Chapter 7 of 8

Chương 7

1.1k words

Chương 7: Tăng tốc phát triển Thời gian lặng lẽ trôi qua. Chớp mắt đã hơn một tháng kể từ ngày căn cứ đầu tiên được xây dựng giữa dãy Hoàng Liên Sơn. Lâm Văn Cự vẫn chưa trở về. Đối với thời đại này, đó là chuyện rất bình thường. Đường núi hiểm trở, giao thông lạc hậu, một chuyến buôn sang Vân Nam rồi quay về thường mất ba, bốn tháng, gặp mưa lớn hoặc lở núi thì còn lâu hơn. Không có Lâm Văn Cự ở phủ, cuộc sống của Lâm An cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Mỗi ngày hắn vẫn thức dậy đúng giờ, đọc sách, luyện chữ, thỉnh thoảng cưỡi ngựa hoặc lên núi dạo chơi. Trong mắt mọi người, vị thiếu gia của Lâm gia vẫn giống như trước đây, chẳng có gì khác thường. Chỉ có Lâm An mới biết, mỗi lần rời khỏi Lâm phủ, hắn đều đang đến căn cứ. ... Một tháng qua, căn cứ đã thay đổi rất nhiều. Nhà máy điện đầu tiên hoạt động ổn định, cung cấp nguồn năng lượng cho toàn bộ khu vực. Nhà khai thác cũng vận hành ngày đêm, năm chiếc xe khai thác không ngừng ra vào các mỏ khoáng sản. Ban đầu, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi. Nhưng chỉ sau hơn mười ngày, hệ thống đã phát ra cảnh báo. Cảnh báo! Nhà khai thác đã đạt giới hạn công suất. Đề nghị xây dựng thêm Nhà máy điện và Nhà khai thác để đáp ứng nhu cầu mở rộng. Lâm An nhìn thông báo rồi bật cười. "Quả nhiên." "Một nhà máy thì không thể nuôi nổi cả căn cứ." Hắn lập tức khởi công thêm một Nhà máy điện và một Nhà khai thác. Sau khi hai công trình hoàn thành, năng lực xử lý khoáng sản gần như tăng gấp đôi. Lâm An cũng không tiếp tục giữ quy mô nhỏ nữa. Hắn lần lượt bổ sung thêm xe khai thác. Mười chiếc. Mười lăm chiếc. Hai mươi chiếc. Đến khi chiếc xe cuối cùng rời khỏi khu bảo dưỡng, cả căn cứ đã có tổng cộng hai mươi xe khai thác hoạt động liên tục. Khác với giai đoạn đầu chỉ thu gom các mỏ lộ thiên, hệ thống bắt đầu mở những đường hầm khai khoáng xuống sâu dưới lòng đất. Từng cỗ máy khoan khổng lồ chậm rãi tiến vào lòng núi. Những băng chuyền kim loại nối tiếp nhau vận chuyển quặng từ dưới sâu lên mặt đất, rồi đưa thẳng vào Nhà khai thác để xử lý. Toàn bộ quá trình gần như không cần con người can thiệp. Nhìn hai mươi xe khai thác ra vào không ngừng nghỉ, Lâm An không khỏi cảm thán. "Đây mới thật sự là công nghiệp." ... Cùng với việc mở rộng quy mô, hệ thống cũng hoàn thành việc quét địa chất quanh căn cứ. Một bản đồ ba chiều hiện lên trong trung tâm điều khiển. Bên dưới dãy Hoàng Liên Sơn, vô số dải khoáng sản được đánh dấu bằng những màu sắc khác nhau. Quặng sắt. Quặng đồng. Chì. Kẽm. Cùng nhiều loại khoáng sản khác mà ngay cả Lâm An cũng không nhận ra. Ngay sau đó, hệ thống đưa ra kết quả đánh giá. Trữ lượng tài nguyên trong khu vực: Rất dồi dào. Đủ duy trì hoạt động khai thác với quy mô hiện tại trong thời gian dài. Lâm An nhìn màn hình, trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít. "Cũng đúng." "Bây giờ mới là năm 1890." "Hoàng Liên Sơn còn chưa trải qua hơn một thế kỷ khai khoáng quy mô lớn." "Rất nhiều mỏ vẫn còn nằm yên dưới lòng đất." Ít nhất trong giai đoạn đầu, hắn không cần lo thiếu nguồn tài nguyên để phát triển căn cứ. ... Nhờ nguồn Credits ngày càng ổn định, Lâm An tiếp tục hoàn thiện các công trình phục vụ đời sống. Nhà ăn được mở rộng. Khu sinh hoạt được bổ sung thêm nhiều dãy nhà. Kho vật tư cũng được xây lớn hơn để chứa nguyên liệu và thiết bị. Nhìn căn cứ từng ngày hoàn thiện, Lâm An càng có cảm giác đây không còn là một công trình đơn lẻ, mà đang dần trở thành một thành phố thu nhỏ ẩn mình giữa núi rừng. Đúng lúc ấy, công trình Radar cũng hoàn thành. Một màn hình ba chiều khổng lồ hiện lên giữa trung tâm điều khiển. Phạm vi hiển thị bao phủ khoảng một trăm kilômét xung quanh căn cứ. Từng dãy núi, dòng sông, bản làng và các tuyến đường đều hiện rõ trên bản đồ. Lâm An thử phóng to rồi thu nhỏ, cảm giác giống hệt đang nhìn một tấm bản đồ số hiện đại. Hắn không khỏi mỉm cười. "Chỉ mới Radar đã như vậy." "Không biết sau này nếu mở khóa được công nghệ vệ tinh..." "Khung cảnh sẽ còn đến mức nào." Nghĩ đến đó, trong lòng hắn không khỏi dâng lên vài phần mong đợi. ... Buổi chiều, Lâm An rời căn cứ trở về Lâm phủ. Đi cùng hắn là bốn người đàn ông mặc quần áo vải chàm của người vùng biên và hai con chó săn cao lớn. Hắn nói với quản gia rằng đây là những người mình thuê để hộ tống mỗi khi vào rừng khảo sát. Quản gia chỉ nhìn qua rồi gật đầu. Đối với một gia đình như Lâm gia, việc thiếu gia thuê thêm vài người làm cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Lâm An nhìn đại trạch viện quen thuộc trước mặt rồi lại nghĩ đến căn cứ đang âm thầm vận hành giữa Hoàng Liên Sơn. Một bên là phủ địa chủ của cuối thế kỷ XIX. Một bên là nền công nghiệp vượt xa thời đại. Hai thế giới tưởng chừng không thể giao nhau, giờ lại cùng tồn tại trong cuộc sống của hắn. Lâm An khẽ hít một hơi thật sâu. Hiện tại, điều quan trọng nhất không phải là nóng lòng mở rộng quy mô. Mà là tiếp tục tích lũy. Từng chút một. Để nền móng của căn cứ đủ vững chắc trước khi bước sang giai đoạn phát triển tiếp theo.

End of Chapter 7

Chapter 7: Chương 7 - Xuyên về 1890 sở hữu hệ thống Red Alert | Novel AI Studio