Chapter 1 of 10

Chương 1: Bẫy tình trong bóng tối

1.5k words

Nóng. Từng luồng nhiệt nóng bỏng bò trườn dưới da thịt, thiêu đốt từng tế bào của Tô Uyển Nhi. Bước chân cô loạng choạng trên hành lang trải thảm đỏ của khách sạn năm sao Đế Đô. Gương mặt cô đỏ bừng, mồ hôi rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương, hơi thở dốc hầm hập phả ra đầy nghẹn ứ. Cha ruột cô cùng gã ác quỷ Tô Đào đã nhẫn tâm đẩy cô vào hố lửa này. Họ đã lén bỏ thuốc kích dục cực mạnh vào ly nước của cô trong bữa tiệc gia đình. Mục đích của họ là dâng hiến cô cho lão già Vương tổng hòng đổi lấy một dự án béo bở trị giá hàng trăm tỷ. Nghĩ đến ánh mắt thèm khát đê tiện của lão già kia khi nhìn vào cơ thể cô, Uyển Nhi rùng mình ghê tởm. Nỗi ám ảnh về cái chết bí ẩn của mẹ cô vẫn còn đó, giờ đây chính gia tộc lại muốn chà đạp cô. Họ coi cô như một món hàng không hơn không kém, một công cụ tiện lợi để trục lợi. Chạy trốn là lựa chọn duy nhất lúc này. Đôi chân trần run rẩy không ngừng, cô dùng chút lý trí cuối cùng để lết đi từng bước nặng nề. Phía sau cô, tiếng bước chân đuổi theo dồn dập từ đám vệ sĩ của Tô Gia vang lên ngày một gần. "Mau tìm xem! Con ranh đó không thể chạy xa được!" Tiếng quát tháo thô lỗ khiến tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nước mắt uất hận trào ra, nhòe đi cả tầm nhìn bốc hỏa của Uyển Nhi. Dược lực trong người cô bắt đầu bộc phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó như một dòng nham thạch thiêu rụi mọi suy nghĩ tỉnh táo, thay vào đó là một sự khao khát thể xác điên cuồng. Cô cần một ai đó giúp đỡ, cần một dòng nước mát để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt này. Cánh cửa gỗ lim sẫm màu phía trước hé mở một khe nhỏ. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô lách người vào trong thật nhanh rồi dùng chút sức lực cuối cùng để khóa chặt chốt cửa lại. Cơ thể mềm nhũn của cô trượt dài trên cánh cửa, ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Không gian bên trong tối sầm, tĩnh mịch nhưng lại mang theo một mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính đầy dễ chịu. Mùi hương ấy như một liều thuốc xoa dịu tạm thời cơn nóng ran đang hoành hành trong cơ thể cô. --- Bóng tối bao trùm lấy căn phòng tổng thống xa hoa rộng lớn. Bóng dáng cao lớn đứng ngược sáng bên cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ đang khẽ lắc nhẹ. Tiếng động ở cửa khiến người đàn ông quay lại, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng sắc lạnh trong đêm. Cố Mạc Thần nhíu mày, định gọi bảo an để tống khứ kẻ đột nhập bạo gan này ra ngoài. Nhưng khi ánh trăng nhạt nhòa chiếu rọi gương mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt kia, cơ thể anh bỗng chốc cứng đờ. Tô Uyển Nhi. Đó chính là cô gái anh thầm yêu suốt năm năm qua. Người con gái luôn tỏa sáng rực rỡ như tia nắng ấm áp trong những năm tháng đại học tối tăm của anh. Giờ đây cô đang nằm bò dưới đất như một con mèo nhỏ bị thương, rên rỉ đau đớn. Ánh mắt Mạc Thần tối sầm lại, ly rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống thảm. Anh không thể ngờ rằng cô gái mình hằng đêm mong nhớ lại xuất hiện trước mặt mình trong tình cảnh này. Sự kích động dữ dội trào dâng trong lòng vị tổng giám đốc lạnh lùng. Suốt năm năm qua, hình bóng của Tô Uyển Nhi chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí Cố Mạc Thần. Anh yêu nụ cười rạng rỡ của cô, yêu cách cô đối xử ấm áp với mọi người xung quanh. Nhưng vì căn bệnh trầm cảm nặng nề sau cái chết của cha, anh đã tự thu mình lại trong vỏ bọc băng giá. Anh chỉ có thể đứng từ xa lặng lẽ bảo vệ cô, nhìn cô tỏa sáng mà không dám chạm vào. Hôm nay, khi thấy cô bị dồn đến bước đường cùng, bị chính gia đình mình tàn hại, lòng anh như thắt lại. Cơn giận dữ tột cùng bùng