Chapter 8 of 8

Chapter 8: Thanh Trừng Trong Đêm

1.3k words

Chậm rãi vuốt dọc theo mép bảng điều khiển ảo, Lâm An nheo mắt nhìn những dòng mã số màu xanh lục đang nhấp nháy liên tục trên màn hình hiển thị của hệ thống Red Alert. Không gian xung quanh hắn hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rít khẽ qua khe cửa sổ gỗ của căn phòng mật thất. Ánh sáng lam nhạt từ màn hình công nghệ tương lai chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, trầm tư của hắn, tạo nên một bầu không khí đầy bí ẩn. Giao diện hệ thống hiển thị rõ ràng sơ đồ cấu trúc của các công trình quân sự cấp cao mà hắn có thể xây dựng. Dưới ngón tay hắn, biểu tượng của một nhà máy sản xuất xe tăng hạng nặng đang sáng rực rỡ, như một lời mời gọi đầy quyến rũ về một sức mạnh hủy diệt có thể nghiền nát mọi kẻ thù. Nhưng hắn không vội vã đưa ra quyết định. Khẽ thở dài, Lâm An lắc đầu tự lẩm nhẩm dập tắt ý nghĩ điên rồ đó trong đầu. Chế tạo xe tăng vào năm 1890 là một nước đi quá mạo hiểm và phi thực tế vào lúc này. Bản thân công nghệ này đòi hỏi một chuỗi cung ứng khổng lồ từ thép đặc chủng, nhiên liệu tinh luyện, cho đến hệ thống xích truyền động vô cùng phức tạp mà thời đại này chưa thể đáp ứng một cách dễ dàng. Hơn nữa, việc một cỗ xe bọc thép khổng lồ chạy bằng động cơ gầm rú xuất hiện trên những con đường đất đỏ của miền Bắc Việt Nam sẽ ngay lập tức kích động chính quyền thực dân Pháp. Chưa kể đến việc hậu cần để bảo trì và giấu kín một con quái vật bọc thép như vậy là bất khả thi trong giai đoạn trứng nước này. Hắn cần thứ gì đó thực tế hơn, dễ ngụy trang hơn nhưng vẫn mang lại sức mạnh hỏa lực áp đảo trên chiến trường dốc núi. Ngón tay hắn chuyển dịch trên màn hình ảo, lướt qua hàng loạt tùy chọn công nghệ, cuối cùng dừng lại ở biểu tượng một nòng súng pháo cỡ lớn dã chiến. Hệ thống lập tức phản hồi bằng một tiếng bíp khô khốc, kèm theo dòng chữ thông báo màu xanh: "Xác nhận xây dựng Nhà máy sản xuất pháo binh dã chiến. Thời gian hoàn thành: 48 giờ. Tài nguyên tiêu hao: 2000 đơn vị quặng." Lâm An gật đầu hài lòng khi thấy thanh tiến trình bắt đầu chạy chậm rãi từ con số 0%. Những khẩu pháo dã chiến có thể tháo rời thành nhiều bộ phận nhỏ để vận chuyển qua các lối mòn trong rừng sâu, cực kỳ thích hợp cho lối đánh du kích, phục kích mà hắn đang vạch ra trong đầu. Đối với quân đội Pháp vốn phụ thuộc vào các tuyến đường giao thông chính để vận chuyển pháo hạng nặng, những khẩu pháo cơ động của hắn sẽ là cơn ác mộng từ trên trời rơi xuống. Nhấp chuột ảo vào biểu tượng radar ở góc màn hình, bản đồ địa hình ba chiều của toàn bộ khu vực trung du và miền núi Bắc Bộ lập tức trải rộng trước mắt Lâm An. Từng ngọn đồi, con sông Thương uốn lượn, và đặc biệt là các đồn bốt của quân Pháp hiện lên chi tiết đến kinh ngạc dưới dạng các điểm sáng màu đỏ rực rỡ. Hệ thống radar này là tai mắt của hắn, cho phép hắn nắm rõ mọi động