Chapter 3 of 10
Chapter 3: Nụ hôn chiếm hữu trước công chúng
1.3k words
Lụa là mượt mà lướt nhẹ trên làn da nhạy cảm.
Tô Uyển Nhi đứng lặng trước tấm gương lớn kịch trần trong phòng thay đồ riêng biệt của Cố gia, khẽ nấc lên một tiếng run rẩy. Chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang như một làn da thứ hai ôm khít lấy từng đường cong mềm mại của cô. Thiết kế cúp ngực trễ nải táo bạo phơi bày bờ vai trần thon thả cùng xương quai xanh tinh tế như ngọc khắc. Đường xẻ tà cao vút bên hông lấp ló cặp đùi trắng muốt mịn màng, mỗi nhịp thở nhẹ đều khiến tà lụa lay động đầy khiêu khích.
Nỗi lo sợ mơ hồ dấy lên trong lòng khi cô nghĩ về bữa tiệc tối nay. Đây không chỉ là một buổi dạ tiệc thương mại thông thường, mà là chiến trường nơi cô phải đối mặt với những ánh mắt dòm ngó, sự khinh rẻ của Tô gia, và cả thế lực hắc ám đứng sau cái chết của mẹ mình. Ngón tay cô run rẩy, bấu chặt vào mép bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch mát lạnh để tìm điểm tựa.
Cánh cửa gỗ sồi gõ nhẹ rồi mở ra.
Cố Mạc Thần bước vào với dáng vẻ cao lớn, uy nghiêm lẫm liệt trong bộ vest ba mảnh màu đen được may đo thủ công hoàn mỹ. Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh lập tức tối sầm lại ngay khi chạm vào thân hình rực rỡ, mê hoặc của cô vợ nhỏ. Từng bước chân anh trầm ổn, mang theo thứ áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ tiến lại gần từ phía sau.
Một bàn tay to lớn, thô ráp áp thẳng lên vòng eo con kiến của cô, kéo dứt khoát cơ thể cô lùi về phía sau cho đến khi toàn bộ tấm lưng trần dán chặt vào khuôn ngực rắn chắc như bàn thạch của anh. Uyển Nhi khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, cả người khẽ run bắn. Hơi thở nam tính nồng đậm hương gỗ tuyết tùng và bạc hà mát lạnh lập tức bao trùm lấy cô, khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm.
"Đẹp đến mức anh muốn giấu em đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy," giọng nói trầm thấp, khàn đục của Mạc Thần thì thầm sát bên tai cô, mang theo làn hơi nóng bỏng thiêu đốt làn da nhạy cảm.
Ngón tay thô ráp của anh không chịu yên phận, chậm rãi vuốt ve từ chiếc cổ thanh mảnh xuống xương quai xanh, rồi lướt nhẹ qua khe ngực căng đầy lấp ló sau lớp cúp ngực. Cảm giác ngứa ngáy, tê dại truyền đi khắp các dây thần kinh khiến nhũ hoa của Uyển Nhi khẽ săn lại dưới lớp vải mỏng manh. Cô run rẩy bấu chặt lấy cánh tay săn chắc của anh, đôi má ửng hồng vì xấu hổ lẫn kích thích thể xác.
"Mạc Thần... đừng... chúng ta sắp trễ rồi..." cô khẽ thì thào, giọng nói chứa đựng sự cầu xin yếu ớt nhưng lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với thú tính của anh.
Vị tổng tài không dừng lại, anh xoay người cô lại đối diện với mình. Đôi mắt anh rực cháy ngọn lửa dục vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất, khóa chặt lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô. Anh cúi xuống, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của cô, khẽ cắn mút rồi liếm láp nhẹ nhàng khiến cô run lên bần bật, hai chân mềm nhũn ra. Mùi hương anh đào ngọt ngào tự nhiên trên cơ thể cô luôn là chất gây nghiện mạnh mẽ nhất đối với anh, khiến anh muốn phát điên.
Bàn tay to lớn của anh trượt xuống phía dưới, bóp mạnh lấy cánh mông tròn trịa, căng nẩy của cô qua lớp lụa mềm. Sự va chạm đầy xác thịt khiến Uyển Nhi hoàn toàn mất đi sức kháng cự, cô vô thức tựa đầu vào vai anh. Cô cảm nhận rõ rệt sự cứng nóng, khổng lồ của anh đang ép chặt vào đùi mình qua lớp quần tây dày, nóng hổi và đầy đe dọa.
