Chapter 2 of 2

Chapter 2: Thép Nóng Và Tro Tàn

13.5M words

Lửa rít lên xé toạc màn sương đen kịt đang bủa vây quảng trường Oakhaven. Sức nóng dữ dội phả thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Aster, tạm thời đẩy lùi luồng khí lạnh lẽo đang bóp nghẹt lồng ngực cậu. Một bóng người thấp đậm nhưng vạm vỡ như một khối đá granite bước ra từ tàn tro của những gian hàng đổ nát. Người đó hai tay vung chiếc búa chiến khổng lồ, lưỡi búa bọc trong quầng lửa đỏ rực như dung nham nóng chảy. Rầm! Cú nện ngàn cân giáng thẳng xuống chiếc đầu đầy gai nhọn của con quái vật hư vô, ép sinh vật khổng lồ kia phải lùi lại mấy bước. Tiếng gầm rú hung tợn của thực thể bóng tối chuyển thành một tràng rít đau đớn, vang lên chói tai giữa không gian đổ nát. "Lũ quái vật gớm ghiếc từ hư vô, cút về cái hố sâu tối tăm của chúng mày đi!" Giọng nói ồm ồm đầy uy lực vang lên, át cả tiếng lửa cháy xung quanh. Đó là một chiến binh Dwarf với bộ râu quai nón màu đỏ rực như rơm sấy, tết thành ba bím dày dặn đung đưa theo từng nhịp chuyển động. Đôi vai ông rộng gấp đôi người thường, khoác trên mình bộ giáp xích bằng thép dày bám đầy muội than. Baelin Búa Lửa đảo mắt nhìn lướt qua Aster đang ngồi bệt dưới đất. Ánh mắt xám tro của ông tràn đầy vẻ sốt ruột xen lẫn một chút khinh bỉ khi thấy gã pháp sư Elf trẻ tuổi đang run rẩy như cầy sấy. "Thằng nhóc tai nhọn kia, định nằm đó làm mồi ngon cho nó đến bao giờ?" Baelin gầm lên, tay vẫn ghì chặt cán búa rực lửa, đôi chân ngắn nhưng vững chãi ghim chặt xuống đất. Aster không thể trả lời. Móng tay cậu cắm sâu vào lớp đất bùn trộn lẫn tro tàn nguội lạnh. Đầu óc vị pháp sư trẻ hoàn toàn trống rỗng, những ký ức kinh hoàng của quá khứ dội về như một cơn lũ quét qua tâm trí đang kiệt quệ. Tiếng gào thét thất thanh của những người dân làng năm xưa lại vang lên trong tai cậu. Ngọn lửa đen kịch tàn phá quê nhà, nuốt chửng mọi thứ quý giá mà cậu từng nâng niu. Vị pháp sư trẻ luôn tự hào mình là một thiên tài ngàn năm có một của tộc Elf, vậy mà lúc đó chỉ biết rúc đầu vào hốc đá trốn tránh, ôm lấy đôi tai nhọn mà khóc lóc thảm thiết. Giờ đây, thảm kịch ấy đang tái diễn ngay trước mắt cậu, và cậu vẫn bất lực y như đứa trẻ mười tuổi năm nào. Sự bất lực lạnh ngắt đông cứng từng khớp xương, biến cơ thể Aster thành một bức tượng đá vô tri. Cậu muốn đứng dậy, muốn niệm chú để thi triển những phép thuật tinh tú hoa mỹ mà cậu hằng tự hào, nhưng đôi bàn tay cứ run bần bật, không tài nào tụ hội nổi một tia sáng nhỏ nhoi. "Tránh ra sau!" Baelin hét lớn, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cậu. Con quái vật hư vô không cho đối thủ của nó bất kỳ giây phút nghỉ ngơi nào. Ba chiếc xúc tu đen ngòm, sắc nhọn như những lưỡi kiếm bóng tối hắc ám, lao vút xé gió nhắm thẳng vào ngực của vị pháp sư đang thẫn thờ. Keng! Baelin lao tới như một mũi tên, dùng tấm khiên thép dày cộm bên tay trái đỡ lấy đòn tấn công hủy diệt. Lực đâm mạnh đến mức khiến gã chiến binh Dwarf phải lùi lại một bước dài, đôi giày sắt miết trên nền đá tạo ra những tia lửa chói tai. Máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ môi Baelin, nhỏ xuống bộ râu đỏ rực. Cú va đập quá mạnh đã làm chấn động lục phủ ngũ tạng của ông, nhưng gã Dwarf dũng cảm vẫn đứng vững như một ngọn núi đá kiên cường trước bão táp. Ông không hề lùi bước, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn thẳng vào cái khe nứt đen ngòm trên cơ thể con quái vật. "Yếu ớt thế