tĩnh của kẻ thù mà không cần tung ra quá nhiều trinh sát thực địa. Nhìn vào những đốm đỏ đang phân bố rải rác dọc theo các tuyến đường huyết mạch, đôi mắt Lâm An tối sầm lại. Hắn thấy rõ đồn binh Pháp tại phủ Lạng Giang với quân số khoảng một đại đội, các trạm gác kiểm soát dọc sông, và cả những toán tuần tra cơ động đang ngày đêm quấy nhiễu, bóp nghẹt cuộc sống của dân lành. Cảnh tượng những người nông dân nghèo khổ bị binh lính Pháp đánh đập, thu thuế vô lý hiện lên trong ký ức của thân thể này, khiến lồng ngực hắn thắt lại. Nắm chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, Lâm An cảm nhận rõ ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy trong lồng ngực. Quân xâm lược đang giẫm đạp lên mảnh đất quê hương, cướp bóc tài nguyên và xem mạng người như cỏ rác. Nhưng hắn ép mình phải hít thở sâu, ghìm chặt sự phẫn nộ đó xuống. Chưa phải lúc để nổ súng. Đánh rắn phải đánh dập đầu, nếu bây giờ hắn manh động tấn công một đồn bốt nhỏ, quân Pháp sẽ lập tức dồn tổng lực từ Hà Nội lên đàn áp, san phẳng cả vùng này trước khi hệ thống Red Alert của hắn kịp tích lũy đủ sức mạnh quân sự để đối đầu trực diện. Hắn cần thời gian, và quan trọng hơn, hắn cần một bức bình phong hoàn hảo. Tắt đi màn hình hệ thống, Lâm An bước ra khỏi căn phòng tối tăm, hướng về phía sảnh chính của gia trang. Kế hoạch thứ hai của hắn đã đến lúc phải triển khai để tạo dựng một lực lượng bán quân sự hợp pháp dưới mắt chính quyền thực dân. --- Bước vào sảnh chính, Lâm An nhìn thấy vị quản gia già, ông Phúc, đang tỉ mẩn kiểm tra sổ sách chi tiêu của gia đình dưới ánh đèn dầu tù mù. Khuôn mặt nhăn nheo của ông hằn sâu những vết hằn của thời gian và nỗi lo toan cho sự sinh tồn của gia tộc trong thời buổi loạn lạc này. Nghe tiếng bước chân của Lâm An, ông Phúc vội vã đứng dậy, cúi đầu cung kính: "Cậu cả, cậu đã dùng trà chưa? Đêm đã khuya rồi, để tôi bảo gia nhân hâm nóng lại ấm trà gừng cho cậu ấm giọng." Lâm An xua tay, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo ở vị trí chủ tọa. Hắn nhìn thẳng vào mắt vị quản gia trung thành, giọng trầm xuống đầy uy quyền, không còn chút dáng vẻ của một thư sinh yếu ớt ngày nào: "Không cần đâu, ông Phúc. Tôi có việc quan trọng cần ông đứng ra lo liệu ngay ngày mai." Ông Phúc hơi khựng lại, nhận ra sự nghiêm túc và sắc lạnh bất thường trong ánh mắt của vị thiếu gia trẻ tuổi. Ông vội vàng khép cuốn sổ cái lại, đứng cung tay chờ lệnh, thái độ vô cùng cẩn trọng: "Xin cậu cứ sai bảo. Lão già này dù có phải đi vào nơi nguy hiểm cũng quyết không từ nan." Mỉm cười nhẹ trước sự trung thành tuyệt đối của ông, Lâm An gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tạo ra những tiếng 'cộc, cộc' đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch: "Tôi muốn ông trích ra một khoản tiền lớn từ quỹ gia tộc, thu mua lương thực và chuẩn bị một lượng bạc trắng lớn. Chúng ta sẽ tuyển mộ nhân