"Đêm nay, anh sẽ cho cả thế giới biết em là của ai," Mạc Thần thì thầm đầy bá đạo, nụ hôn của anh di chuyển xuống chiếc cổ kiêu sa, mạnh mẽ lưu lại một vệt đỏ sẫm đầy ám muội ngay dưới xương quai xanh.
Uyển Nhi nhắm chặt mắt, đón nhận sự chiếm hữu thô bạo nhưng đầy ngọt ngào này. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác an ủi và ấm áp chưa từng có. Người đàn ông này, dù có ham muốn dục vọng điên cuồng đến đâu, vẫn luôn dùng cả thế giới của anh để che chở cho cô. Sự cô độc, sợ hãi về cái chết của mẹ và sự ruồng bỏ của gia tộc bấy lâu nay bỗng chốc tan biến trước sự bảo bọc vững chãi của anh.
---
Tiếng động cơ gầm rú uy lực của chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn từ từ giảm tốc, dừng lại ngay trước sảnh chính của khách sạn Grand Plaza - nơi diễn ra đêm tiệc lớn nhất năm.
Ánh đèn flash từ hàng trăm ống kính máy ảnh của các phóng viên, nhà báo lập tức sáng rực lên như bão tuyết. Toàn bộ giới truyền thông và quan khách thượng lưu đã có mặt đều hướng mắt về phía chiếc xe, nín thở chờ đợi sự xuất hiện của vị tổng tài nắm giữ huyết mạch kinh tế cả nước.
Cửa xe mở ra.
Cố Mạc Thần bước xuống trước, sải bước dài đầy kiêu hãnh và quyền lực. Anh không hề vội vã tiến vào trong, mà quay người lại, dịu dàng chìa bàn tay to lớn của mình ra đón lấy cô gái bên trong xe. Khi bàn tay nhỏ nhắn của Uyển Nhi đặt vào lòng bàn tay anh, Mạc Thần lập tức siết chặt, kéo mạnh cô sát vào lồng ngực mình.
Cánh tay anh vòng qua eo cô, ôm chặt lấy cô một cách đầy chiếm hữu trước hàng nghìn ánh mắt chứng kiến. Uyển Nhi hơi giật mình trước sự vây quanh của đám đông náo nhiệt, nhưng hơi ấm từ cơ thể rắn chắc của anh truyền sang khiến cô lập tức lấy lại sự bình tĩnh. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn góc nghiêng sắc sảo như tượng tạc của anh, trái tim đập liên hồi.
"Đừng sợ, có anh ở đây," Mạc Thần cúi đầu nói nhỏ, giọng nói dịu dàng hiếm hoi chỉ dành riêng cho cô vợ nhỏ.
Anh đột ngột dừng bước chân ngay trước thảm đỏ, nâng cằm cô lên và cúi xuống đặt một nụ hôn nồng cháy, sâu sắc lên môi cô ngay trước mắt công chúng. Nụ hôn này không chỉ đơn thuần là sự chiếm hữu thể xác, mà là lời khẳng định chủ quyền ngạo nghễ nhất gửi tới tất cả những kẻ đang dòm ngó cô. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô, mút mát lấy sự ngọt ngào của cô một cách chậm rãi, đầy quyền lực trước hàng loạt tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên thanh như súng nổ.
Đám đông xung quanh hoàn toàn nín thở vì kinh ngạc.
Tiếng xì xào bàn tán lập tức bùng nổ dữ dội như ong vỡ tổ. Gương mặt của những vị khách quý tộc biến sắc liên tục khi chứng kiến cảnh tượng chấn động này.
"Đó... đó chẳng phải là Tô Uyển Nhi, nhị tiểu thư của Tô gia sao?"
"Không phải cô ta đã bị Tô gia ruồng bỏ sau scandal trốn hôn sao? Sao lại có thể đứng bên cạnh Cố tổng?"
"Nhìn cách Cố tổng ôm eo và hôn cô ta kìa! Trời đất ơi, anh ấy đang công khai thừa nhận thân phận của cô ta sao?"