này mà cũng đòi làm pháp sư sao?" Baelin gầm gừ qua kẽ răng rỉ máu, giọng nói thô ráp nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. "Đứng dậy và chiến đấu đi, thằng hèn!" Lời mắng nhiếc tàn nhẫn của người lạ mặt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng kiêu hãnh của Aster. Cậu là một Elf danh giá. Nỗi nhục nhã ê chề dâng lên, lấp đầy lồng ngực đang phập phồng của Aster. Cậu là người sở hữu ma pháp tinh tú hiếm có, kẻ luôn tự phụ rằng mình sẽ thắp sáng cả lục địa này, vậy mà giờ đây lại hèn nhát núp sau lưng một người Dwarf xa lạ, để một kẻ chẳng hề quen biết dùng cả tính mạng và máu thịt để che chở cho mình. Khát vọng chứng tỏ bản thân trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nghiền nát cả nỗi sợ hãi đang bủa vây tâm trí cậu suốt từ đầu trận chiến. Cậu không thể tiếp tục là một kẻ đứng xem vô dụng, không thể để quá khứ đau buồn biến mình thành một phế nhân mãi mãi. "Tôi... không phải kẻ hèn nhát!" Aster nghiến răng gầm lên, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự phẫn nộ tột cùng đối với chính bản thân mình. Luồng ánh sáng xanh lam nhạt bắt đầu nhen nhóm từ các đầu ngón tay của cậu. Sức mạnh của những ngôi sao xa xôi, thứ ma pháp thuần khiết và cổ xưa nhất, bắt đầu thức tỉnh trong dòng máu Elf đang sục sôi vì hổ thẹn. Cậu gượng đứng dậy, đôi chân vẫn còn lảo đảo nhưng ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn. Sự tự mãn thường ngày biến mất, nhường chỗ cho một sự quyết tâm điên cuồng và lạnh lùng của một kẻ không còn đường lui. "Này ông già râu đỏ, giữ chân nó cho tôi ba mươi giây!" Aster hét lớn, hai tay đan vào nhau vẽ nên một vòng tròn ma pháp phức tạp giữa không trung đầy bụi bặm. Baelin bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp chiến trường đổ nát đầy mùi khói súng và tàn tro. "Tốt lắm! Để xem bản lĩnh của gã thiên tài tai nhọn nhà ngươi đến đâu!" Nói rồi, gã Dwarf dũng cảm lại lao thẳng về phía con quái vật hư vô với một tốc độ đáng kinh ngạc so với thân hình thô kệch của mình. Chiếc búa lửa vung lên tạo thành những đường vòng cung đỏ rực, liên tục giáng những đòn sấm sét vào các xúc tu của sinh vật bóng tối, ngăn chặn mọi nỗ lực của nó nhằm tấn công vị pháp sư trẻ tuổi đang niệm chú phía sau. Phập! Một chiếc xúc tu sắc nhọn đâm xuyên qua bả vai trái của Baelin, máu tươi bắn tung tóe lên mặt đất đá. Baelin không hề rên rỉ lấy một tiếng. Ông xoay người một cách dứt khoát, dùng phần rìu sắt của chiếc búa chặt đứt lìa chiếc xúc tu đó, ngọn lửa ma thuật trên vũ khí lập tức thiêu rụi phần thịt thối rữa đầy chất độc của con quái vật trước khi nó kịp tái sinh. Mồ hôi hòa lẫn với máu chảy ròng ròng trên gương mặt đầy sẹo của gã Dwarf kiên cường. Aster chứng kiến cảnh tượng đó, tim cậu thắt lại vì xúc động và tức giận. Cậu không thể để sự hy sinh của Baelin trở nên vô ích, cậu phải hoàn thành phép thuật này bằng mọi giá. Tập trung toàn bộ tinh thần lực vào việc liên kết với các vì sao, Aster cảm nhận dòng chảy năng lượng tinh tú từ bầu trời đêm u tối phía trên. Dù những ngôi sao trên bầu trời Elarion đang dần tắt lịm dưới sự gặm nhấm của hư vô, cậu vẫn cố gắng gom góp những tia sáng yếu ớt cuối cùng còn sót lại trong không gian rộng lớn. "Hỡi ánh sáng của các tinh tú cổ xưa, hãy nghe lời khẩn cầu của ta!" Aster lẩm nhẩm chú ngữ bằng ngôn ngữ Elf cổ, âm điệu ngân vang như tiếng chuông đồng. Vòng tròn ma pháp trước mặt cậu bừng sáng rực rỡ, tỏa ra những luồng