lực, thành lập một đội hộ vệ." Hai mắt ông Phúc trợn tròn, nét mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng tột độ. Ông tiến lên một bước, hạ thấp giọng đến mức tối đa, mắt dáo dác nhìn xung quanh như sợ có tai vách mạch rừng: "Cậu cả! Việc này... việc này không thể đùa được! Thành lập lực lượng vũ trang tư nhân vào thời điểm này là đại kỵ. Nếu bọn quan lại triều đình hèn nhát hoặc quan Pháp biết được, gia tộc chúng ta sẽ bị khép vào tội mưu phản, tru di tam tộc đấy!" Lâm An không hề nao núng, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng và kiên định như băng đá trước lời cảnh báo của quản gia: "Ông nghĩ tôi ngu ngốc đến mức đi rêu rao việc này sao? Chúng ta sẽ lấy danh nghĩa là thành lập đội tuần tra bảo vệ thôn làng, chống lại bọn sơn tặc đang hoành hành dữ dội ngoài kia. Bọn chúng liên tục cướp bóc các chuyến hàng giao thương của chúng ta, đây là lý do hoàn toàn hợp lý và chính đáng." Dừng lại một chút để ông Phúc tiêu hóa thông tin, Lâm An nói tiếp với giọng điệu đầy toan tính: "Hãy dùng tiền bạc để bôi trơn các quan chức địa phương từ lý trưởng đến tri huyện. Chỉ cần đút lót đủ đầy, bọn quan Pháp ở tỉnh lỵ sẽ nhắm mắt làm ngơ cho một đội tuần tra nông thôn chỉ mang theo gậy gộc và vài khẩu súng săn cũ kỹ để tự vệ. Đối với chúng, việc chúng ta tự bỏ tiền túi ra giữ trật tự trị an còn giúp chúng bớt đi một phần gánh nặng quản lý." Ông Phúc nuốt nước bọt, vầng trán lấm tấm mồ hai hột dưới ánh đèn dầu leo lét. Ông hiểu rõ sự tàn bạo của quân Pháp, nhưng ông cũng thấy được sự quyết đoán đáng sợ từ Lâm An. Kể từ khi tỉnh lại sau trận ốm thập tử nhất sinh, vị thiếu gia này đã hoàn toàn lột xác, thâm trầm, nhìn xa trông rộng và mang một khí thế áp đảo khiến người khác không dám nhìn thẳng. Khẽ gật đầu, ông Phúc run run hỏi: "Vậy... chúng ta sẽ tuyển bao nhiêu người, và tiêu chuẩn thế nào thưa cậu?" Lâm An nhếch mép cười, một nụ cười chứa đựng dã tâm to lớn nhưng được che giấu kỹ lưỡng: "Trước mắt tuyển năm mươi tráng sĩ khỏe mạnh, gan dạ trong vùng. Ưu tiên tuyển chọn những người có gia đình bị quân Pháp áp bức hoặc bị sơn tặc hãm hại, cướp bóc. Chế độ đãi ngộ gấp đôi bình thường, bao ăn ở và chu cấp đầy đủ cho gia đình họ ở hậu phương. Tôi muốn họ phải tuyệt đối trung thành, chỉ nghe lệnh của một mình tôi." Đang lúc hai người bàn bạc kế hoạch chi tiết, tiếng bước chân nhẹ nhàng kèm theo tiếng ho khan khẽ vang lên từ phía sau bức rèm lụa ngăn cách với hậu đường. Mẹ của Lâm An, bà Lâm, bước ra với gương mặt đầy mệt mỏi, mắt thâm quầng nhưng ánh mắt lại chứa chan sự lo lắng khôn nguôi. Bà Lâm nhìn con trai mình, thở dài một tiếng đầy xót xa và bất an: "An nhi, con lại đang toan tính chuyện gì nguy hiểm đúng không? Mẹ đứng sau rèm đã nghe thấy hết những gì con và ông Phúc vừa nói rồi." Lâm An lập tức đứng dậy, bước nhanh đến đỡ lấy bả vai gầy gò của mẹ, dìu bà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Giọng