Chapter 2 of 10

Chương 2: Chữ ký bằng máu và nước mắt

1215421512501504512.0M words

Ánh nắng ban mai rát bỏng rọi qua cửa kính sát đất, chiếu thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Tô Uyển Nhi. Cơn đau ê ẩm từ vùng thắt lưng truyền thẳng lên đại não, khiến cô không nhịn được mà rên khẽ một tiếng. Mùi hoan ái nồng đậm vẫn còn vương vấn trong không khí, như một minh chứng tàn nhẫn cho đêm điên cuồng vừa qua. Nhìn xuống làn da loang lổ những vệt đỏ tím kéo dài từ cổ xuống bầu ngực tròn đầy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Ký ức đêm qua ùa về như những thước phim đứt đoạn, đầy những tiếng thở dốc, những cái va chạm nóng bỏng và sự chiếm hữu điên cuồng của người đàn ông. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng vang lên từ phía sofa đối diện chiếc giường King size. Cố Mạc Thần thong thả cài chiếc cúc măng sét bằng bạc, thần thái lạnh lùng, cao ngạo như một vị thần nắm giữ sinh sát. Gương mặt góc cạnh không một chút cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua cơ thể đầy dấu vết của cô mà không chút kiêng dè. "Tỉnh rồi?" Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, mang theo từ tính mê người nhưng lại lạnh buốt như băng tuyết mùa đông. "Anh... anh là đồ khốn nạn!" Uyển Nhi gầm lên, hai mắt đỏ ngầu vì uất ức và nhục nhã. Sức lực tích tụ từ sự phẫn nộ khiến cô quên đi cơn đau thể xác, vớ ngay chiếc gối lụa dày cộm trên giường ném mạnh vào mặt anh. Vút. Chiếc gối bay thẳng về phía Cố Mạc Thần, mang theo tất cả sự tủi nhục và căm hận của cô gái nhỏ. Xoạch một tiếng, anh đưa tay ra, dễ dàng bắt gọn chiếc gối bằng một tay mà không hề di chuyển nửa bước. "Giận dữ chỉ làm giảm đi vẻ đẹp của em, Uyển Nhi." Cố Mạc Thần ném chiếc gối sang một bên, bước từng bước chậm rãi đến bên mép giường. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên nhịp tim đang loạn nhịp của cô, tạo ra một áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp. "Anh dùng thủ đoạn bẩn thỉu này để ép tôi? Đêm qua là anh cố ý đúng không?" Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô bướng bỉnh cắn chặt môi để ngăn chúng rơi xuống. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng, đầy châm biếm. "Tôi cứu em, chứ không phải hại em." "Nếu không có tôi, giờ này em đang nằm dưới thân một lão già sáu mươi tuổi, rên rỉ cầu xin sự bố thí của ông ta." Nói đoạn, anh ném một tập tài liệu dày cộp cùng chiếc máy tính bảng lên tấm đệm mềm mại. "Nhìn đi." "Tự mình xem cho rõ, bộ mặt thật của gia đình mà em hằng bảo vệ." Bàn tay run rẩy của Uyển Nhi chần chừ một lát rồi vươn ra khỏi chăn, cầm lấy chiếc máy tính bảng. Màn hình sáng lên, hiển thị một đoạn video giám sát góc rộng trong bữa tiệc tối qua của Tô gia. Trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy hình ảnh cha ruột mình, ông Tô Chấn, đang đứng nói chuyện với Tô Đào. Tô Đào - kẻ nham hiểm luôn muốn thâu tóm gia tộc - lấy ra một gói bột nhỏ, lén lút đổ vào ly rượu vang đỏ của cô. Kinh tởm hơn, cha cô nhìn thấy hành động đó nhưng chỉ im lặng gật đầu, khuôn mặt ông ta không hề có một chút do dự hay xót thương. Họ đang bàn bạc điều gì đó, nụ cười nham hiểm của Tô Đào như một nhát dao đâm xuyên qua lồng ngực cô. "Không... không thể nào..." Uyển Nhi lắc đầu quầy quậy, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng vỡ òa, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Niềm tin cuối cùng của cô dành cho gia đình, cho người cha ruột thịt, hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc. "Họ muốn dùng em để đổi lấy dự án phía Nam của tập đoàn Vương thị." Giọng Cố Mạc Thần không chút