xích sáng lấp lánh như bạc nguyên chất. "Xích Tinh Tú, trói buộc!" Aster gầm lên, đẩy mạnh hai tay về phía trước, dồn toàn bộ ma lực còn lại vào đòn đánh. Những sợi xích ánh sáng lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, tựa như những vệt sao băng xé toạc màn sương đen, quấn chặt lấy các chi và thân hình khổng lồ của con quái vật hư vô đang gầm rú. Sự va chạm giữa ánh sáng tinh tú thuần khiết và bóng tối hư vô tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai, như thể nước sôi dội vào tuyết lạnh. Con quái vật gầm rú thảm thiết, cố gắng giãy giụa để thoát khỏi sự giam cầm của những sợi xích ánh sáng đang thiêu đốt lớp da đen đúa của nó, nhưng vô ích. "Baelin! Kết liễu nó ngay bây giờ!" Aster hét lớn, mồ hôi đầm đìa trên trán, hai tay run rẩy cố giữ chặt phép thuật đang tiêu hao lượng lớn tinh thần lực của mình. "Nhận lấy cái chết đi, đồ quái thai!" Baelin gầm lên một tiếng như sấm sét giữa trời quang. Gã Dwarf dồn hết chút sức lực cuối cùng vào đôi chân, nhảy vọt lên không trung cao hơn ba mét. Chiếc búa lửa khổng lồ hấp thụ toàn bộ ngọn lửa chiến ý đỏ rực của ông, bùng lên ánh sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ giữa đêm đen tĩnh mịch. Ầm! Cú bổ củi ngàn cân giáng thẳng xuống lõi năng lượng phát ra ánh sáng tím đen giữa ngực con quái vật hư vô. Sức nổ khủng khiếp từ sự xung đột năng lượng hất văng cả hai ra hai hướng khác nhau. Aster ngã nhào xuống đất, lăn lộn mấy vòng trên nền đá dăm, bụi bẩn và tro tàn bám đầy mặt mũi, nhưng mắt cậu vẫn không rời khỏi tâm điểm của vụ nổ. Con quái vật hư vô rên rỉ một tiếng cuối cùng, âm thanh nhỏ dần rồi tắt hẳn. Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt chứa ánh sáng đỏ của lửa và xanh của tinh tú, lan rộng khắp nơi như mạng nhện. Bùm! Nhân lúc con quái vật nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đen ngòm rồi dần dần tan rã vào không khí, Aster thở phào nhẹ nhõm. Không gian xung quanh trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát của thị trấn Oakhaven. Aster nằm bệt dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng hơi thở mang theo vị mặn chát của máu và bụi đường. Cậu nhìn sang bên cạnh, thấy Baelin cũng đang ngồi dựa lưng vào một tảng đá lớn đổ nát, miệng không ngừng lẩm bẩm những câu chửi thề bằng tiếng Dwarf nhưng nụ cười hào sảng vẫn nở trên môi. "Nhóc con... cũng khá đấy chứ," Baelin hộc ra một búng máu đen nhạt, nói bằng giọng khàn đặc đầy mệt mỏi nhưng không thiếu phần tán thưởng. "Cảm ơn... và tôi xin lỗi," Aster lí nhí, đầu cúi thấp xuống đầu gối. Sự kiêu ngạo của một thiên tài tự phong giờ đây chỉ còn là đống tro tàn nguội lạnh dưới chân cậu. Cậu nhận ra mình yếu ớt và thiếu sót đến nhường nào khi đối mặt với hiểm nguy thực sự của thế giới ngoài kia. Nếu không có gã chiến binh Dwarf quả cảm này xuất hiện kịp thời, cậu đã chết từ lâu dưới móng vuốt của hư vô. Cảm giác biết ơn sâu sắc xen lẫn sự nhục nhã ê chề gặm nhấm tâm trí vị pháp sư trẻ tuổi. Cậu tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ để mình rơi vào tình cảnh bất lực, phải nhờ vả vào sự hy sinh của người khác để giữ lấy mạng sống một lần nữa. Cậu cố gắng gượng dậy, bước những bước loạng choạng lại gần để giúp Baelin băng bó vết thương đang chảy máu. --- Gió đêm rít qua những khe đá đổ nát, mang theo mùi của tro tàn và máu tanh nồng nặc. Aster quỳ xuống bên cạnh Baelin, run rẩy lấy ra một vài lọ thuốc thảo dược từ trong chiếc túi