hắn dịu dàng và ấm áp hơn hẳn khi đối thoại với quản gia: "Mẹ, sao người chưa đi nghỉ? Đêm đã khuya rồi, sương lạnh ngoài trời không tốt cho sức khỏe vốn đã yếu của người." Bà Lâm nắm lấy bàn tay to lớn đầy vết chai sần của con trai, nước mắt rơm rớm trên khóe mắt nhăn nheo: "Làm sao mẹ có thể ngủ yên khi thấy con cứ dấn thân vào những việc động trời như thế này? Từ ngày con tỉnh lại, mẹ vừa mừng vì con khỏe mạnh, thông minh hơn, nhưng lại vừa lo sợ đến mất ăn mất ngủ. Con không còn là đứa trẻ chỉ biết đọc sách thánh hiền, ngâm thơ vịnh nguyệt ngày xưa nữa." Nhìn sâu vào đôi mắt hằn học nỗi lo âu của người mẹ đã tần tảo nuôi nấng thân thể này, Lâm An quỳ một gối xuống trước mặt bà, siết chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc của bà để truyền thêm sự ấm áp và tin tưởng: "Mẹ, thời thế đã hoàn toàn thay đổi rồi. Sách thánh hiền và những lời rao giảng đạo đức không cứu được người dân nước Nam khỏi gông xiềng tàn bạo của người Pháp. Nếu chúng ta cứ cúi đầu cam chịu, làm một phú hộ hiền lành, thì một ngày nào đó gia sản này, mạng sống này cũng sẽ bị chúng tước đoạt sạch sẽ không thương tiếc." Nước mắt bà Lâm rơi xuống mu bàn tay hắn, ấm nóng và mang theo nỗi lòng của một người mẹ thời loạn lạc. Bà biết con trai mình nói đúng, những gia đình giàu có xung quanh đây lần lượt bị quân Pháp tịch thu tài sản dưới những cái cớ vô lý. Nhưng nỗi sợ hãi thế lực khổng lồ của đế quốc Pháp vẫn như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực bà. Vỗ nhẹ lên tay mẹ để trấn an, Lâm An kiên định nói từng lời rõ ràng: "Mẹ hãy tin con. Con làm việc này không phải vì liều lĩnh nhất thời, mà là để xây dựng một lực lượng đủ mạnh để bảo vệ mẹ, bảo vệ gia tộc và bảo vệ những người dân vô tội xung quanh chúng ta khỏi cảnh lầm than." Nhìn thấy sự kiên quyết không thể lay chuyển cùng khí chất vương giả tỏa ra từ đứa con trai duy nhất, bà Lâm chỉ biết gật đầu trong bất lực, khẽ đưa tay vuốt tóc hắn và cầu nguyện cho con mình được tổ tiên che chở. --- Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc của vùng trung du, kế hoạch bắt đầu được triển khai một cách âm thầm nhưng vô cùng khẩn trương. Ông Phúc cầm theo một lượng lớn bạc trắng cùng những món quà đắt giá, đích thân đi gõ cửa các văn phòng quan chức địa phương và các trưởng thôn lân cận để thực hiện các bước bôi trơn ngoại giao. Nhờ vào sức mạnh của đồng tiền đi trước và danh nghĩa chính đáng là tự vệ, bảo vệ mùa màng khỏi nạn cướp bóc của sơn tặc, việc thành lập 'Đội hộ vệ dân binh' diễn ra vô cùng suôn sẻ. Nhiều thanh niên trai tráng trong làng, vốn căm ghét sự áp bức của ngoại bang và nạn trộm cướp hoành hành, đã nô nức kéo đến gia trang Lâm gia để ghi danh tham gia. Trong khi đó, sâu trong khu rừng rậm hiểm trở phía sau gia trang, nơi được bao bọc bởi những vách núi đá vôi dựng đứng và cây cối rậm rạp, nhà máy sản