi, mắt không rời bóng lưng rộng lớn của người đàn ông đang tập trung lái xe phía trước. Giọng cô run rẩy, chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn nỗi sợ hãi tột cùng trước tương lai mờ mịt.
Im lặng kéo dài như một bản án không lời đáp. Cố Mạc Thần không hề quay đầu lại, đôi bàn tay rắn chắc bọc trong găng da đen khẽ siết chặt vô lăng, quai hàm đanh lại đầy lạnh lùng tạo nên một độ cong sắc sảo như tạc tượng.
Dưới ánh đèn pha yếu ớt, cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển khổng lồ dần hiện ra giữa làn sương mù dày đặc. Cánh cổng tự động mở ra với tiếng rít khô khốc, để lộ lối đi rải sỏi trắng dẫn vào một tòa biệt thự nguy nga nhưng cô độc, nằm sừng sững giữa cánh rừng biệt lập.
Nhìn từ xa, nơi này giống như một tòa lâu đài bị lãng quên, tráng lệ đến ngộp thở nhưng không hề có hơi ấm của sự sống. Uyển Nhi rùng mình, cảm giác bất an dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng khi nhận ra mình sắp bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Mạc Thần bước xuống xe ngay khi động cơ vừa tắt. Anh vòng qua mở cửa cho cô, không nói một lời mà thô bạo nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô kéo ra ngoài, ép cô phải đối mặt với cơn gió lạnh buốt của vùng ngoại ô.
"Buông ra! Tôi tự đi được!" Cô cố giãy giụa, nhưng sức lực của cô hoàn toàn bất lực trước gọng kìm bằng thép của anh. Đôi giày cao gót lảo đảo trên lối đi rải sỏi, khiến cô suýt ngã mấy lần nếu không có bàn tay anh giữ chặt bên eo.
Gió lạnh tràn vào từ cánh rừng thông dập dềnh phía sau, thổi tung mái tóc dài của Uyển Nhi, làm nổi da gà khắp bờ vai trần mảnh dẻ của cô. Anh kéo cô qua bậc thềm đá cẩm thạch đen bóng, đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề để bước vào sảnh chính của tòa biệt thự.
Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần cao rọi xuống rực rỡ, soi rõ sự xa hoa tột bực của ngôi nhà. Sàn nhà lát đá thạch anh bóng loáng như gương, phản chiếu những bức tranh nghệ thuật đắt đỏ và những món đồ trang trí tinh xảo bằng vàng và bạc.
Mọi thứ ở đây đều hoàn mỹ đến mức đáng sợ, từ những chiếc lọ hoa cổ cho đến những bộ sofa bằng da thật đắt tiền. Nhưng kỳ lạ thay, không có một bóng người hầu nào xuất hiện, không gian tĩnh mịch đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng tim đập dồn dập của chính mình.
"Từ nay về sau, em sẽ ở đây, dưới sự giám sát của tôi." Giọng nói trầm thấp của Mạc Thần vang lên trong không gian rộng lớn, mang theo một lực lượng chiếm hữu tuyệt đối không thể xoay chuyển.
"Tôi không muốn! Đây không phải là nhà, đây rõ ràng là một cái lồng giam!" Uyển Nhi hét lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn sự phẫn nộ và uất ức khi nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của anh.
Xoay người lại đối diện với cô, Mạc Thần tiến sát một bước, bóng người cao lớn hơn mét tám hoàn toàn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của cô dưới ánh đèn. Anh cúi đầu, ngón tay thon dài bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm không đáy của mình.
"Lồng giam?" Khóe môi anh cong lên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn đầy mê hoặc. "Nếu là lồng giam, thì đây cũng là chiếc lồng bằng vàng ròng đắt giá nhất thế giới dành riêng cho em, Uyển Nhi."
Nói rồi, anh dứt khoát buông cô ra, quay lưng bước lên cầu thang xoắn ốc bằng gỗ mun đen nhánh. Bóng lưng anh cô độc nhưng đầy uy quyền, gieo vào lòng cô một nỗi sợ hãi vô hình cùng sự phẫn uất tột độ.
---
Lảo đảo bước lên lầu sau khi nhận ra mình không thể thoát khỏi sảnh chính, cô tìm thấy phòng ngủ chính ở cuối hành lang dài mờ ảo. Căn phòng rộng lớn đến mức ngột ngạt, ngập tràn tông màu tối giản với chiếc giường kingsize bọc lụa đen sang trọng đặt ở chính giữa phòng.