lên, song hành cùng dục vọng chiếm hữu điên cuồng bấy lâu nay nay đã mất kiểm soát. Anh sẽ dùng cách này để bảo vệ cô, bắt cô phải ở bên cạnh anh mãi mãi. Nhịp tim anh đập dồn dập, một cảm xúc chiếm hữu điên cuồng bỗng chốc dâng trào trong huyết quản. Chậm rãi tiến lại gần, anh quỳ một gối xuống, ngón tay thon dài nâng cằm cô lên để nhìn cho rõ. "Nóng quá... cứu tôi..." Uyển Nhi rên rỉ, bản năng bị thuốc kích thích lấn át hoàn toàn lý trí của cô. Hương thơm mát lạnh từ cơ thể người đàn ông trước mặt như một dòng nước mát lạnh giữa sa mạc khô cằn. Cô không hề nhận ra anh là ai trong cơn mê muội. Hai tay cô quàng chặt qua cổ anh, kéo sát gương mặt điển trai ấy lại gần mình. Đôi môi đỏ mọng rên rỉ những tiếng nức nở, áp sát vào vòm ngực rắn rỏi của anh qua lớp áo sơ mi mỏng. Mạc Thần cảm nhận được làn da nóng hổi như lửa đốt của cô đang cọ xát vào người mình. Sự đụng chạm này làm bùng nổ ngọn lửa dục vọng mà anh đã kìm nén suốt bao năm qua. Anh vốn là một vị tổng tài lạnh lùng, tự chủ cực cao, nhưng đứng trước cô, mọi ranh giới đều sụp đổ. "Em biết mình đang làm gì không, Uyển Nhi?" Giọng anh khàn đặc, đầy nguy hiểm dội vào tai cô như một lời cảnh báo cuối cùng. Nhưng cô không quan tâm, cô chỉ muốn dập tắt cơn khát đang thiêu đốt bên trong mình. --- Trả lời anh chỉ là tiếng khóc nức nở cùng hành động điên cuồng cọ xát của cô. Uyển Nhi tự tay giật phăng chiếc khóa kéo váy phía sau, để lộ bờ vai trần trắng nõn nà dưới ánh trăng. Cơ thể cô uốn éo, khao khát một sự lấp đầy mãnh liệt từ người đàn ông trước mặt. Làn da trắng sứ nhạy cảm của cô đỏ ửng lên vì dược lực, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kích thích thị giác. Mạc Thần không thể chịu đựng nổi nữa trước sự khiêu khích đầy ngây thơ này. Ý nghĩ chiếm hữu cô, giữ cô bên mình mãi mãi trỗi dậy cuồn cuộn như sóng dữ trong tâm trí anh. Anh bế xốc cô lên, ném mạnh xuống chiếc giường King-size mềm mại giữa phòng. Thân hình cao lớn lấn lướt đè sụp xuống, khóa chặt cô dưới thân mình không cho chạy thoát. Đôi môi mỏng thô bạo ngậm lấy cánh môi đào của cô, mút mát một cách điên cuồng như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Uyển Nhi không hề kháng cự, ngược lại cô chủ động hé mở khuôn miệng nhỏ để lưỡi anh tiến vào khuấy đảo. Hương vị ngọt ngào pha lẫn chút đắng cay của rượu vang khiến Mạc Thần phát điên. Nụ hôn sâu hoán đổi nhịp thở, tiếng nước nhóp nhép vang lên đầy ám muội trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ. Bàn tay to lớn của anh luồn vào trong chiếc váy lụa mỏng manh đã bị xé rách một nửa. Anh vuốt ve từ chiếc eo thon thả lên đến đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Cô cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ kiều mị đầy thỏa mãn. "Đau... nóng... xin anh..." Uyển Nhi thì thầm, đôi mắt nhắm nghiền, hai má đỏ bừng vì say thuốc và dục vọng. Mạc Thần thở dốc, ngón tay thô ráp xoa nắn đỉnh hồng hoa đã cứng ngắc vì kích thích tột độ. Sự ngây thơ của cô gái nhỏ hoàn toàn bị xé rách trong đêm nay bởi bàn tay anh. Anh nhanh chóng cởi bỏ thắt lưng và quần áo của mình, vứt hỗn độn xuống sàn nhà không chút thương tiếc. Phần nam tính thô dài, nóng hổi của anh đã ngẩng đầu kiêu hãnh, run rẩy vì ham muốn tột cùng được lấp đầy cô. Nhìn ngắm cơ thể hoàn mỹ của Uyển Nhi dưới thân, ánh mắt anh đỏ ngầu đầy dục vọng chiếm hữu nguyên thủy. Từ từ tách hai chân cô ra, anh cảm nhận được sự ẩm ướt nồng nàn nơi tư mật của cô gái nhỏ. Dược lực quá mạnh khiến nơi đó đã sớm ngập tràn xuân thủy ngọt ngào, sẵn sàng đón nhận sự xâm nhập. Không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa, Mạc Thần nhắm thẳng mục tiêu, mạnh mẽ đâm thẳng vào sâu bên trong cô. Màng trinh mỏng manh rách ra, mang theo cảm giác đau đớn tột cùng len lỏi vào tâm trí đang mơ màng của Uyển