xuất pháo dã chiến của hệ thống Red Alert đã bắt đầu vận hành thử nghiệm. Những tiếng rền vang trầm thấp của máy móc công nghiệp, tiếng búa máy gõ chan chát và tiếng xì hơi nước áp lực cao liên tục vang lên suốt ngày đêm. Lâm An đứng trên một mỏm đá cao chót vót, khoanh tay trước ngực nhìn xuống thung lũng nơi nhà máy đang dần hiện hữu dưới dạng một quầng sáng công nghệ mờ ảo nhưng đầy uy lực. Hắn biết, chỉ trong vòng chưa đầy hai ngày nữa, những khẩu pháo dã chiến uy lực đầu tiên với tầm bắn vượt trội và sức công phá khủng khiếp sẽ ra đời. Đêm thứ hai trôi qua trong một sự yên bình giả tạo đến đáng sợ. Lâm An ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh nến lung lay trước những cơn gió rít lạnh lẽo qua khe cửa sổ gỗ chưa khép chặt. Hắn mở lại bản đồ radar của hệ thống để kiểm tra tình hình xung quanh gia trang trước khi đi ngủ. Bỗng nhiên, một tiếng bíp cảnh báo dồn dập vang lên từ hệ thống Red Alert, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng. Dưới ánh sáng xanh lam nhạt, một loạt đốm đỏ rực rỡ, di chuyển với tốc độ rất nhanh, xuất hiện ở rìa phía Tây của bản đồ radar, ngay sát khu vực bìa rừng dẫn vào thung lũng. Số lượng đốm đỏ tăng lên nhanh chóng một cách bất thường, từ mười, hai mươi, rồi nhanh chóng vượt qua con số năm mươi điểm sáng lớn nhỏ. Chúng đang di chuyển theo đội hình hành quân, băng qua con đường độc đạo dẫn thẳng vào ngôi làng và gia trang của hắn với dã tâm lộ rõ. Lâm An nheo mắt lại, lập tức phóng to hình ảnh radar để phân tích đối phương. Hệ thống hiển thị thông tin chi tiết: "Lực lượng vũ quan không chính quy của băng nhóm sơn tặc Hắc Phong. Trang bị: súng trường thô sơ, đao kiếm và thuốc nổ tự chế. Hướng di chuyển: Trực diện vào mục tiêu gia trang Lâm gia." Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn hiện lên trên môi Lâm An khi hắn nhìn chằm chằm vào những đốm đỏ đang tiến lại gần. Bọn sơn tặc khét tiếng chuyên cướp bóc các tuyến đường giao thương ở vùng núi phía Bắc rốt cuộc đã không thể kiềm chế được lòng tham trước những chuyến hàng giàu có gần đây của Lâm gia. Nhưng chúng không hề biết rằng, bản thân chúng đang tự bước chân vào một cái bẫy chết chóc đã được giăng sẵn bởi một kẻ sở hữu công nghệ vượt thời đại. Lâm An đứng phắt dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay siết chặt vào bậu cửa gỗ đến mức nghe tiếng rạn nứt khô khốc. Hắn khẽ thổi tắt ngọn nến trên bàn, bóng tối lập tức bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, nhưng đôi mắt hắn trong đêm tối lại sáng lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén như một con dã thú đã nhìn thấy con mồi tự dẫn xác đến nộp mạng. Đêm nay, máu của bọn sơn tặc sẽ là thứ nước rửa tội hoàn hảo cho sự trỗi dậy của một thế lực mới trên mảnh đất này.

End of Chapter 8

Chapter 8: Chapter 8: Thanh Trừng Trong Đêm - Xuyên về 1890 sở hữu hệ thống Red Alert | Novel AI Studio