hơi ấm, tàn nhẫn bóc trần sự thật trước mắt cô. "Gia tộc họ Tô đã mục nát từ bên trong rồi, Uyển Nhi ạ." "Họ không chỉ muốn hủy hoại em, mà còn muốn chôn vùi mọi dấu vết về cái chết của mẹ em năm xưa." Nhắc đến mẹ, đồng tử của Uyển Nhi co rút dữ dội. Sự ra đi đột ngột của mẹ cô mười năm trước luôn là một ẩn số lớn, một vết thương rỉ máu chưa bao giờ lành. Cô biết mẹ mình không phải tự tử, bà bị người ta hại chết, nhưng thế lực của cô quá yếu ớt để tìm ra sự thật. "Anh... anh biết những gì về mẹ tôi?" Uyển Nhi ngước khuôn mặt đẫm lệ lên, giọng nói khản đặc, tràn ngập sự khát khao và tuyệt vọng. Cố Mạc Thần khom lưng xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh. Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng mơn trớn gò má cô, lau đi những giọt nước mắt ấm nóng. "Ký vào bản hợp đồng này." "Tôi sẽ trao cho em quyền lực, tiền bạc và sự bảo hộ tuyệt đối để lật đổ Tô gia, tìm ra kẻ đã giết mẹ em." "Đổi lại, em phải thuộc về tôi. Thân thể này, linh hồn này, vĩnh viễn là của Cố Mạc Thần." Tờ hợp đồng hôn nhân nằm im lìm trên giường, chữ ký của Cố Mạc Thần đã được nắn nót ký sẵn bằng mực đen sắc sảo. Điều khoản trong đó rất rõ ràng, nhưng cũng đầy tính chiếm hữu điên cuồng. *Tô Uyển Nhi phải thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một người vợ, bao gồm việc thỏa mãn mọi nhu cầu sinh lý của Cố Mạc Thần bất cứ lúc nào anh yêu cầu.* *Trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, cô không được phép có bất kỳ mối quan hệ thân mật nào với người đàn ông khác.* Mỗi dòng chữ như một sợi xích vô hình, siết chặt lấy tự do của cô. Nhưng cô còn lựa chọn nào khác sao? Nếu bước ra khỏi cánh cửa này, cô sẽ lại bị Tô Gia săn đuổi, bị biến thành công cụ tình dục cho những kẻ quyền thế. Hơn thế nữa, thù lớn của mẹ cô vẫn chưa trả, cô không thể chết một cách vô ích thế này. "Được... tôi ký..." Giọng cô run rẩy, như dùng hết sức bình sinh để đưa ra quyết định tàn khốc nhất cuộc đời. Bàn tay mảnh khảnh cầm lấy chiếc bút máy màu vàng kim sang trọng mà anh đưa tới. Đầu bút chạm vào mặt giấy phẳng phiu, nét mực đen bắt đầu loang ra. Mỗi nét chữ cô viết ra như một vết cắt vào da thịt, máu và nước mắt hòa quyện vào nhau trong tâm trí cô. Cố Mạc Thần chăm chú nhìn cô ký tên, ánh mắt anh lóe lên tia sáng chiếm hữu điên cuồng xen lẫn sự thỏa mãn tột cùng. Năm năm qua, anh đã đứng từ xa nhìn cô tỏa sáng, nhìn cô chịu đựng đau khổ mà không thể chạm vào. Giờ đây, cuối cùng cô cũng thuộc về anh, bằng xương bằng thịt, bằng một bản khế ước ràng buộc cả đời. Cạch. Chiếc bút được đặt xuống bàn, dấu vân tay đỏ chói của cô được ấn mạnh lên trang giấy trắng. Hợp đồng đã thành lập. Cô chính thức trở thành người phụ nữ của anh. Reng... Reng... Reng... Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng tổng thống. Uyển Nhi giật mình, theo bản năng nhìn về phía chiếc điện thoại màn hình đang nhấp nháy trên bàn cạnh giường. Tròng mắt cô lập tức giãn to, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy ba chữ hiển thị trên màn hình: "Mẹ yêu thương". Đó là số máy cũ của người mẹ đã qua đời mười mười năm trước, số điện thoại vốn đã bị hủy và chôn sâu dưới lòng đất cùng di ảnh của bà. Toàn thân cô run bắn lên, bàn tay cứng đờ chần chừ một lúc rồi run rẩy nhấn nút nghe, áp điện thoại lên tai. Ngay khi nét chữ vừa hoàn thành, điện thoại của Uyển Nhi đổ chuông với số máy của người mẹ đã mất năm xưa, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở dốc và tiếng xích sắt va vào nhau lạnh lẽo.

End of Chapter 2

Chapter 2: Chương 2: Chữ ký bằng máu và nước mắt - Ánh sáng bình minh | Novel AI Studio