Tiếng cạch cửa vang lên khô khốc từ phía sau khiến cô giật nảy mình. Uyển Nhi lao đến, ra sức vặn tay nắm cửa bằng đồng nhưng nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài, cắt đứt mọi hy vọng rút lui của cô.
"Khốn kiếp! Mạc Thần, anh mở cửa ra!" Cô đập mạnh hai tay vào cánh cửa gỗ dày cộm, nước mắt uất ức bắt đầu rơi lã chã trên đôi má nhợt nhạt. Sự ngột ngạt của căn phòng như muốn bóp nghẹt hơi thở của cô.
Không thể đầu hàng số phận dễ dàng như vậy, cô quay đầu lại, ánh mắt dồn vào chiếc cửa sổ sát đất hướng ra khu vườn tối tăm phía sau. Gió đêm thổi mạnh làm những tán lá thông xào xạc, tạo nên những âm thanh ghê rợn như muốn nuốt chửng cô.
Nhanh chóng tiến lại gần, cô dùng hết sức lực đẩy mạnh chốt cửa sổ bằng đồng đã bám đầy bụi sương. Hơi lạnh ùa vào ngay lập tức, cắt vào làn da trần của cô như những nhát dao nhỏ, nhưng nỗi khao khát tự do lớn hơn tất thảy.
Nhìn xuống bên dưới, cô phát hiện ra một ban công phụ của tầng dưới chỉ cách bậu cửa sổ khoảng hơn hai mét. Nếu khéo léo nhảy xuống đó, cô có thể men theo giàn hoa leo bằng sắt để thoát ra ngoài khuôn viên biệt thự và trốn vào rừng thông.
Co chân bước lên bậu cửa sổ hẹp, Uyển Nhi run rẩy bám chặt vào khung gỗ lạnh ngắt. Chiếc váy dạ hội rách một đường dài dọc đùi từ trước, giờ đây càng rách thêm, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh trăng mờ nhạt của ban đêm.
"Em đang làm cái quái gì thế?" Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng từ phía sau đột ngột vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch và dập tắt mọi hy vọng của cô.
Giật mình quay lại, cô thấy Mạc Thần đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào, trên tay anh là chiếc chìa khóa đồng cổ kính. Khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ là sáng lên như một con thú săn mồi vừa phát hiện con mồi định đào tẩu.
"Tôi muốn rời khỏi đây! Tôi không muốn làm con búp bê trong tủ kính của anh!" Uyển Nhi hét lên, quyết định đánh cược một lần cuối, cô nghiêng người định nhảy xuống ban công phía dưới.
Nhưng tốc độ của Mạc Thần nhanh hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Chỉ trong một chớp mắt, bóng dáng cao lớn của anh đã áp sát, cánh tay rắn chắc như gọng kìm sắt quấn chặt lấy eo cô, thô bạo lôi cô ngược trở lại vào trong phòng, đóng sập cửa sổ lại.
"Buông tôi ra! Đồ điên này! Anh không có quyền giam giữ tôi!" Cô giãy giụa kịch liệt, dùng móng tay cào cấu vào bả vai rộng lớn của anh thông qua lớp áo sơ mi mỏng, nhưng anh dường như không hề cảm thấy đau đớn hay lay chuyển.
Ném cô mạnh bạo xuống chiếc giường lớn giữa phòng, anh lập tức đè người lên, khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu bằng một lực lượng áp đảo. Nệm giường êm ái lún sâu xuống, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của cô trong lớp lụa đen lạnh lẽo.
Hơi thở dồn dập của anh phả vào mặt cô, nóng bỏng và đầy rẫy sự nguy hiểm bùng nổ. Gương mặt hoàn mỹ của Mạc Thần lúc này tràn ngập sự phẫn nộ, quai hàm bướng bỉnh siết chặt đến mức nổi rõ những đường gân xanh đầy nam tính trên cổ.
"Muốn trốn thoát khỏi tôi?" Giọng anh trầm xuống đầy nguy hiểm, từng chữ như rít qua kẽ răng sắt đá. "Em tưởng mình có thể dễ dàng rời đi sau khi đã khơi dậy con thú trong tôi sao, Uyển Nhi?"