áo phép thuật đã rách rưới của mình. "Để tôi giúp ông sát trùng," Aster nói, giọng đã bớt run nhưng vẫn còn chứa đựng sự tự ti lộ rõ trong từng cử chỉ. Baelin xua tay gạt đi, tự mình đổ một ngụm rượu mạnh từ chiếc bình da treo bên hông thẳng vào vết thương hở trên bả vai trái. Ông nhăn mặt, rít lên một tiếng đau đớn qua kẽ răng rồi lại cười lớn, tiếng cười sảng khoái xua đi phần nào không khí u ám xung quanh. "Không cần lo cho ta, thằng nhóc tai nhọn. Da thịt của người Dwarf cứng hơn đá tảng vùng rặng núi phía Bắc nhiều, chút vết thương này chưa đủ để lấy mạng Baelin này đâu." Aster nhìn chăm chằm vào những vết thương rách nát, máu thịt lẫn lộn trên người Baelin. Lòng cậu nặng trĩu một nỗi niềm khó tả. Sự dũng cảm vô tư của người đàn ông này là thứ mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong ngôi làng Elf yên bình của mình. Đó là một ý chí sắt đá, một tinh thần chiến binh thực thụ, sẵn sàng dùng cả tính mạng của bản thân để bảo vệ một kẻ xa lạ yếu thế hơn. "Tại sao ông lại liều mạng cứu tôi?" Aster hỏi, mắt nhìn đăm đăm xuống nền đất lạnh lẽo. "Chúng ta thậm chí còn không hề biết tên nhau." Baelin ngừng uống rượu, hạ chiếc bình da xuống và nhìn Aster bằng ánh mắt nghiêm túc hiếm hoi, không còn vẻ cợt nhả thường thấy. "Trên thế giới này có những kẻ sinh ra để chiến đấu, và có những kẻ sinh ra để bảo vệ những điều tốt đẹp," Baelin nói chậm rãi, giọng trầm xuống. "Ta đã đi qua nhiều vùng đất, chứng kiến bóng tối này nuốt chửng không biết bao nhiêu sinh mệnh. Ta thấy trong mắt cậu có thứ ánh sáng có thể cứu vãn thế giới này, dù hiện tại nó chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi sắp tắt." Lời nói của Baelin như một dòng nước ấm áp len lỏi vào trái tim đang giá lạnh và đầy tổn thương của Aster. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay của mình, nơi những tàn dư của ma pháp tinh tú vẫn còn lấp lánh nhẹ nhàng như những hạt bụi vàng. Có lẽ ông ấy nói đúng, cậu không thể mãi chìm đắm trong thất bại của quá khứ, cậu phải mạnh mẽ hơn để gánh vác định mệnh của mình. Bỗng nhiên, một cơn đau nhói dữ dội như ngàn mũi kim châm ập đến. A! Aster hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, cả cơ thể cậu đổ gục xuống đất đá lởm chởm. Cơn đau bắt nguồn từ mu bàn tay phải của cậu, nóng bỏng như thể có một thanh sắt nung đỏ trong lò rèn đang áp chặt trực tiếp vào da thịt, thiêu đốt từng tế bào. Cậu trợn tròn mắt nhìn xuống trong sự kinh hoàng tột độ. Nơi làn da trắng trẻo đặc trưng của tộc Elf đang dần biến đổi, xuất hiện một vết sẹo màu đen xám xịt, uốn lượn thành một biểu tượng cổ xưa kỳ quái. Những nét vẽ của biểu tượng ấy tựa như những xúc tu của con quái vật hư vô lúc nãy, không ngừng ngọ nguậy dưới da thịt cậu. Nó bỏng rát, lan rộng ra xung quanh và tỏa ra một luồng hắc khí nhạt nhòa nhưng đầy tà ác. Baelin kinh ngạc đứng bật dậy, phớt lờ vết thương trên vai, tay cầm chặt cán búa chiến đầy cảnh giác. "Cậu bị nhiễm độc hư vô sao, Aster? Chuyện gì đang xảy ra thế này?" Aster không thể trả lời, cổ họng cậu nghẹn đắng, hơi thở đứt quãng vì cơn đau đớn thể xác đang tàn phá thần kinh. Đầu óc cậu như bị nổ tung bởi một luồng sóng xung kích vô hình, kéo cậu vào một khoảng không tối tăm sâu thẳm của tâm trí. Trong bóng tối vô tận ấy, một giọng nói thì thầm khàn đặc, lạnh lẽo như băng giá từ cõi chết vọng về, rót thẳng vào linh hồn cậu: "Ngươi là kẻ kế thừa tiếp theo của sự diệt vong."

End of Chapter 2