Mạc Thần phớt lờ mọi lời bàn tán xôn xao xung quanh, bàn tay đặt trên eo Uyển Nhi càng siết chặt hơn, như muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình để bảo vệ. Anh đưa cô sải bước tiến vào sảnh tiệc lộng lẫy, nơi ánh sáng hoàng kim đang chờ đón họ.
---
Không gian bên trong sảnh tiệc ngập tràn ánh sáng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê khổng lồ treo trên trần cao.
Uyển Nhi cảm nhận rõ rệt những ánh mắt ghen tị, khinh bỉ và cả dò xét đang hướng về phía mình từ mọi ngóc ngách. Đặc biệt là từ góc phòng VIP, nơi những thành viên chủ chốt của Tô gia đang đứng. Gương mặt của Tô Đào tối sầm lại như mây đen trước giông bão, đôi mắt gã híp lại đầy nguy hiểm và nham hiểm khi nhìn thấy cô được Mạc Thần bảo bọc.
"Em làm tốt lắm, vợ yêu," Mạc Thần khẽ nâng ly rượu vang đỏ, ghé sát tai cô thì thầm đầy cưng chiều.
Uyển Nhi mỉm cười nhẹ nhàng, cảm giác ấm áp và tin tưởng vô điều kiện lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, chỉ cần có anh đứng bên cạnh, cô không cần phải sợ hãi bất kỳ thế lực đen tối nào nữa. Anh chính là báu vật, là sự cứu rỗi duy nhất giúp cô vượt qua bóng tối của quá khứ.
"Mạc Thần! Anh thực sự đưa loại con gái rẻ tiền này đến đây sao?"
Một giọng nói lanh lảnh, tràn đầy phẫn nộ và đố kỵ cắt ngang bầu không khí ấm áp của hai người. Lâm Dao bước ra từ đám đông với gương mặt vặn vẹo vì ghen tuông điên cuồng. Chiếc váy hàng hiệu đắt đỏ của ả cũng không thể che giấu được sự hằn học đang bốc lên ngùn ngụt. Là con gái của Giám đốc Lâm Chấn, ả luôn tự phụ mình là thanh mai trúc mã của Mạc Thần, là người duy nhất có quyền đứng ở vị trí Cố phu nhân.
"Lâm tiểu thư, chú ý ngôn từ của cô," giọng nói của Mạc Thần đột ngột giảm xuống độ âm cực hạn, mang theo sự đe dọa lạnh gáy khiến những người xung quanh phải rùng mình.
Mọi người xung quanh bắt đầu vây lại ngày càng đông để xem kịch hay của giới thượng lưu. Lâm Dao không hề biết sợ, ngược lại càng thêm điên cuồng khi thấy Mạc Thần công khai bảo vệ Uyển Nhi. Ả chỉ tay thẳng vào mặt Uyển Nhi, lớn tiếng mắng nhiếc: "Con điếm bị Tô gia ruồng bỏ này đã dùng thủ đoạn đê tiện gì để leo lên giường của anh? Nó chỉ là một thứ rác rưởi không ai thèm nhận! Anh tỉnh lại đi Mạc Thần, em mới là người xứng đáng với anh!"
"Tôi đứng ở đây vì tôi là vợ hợp pháp của Cố Mạc Thần. Còn cô, Lâm tiểu thư, cô lấy tư cách gì để đứng đây chỉ trích tôi?" Uyển Nhi bình tĩnh đáp trả, giọng nói rõ ràng, rành mạch vang vọng khắp phòng tiệc, khiến Lâm Dao cứng họng.
Đột ngột, Lâm Dao tức giận đến mức toàn thân run rẩy dữ dội. Gương mặt trang điểm cầu kỳ của ả trở nên méo mó dị dạng vì nhục nhã. Sự sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người khiến ả hoàn toàn mất đi lý trí và sự tự tôn của một tiểu thư khuê các.
"Con tiện nhân! Mày dám lên mặt dạy đời tao sao?"
Lâm Dao tiến đến định tát Uyển Nhi vì ghen tuông, nhưng Mạc Thần bắt kịp cổ tay ả, siết chặt đến mức nghe rõ tiếng xương rạn nứt trước khi tuyên bố: "Đụng vào vợ tôi, Lâm Gia sẽ biến mất khỏi bản đồ thành phố này vào ngày mai."