"Anh là đồ cầm thú! Tôi hận anh!" Cô khóc nghẹn, cố gắng vùng vẫy nhưng hai cổ tay bị anh siết chặt đến mức đỏ ửng, cảm giác đau đớn truyền thẳng vào dây thần kinh làm cô tê dại.
Không thèm tranh cãi thêm, Mạc Thần một tay giữ chặt hai cổ tay cô, tay còn lại nhanh chóng tháo chiếc cà vạt lụa đen trên cổ áo mình ra. Động tác của anh dứt khoát, tàn nhẫn và chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Vòng chiếc cà vạt lụa mềm mại nhưng vô cùng chắc chắn quanh cổ tay cô, anh trói chặt chúng lại với nhau rồi buộc vào thành giường bằng gỗ mun phía trên. Sự bướng bỉnh và ý định bỏ trốn của cô đã hoàn toàn chọc giận con quái vật chiếm hữu ẩn sâu trong lòng anh suốt năm năm qua.
"Để xem em trốn đi đâu với đôi tay này." Anh khàn giọng nói, đôi mắt tối sầm lại đầy dục vọng chiếm hữu điên cuồng đang bùng cháy dữ dội.
---
Cúi đầu xuống, anh ngấu nghiến đôi môi cô trong một nụ hôn tàn nhẫn, mang tính trừng phạt rõ rệt. Không còn sự dịu dàng hay kiềm chế thường ngày, nụ hôn này tràn ngập sự chiếm đoạt thô bạo, như muốn nuốt chửng toàn bộ sinh khí và sự phản kháng của cô.
Uyển Nhi ú ớ trong cổ họng, cố gắng né tránh nhưng nụ hôn của anh càng lúc càng sâu, đầu lưỡi nóng bỏng của anh càn quét khắp khoang miệng cô, cướp đi mọi dưỡng khí. Nước mắt cô chảy dài từ khóe mắt, hòa cùng vị mặn chát trên đôi môi đang bị chà xát đến rướm máu của cả hai.
Bàn tay thô ráp của anh thô bạo xé toạc phần thân trên của chiếc váy dạ hội sang trọng, tiếng vải rách vang lên giòn giã trong không gian tĩnh lặng. Đôi gò bồng đảo căng tròn trắng ngần của cô lộ ra, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập và run rẩy trước làn gió lạnh vẫn còn vương lại trong phòng.
Ánh mắt Mạc Thần tối sầm lại khi nhìn thấy cảnh tượng tuyệt mỹ trước mắt. Làn da trắng sứ của cô tương phản mạnh mẽ với lớp ga trải giường bằng lụa đen, kích thích dục vọng nguyên thủy của anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng.
Cúi đầu xuống thêm lần nữa, anh ngậm lấy một bên ngực cô, ra sức mút mát và cắn nhẹ như một đứa trẻ đói khát, để lại những dấu vết đỏ hồng ám muội trên làn da tuyết trắng mịn màng. Uyển Nhi rên rỉ một tiếng đau đớn xen lẫn một luồng điện kích thích kỳ lạ đang lan tỏa khắp cơ thể cô.
"Đừng... dừng lại đi... Mạc Thần..." Giọng cô yếu ớt van xin, nhưng phản ứng sinh lý của cơ thể lại hoàn toàn phản bội cô khi những hạt nhụy hoa trên ngực cô dần cứng lại dưới sự trêu đùa của đầu lưỡi anh.
Những ngón tay dài của anh trượt xuống dưới đùi cô, vuốt ve làn da mềm mại rồi thô bạo gạt chiếc quần lót ren mỏng manh sang một bên. Ngón tay anh thâm nhập vào nơi tư mật ẩm ướt nhất của cô, bắt đầu khai phá một cách tàn nhẫn nhưng đầy kỹ thuật.
Chạm vào điểm nhạy cảm sâu bên trong, cơ thể Uyển Nhi run lên bần bật, dòng mật ngọt tuôn ra xối xả làm ướt sũng các ngón tay anh. Cô ghét sự yếu đuối của cơ thể mình, ghét cách nó dễ dàng đầu hàng và run rẩy trước những kích thích xác thịt của người đàn ông này.