Nhi. Cô hét lên một tiếng đau đớn, móng tay cắm chặt vào bả vai săn chắc của anh đến mức rỉ máu. Nước mắt lý trí chảy dài bên khóe mắt, cô muốn đẩy anh ra nhưng cơ thể lại vô lực. Mạc Thần khựng lại, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt của cô, thì thầm dỗ dành bằng giọng điệu khàn đặc. "Ngoan, thả lỏng ra, Uyển Nhi... Anh sẽ giúp em..." Nhịp điệu dập dềnh bắt đầu tăng dần khi anh cảm nhận được sự co thắt kịch liệt từ bên trong cô. Anh bắt đầu di chuyển, từng cú thúc mạnh mẽ, sâu hoắm chạm đến tận cùng của sự sung sướng. Cơn đau ban đầu nhanh chóng bị làn sóng khoái cảm dạt dào nuốt chửng hoàn toàn. Uyển Nhi vô thức ôm chặt lấy thắt lưng anh, phối hợp nhịp nhàng theo từng chuyển động ra vào mạnh mẽ của người đàn ông. Tiếng da thịt va chạm 'bạch bạch' liên hồi vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, át đi cả tiếng thở dốc của cả hai. Mỗi lần anh đâm vào, cô lại rên rỉ một tiếng cao vút, cơ thể run rẩy đón nhận luồng sức mạnh cuồng dại của anh. Mạc Thần như một con thú hoang bị bỏ đói nhiều năm, điên cuồng càn quét mật ngọt của cô không biết mệt mỏi. Anh lật người cô lại, ép cô quỳ bằng hai đầu gối, từ phía sau tiến vào một cách thô bạo và dứt khoát hơn. Tư thế này khiến anh đâm sâu hơn, chạm đến điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể cô gái nhỏ. Uyển Nhi khóc nấc lên, hai tay bám chặt vào thành giường, hông vô thức đưa đẩy đón nhận từng cú thúc như bão táp. Khoái cảm tột đỉnh dồn dập ập đến khiến cả hai cùng rơi vào một hố sâu dục vọng không lối thoát. Anh gầm nhẹ một tiếng như dã thú, đem toàn bộ tinh túy nóng hổi bắn sâu vào tử cung ấm áp của cô. Uyển Nhi co thắt kịch liệt, đầu óc trống rỗng rồi hoàn toàn ngất đi trong vòng tay ôm chặt của anh. Mạc Thần vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, cảm nhận sự thỏa mãn tột cùng sau năm năm kìm nén. Anh biết, từ giây phút này, cô sẽ mãi mãi thuộc về anh, không ai có thể cướp cô đi được nữa. --- Bóng tối dần lui bước nhường chỗ cho ngày mới bắt đầu gõ cửa. Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu xuyên qua những khe hở của tấm rèm cửa dày, rọi vào căn phòng hỗn độn. Tô Uyển Nhi khẽ động đậy mi mắt, cảm giác đau nhức như bị xe tải cán qua truyền khắp cơ thể cô. Đặc biệt là vùng nhạy cảm giữa hai chân, cảm giác đau rát ê ẩm khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Ý thức dần quay trở lại, cô hoảng hốt mở to mắt nhìn xung quanh. Đập vào mắt cô là trần nhà xa lạ và căn phòng tổng thống lộng lẫy đầy xa hoa. Bên cạnh cô không có ai, nhưng chiếc giường bừa bộn cùng những vệt máu đỏ tươi nổi bật trên ga trải giường trắng muốt. Vết tích của cuộc hoan ái điên cuồng đêm qua vẫn còn vương lại rõ rệt trên làn da cô. Dấu hôn xanh tím phân bố dày đặc từ cổ xuống đến đùi non khiến cô bàng hoàng. Cô đã mất đi đời con gái trong một đêm định mệnh đầy nhục nhã. Nước mắt uất nghẹn trào ra, cô vội vàng kéo chiếc chăn mỏng che kín cơ thể trần truồng của mình. Tiếng sột soạt nhẹ vang lên từ phía nhà tắm khiến Uyển Nhi giật mình nhìn sang. Cố Mạc Thần bước ra với mái tóc còn ướt nước, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm hờ hững quanh hông. Cơ ngực săn chắc cùng những vết cào rướm máu trên vai anh chứng minh cho sự thô bạo đêm qua. Gương mặt anh lạnh lùng, không chút biểu cảm ấm áp nào, khác hẳn với sự dịu dàng khi anh ôm cô tối qua. Anh thong thả bước đến bên giường, cầm lấy một xấp tài liệu dày đặt sẵn trên bàn trà. Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua rèm cửa, Uyển Nhi tỉnh dậy trong cơn đau nhức thể xác thì nhìn thấy một bản hợp đồng hôn nhân đặt trên ngực trần của mình cùng lời thì thầm bên tai của Mạc Thần: 'Ký nó, hoặc tôi sẽ để Tô Gia biết em đã ngủ với ai đêm qua.'

End of Chapter 1

Previous
Next Chapter