"Em xem, cơ thể em thành thật hơn cái miệng bướng bỉnh này nhiều." Mạc Thần khàn giọng thì thầm bên tai cô, phả vào đó hơi thở nóng rực cùng tiếng cười khẽ đầy tà mị khiến cô rùng mình run rẩy.
Nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo vướng víu cuối cùng trên người mình, anh để lộ cơ thể săn chắc với những múi cơ hoàn mỹ như tượng tạc dưới ánh trăng. Không cho cô bất kỳ thời gian chuẩn bị nào, anh thẳng eo, thô bạo đâm mạnh vật cứng nóng hổi và khổng lồ của mình vào sâu trong cơ thể cô.
Một cơn đau xé rách ập đến khiến Uyển Nhi thét lên một tiếng chói tai, đôi mắt cô trợn tròn, cả cơ thể căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Nơi chật hẹp chưa từng được khai phá nhiều của cô bị kéo căng hết cỡ, ôm chặt lấy sự to lớn và nóng bỏng của anh.
Bắt đầu di chuyển với nhịp độ điên cuồng và dồn dập, Mạc Thần không cho cô một chút cơ hội để thở dốc hay thích nghi. Tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc dục vọng của hai người tạo nên một bầu không khí nóng bỏng đến nghẹt thở.
Mỗi cú thúc mạnh mẽ của anh đều đâm sâu chạm đến tận cùng tử cung, như muốn khảm sâu hình bóng và sự hiện diện của mình vào tận linh hồn cô. Uyển Nhi bị va đập đến mức đầu óc hoàn toàn trống rỗng, hai tay bị trói chặt phía trên chỉ biết bám chặt lấy thành giường để tìm kiếm một điểm tựa mong manh.
"Nói em yêu tôi đi, Uyển Nhi! Nói em thuộc về tôi!" Anh gầm nhẹ như một con thú dữ hoang dã, cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh tinh xảo của cô, đánh dấu chủ quyền một cách tàn nhẫn và điên cuồng.
"Không... tôi không bao giờ..." Cô nức nở trong tiếng rên rỉ, cố chấp lắc đầu dù khoái cảm mãnh liệt đang dâng trào như sóng thần, cuốn trôi mọi lý trí và sự kháng cự cuối cùng của cô.
Đáp lại sự bướng bỉnh đó là nhịp độ tấn công càng lúc càng tàn bạo và nhanh hơn của Mạc Thần. Anh nâng hông cô lên cao hơn, thay đổi góc độ để đâm vào nơi sâu nhất, nhạy cảm nhất, khiến cô không thể kiềm chế nổi mà hét lên những tiếng rên rỉ dâm mỹ đầy thỏa mãn.
Cơn hoan ái kịch liệt kéo dài tưởng chừng như vô tận, biến căn phòng ngủ vốn lạnh lẽo thành một lò lửa dục vọng hừng hực thiêu đốt cả hai. Sự chiếm hữu điên cuồng của Mạc Thần khiến Uyển Nhi hoàn toàn chìm đắm trong bể hoan lạc xác thịt đan xen giữa đau đớn và sướng khoái tột cùng.
Mồ hôi rịn ra trên trán hai người, nhỏ xuống làn da nóng bỏng của nhau khi nhịp độ làm tình đạt đến đỉnh điểm. Khi cả hai cùng chạm đến ngưỡng cửa của sự thăng hoa cực hạn, Mạc Thần ghì chặt cô vào lồng ngực săn chắc của mình, thực hiện những cú thúc cuối cùng đầy mạnh mẽ và sâu hoắm.
Vào khoảnh khắc tột đỉnh của sự thăng hoa, đầu óc Uyển Nhi như nổ tung thành trăm ngàn mảnh vụn, mắt cô mờ đi vì sinh lý cực hạn dâng trào. Theo bản năng sinh tồn và tìm kiếm hơi ấm, cô ngửa cổ ra sau, ánh mắt vô tình rơi vào vùng ngực trái trần trụi của Mạc Thần đang áp sát ngay trước mặt cô.
Giữa cơn hoan lạc tột cùng, Uyển Nhi vô tình nhìn thấy vết sẹo mổ dài đáng sợ trên ngực trái của Mạc Thần, ngay vị trí của tim, tỏa ra một mùi hương thảo mộc kỳ lạ giống hệt mùi hương trên người mẹ cô trước khi mất.