Chapter 1 of 2

Chương 1: Ánh Sao Cuối Cùng Vụn Vỡ

1.5k words

Rộn rã và náo nhiệt là những gì diễn ra tại quảng trường trung tâm thị trấn Oakhaven vào lúc này. Ngày hội Tinh Tú đang diễn ra trong sự mong đợi của hàng ngàn người dân từ khắp nơi đổ về. Những chiếc lồng đèn giấy hình ngôi sao tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, treo lơ lửng giữa những ngôi nhà gỗ sồi cổ kính, tạo nên một không gian vô cùng huyền ảo và ấm cúng. Mùi hương của bánh táo nướng chín vàng và rượu mật ong thơm lừng lan tỏa khắp nơi, kích thích khứu giác của bất kỳ ai bước chân vào khu vực lễ hội. Trẻ em nô đùa chạy nhảy qua các gian hàng, tiếng cười giòn giã của chúng hòa vào tiếng nhạc cụ dân gian vang lên từ góc phố. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả đến mức người ta dễ dàng quên đi những hiểm họa đang rình rập ngoài kia. Aster Elaris đứng thẳng trên bục gỗ cao nhất của quảng trường, lọn tóc vàng óng khẽ bay theo làn gió mát lạnh của buổi hoàng hôn. Cậu khẽ chỉnh lại vạt áo choàng ma pháp màu xanh thẫm thêu những hoa văn chòm sao bằng chỉ bạc tinh xảo. Một nụ cười tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt điển trai khi cậu nhìn xuống đám đông đang ngước mắt nhìn mình với sự ngưỡng mộ tột cùng. Cậu biết rõ bản thân là tâm điểm của buổi tối hôm nay, là người duy nhất được chọn để thực hiện nghi thức thắp sáng bầu trời đêm. Sự tự tin thái quá khiến Aster khẽ ngẩng cao đầu, những ngón tay thon dài khẽ lướt nhẹ trong không khí để bắt đầu tập trung dòng mana tinh tú đang cuộn chảy mạnh mẽ trong huyết quản. "Hỡi những người dân của Oakhaven, hãy chuẩn bị chứng kiến vẻ đẹp của bầu trời đêm nay!" Giọng Aster vang lên dõng dạc, đầy kiêu hãnh, truyền đi khắp quảng trường nhờ một ma pháp khuếch đại âm thanh nhỏ. Đám đông lập tức im lặng, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía chàng pháp sư Elf trẻ tuổi với sự kỳ vọng lớn lao. Họ đã nghe danh Aster Elaris từ lâu, một thiên tài hiếm có sở hữu khả năng điều khiển nguyên tố tinh tú vô cùng độc đáo. Bằng một động tác dứt khoát, Aster vẫy mạnh tay trượng ma pháp làm bằng gỗ bạch đàn tinh xảo, bắt đầu gọi các hạt ánh sáng tinh tú tụ hội. Những đốm sáng màu xanh lam rực rỡ nhanh chóng ngưng tụ quanh cậu như những đom đóm lấp lánh, rồi vút bay lên trời cao. Chúng tự động liên kết lại với nhau trên không trung, tạo thành hình ảnh một con rồng ánh sáng khổng lồ đang chao lượn đầy uy dũng. Con rồng gầm lên một tiếng câm lặng bằng ánh sáng, rồi lao xuống sát mặt đất trước khi vút bay ngược lên, tạo nên những dải sáng lấp lánh kéo dài qua các mái nhà. Người dân bên dưới vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng, những tiếng reo hò phấn khích vang dội cả một góc trời. Trẻ em nhảy cẫng lên cố gắng chạm vào những hạt sáng đang rơi rụng như những giọt mưa sao băng nhỏ bé, tạo nên khung cảnh vô cùng nhộn nhịp. Nhìn thấy sự thán phục của mọi người, Aster cảm thấy một luồng cảm xúc thỏa mãn cực độ dâng trào trong lồng ngực. Cậu khao khát cảm giác này, khao khát được đứng ở đỉnh cao của sự chú ý để chứng minh rằng mình không còn là đứa trẻ bất lực của ngày xưa nữa. Ký ức kinh hoàng về vụ tai nạn năm xưa tại quê nhà chợt ùa về trong tâm trí Aster như một nhát dao đâm sâu vào vết thương lòng chưa bao giờ lành. Khi đó, cậu chỉ là một đứa trẻ yếu ớt, chỉ biết đứng nhìn ngọn lửa tàn phá ngôi làng của mình, bất lực trước tiếng khóc than của người thân yêu. Đau đớn và sự tự ti của kẻ trốn chạy đã bám lấy cậu suốt nhiều năm qua, thúc đẩy cậu phải rèn luyện điên cuồng để trở thành kẻ mạnh nhất. Aster luôn tin rằng chỉ cần cậu sở hữu ma pháp tinh tú mạnh mẽ, cậu sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác bất lực đó một lần nữa. Hôm nay, dưới ánh sáng rực rỡ của chòm sao Hộ Mệnh, cậu ngỡ rằng mình đã thực sự vượt qua quá khứ tăm tối ấy để trở thành một người hùng thực sự. Cậu tiếp tục vẫy trượng, vẽ thêm nhiều hình thù kỳ vĩ khác trên bầu trời, đắm chìm trong vinh quang giả tạo của chính mình. --- Đột ngột, một tiếng động kỳ lạ vang lên từ tầng mây cao, cắt đứt tiếng reo hò của đám đông đang phấn khích. Đó là một tiếng rắc khô khốc, sắc lẹm và chói tai, giống như tiếng một tấm gương khổng lồ bị rạn nứt dưới một lực tác động cực mạnh từ hư không vô định. Bầu trời đêm vốn đang yên bình bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, khiến mặt đất dưới chân mọi người cũng khẽ chao đảo. Màu xanh thẳm huyền ảo của màn đêm nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một sự trống rỗng kỳ dị, lạnh lẽo đến mức khiến da gà ai nấy đều nổi lên. Chòm sao Hộ Mệnh - biểu tượng của sự bình yên kéo dài hàng thế kỷ qua của Oakhaven - đột nhiên lung lay dữ dội. Những ngôi sao lấp lánh vốn là nguồn năng lượng bổ trợ cho ma pháp của Aster bắt đầu nhấp nháy liên tục rồi mờ dần đi như ngọn nến trước gió. Ánh sáng tinh tú từ chòm sao bị kéo căng ra một cách dị dạng, rồi bị hút thẳng vào một vết rách đen ngòm vừa xuất hiện ngay giữa bầu trời. Vết rách ấy đen kịt, sâu hoắm, không hề phản chiếu bất kỳ chút ánh sáng nào, tựa như một con quái thú cổ xưa đang há miệng nuốt chửng mọi sự sống xung quanh. Tiếng la hét thất thanh bắt đầu vang lên từ phía dưới quảng trường khi con rồng ánh sáng của Aster đột ngột vỡ tan thành những mảnh vụn vô hại rồi tắt lịm hoàn toàn. Bóng tối bao trùm lấy thị trấn Oakhaven một cách nhanh chóng, mang theo một bầu không khí ngột ngạt và khó thở đến cực độ. Nhìn bầu trời rạn nứt trước mắt, Aster đứng sững sờ trên bục gỗ cao, chiếc trượng ma pháp trong tay khẽ hạ xuống. Nụ cười kiêu hãnh của cậu hoàn toàn dập tắt, thay vào đó là một khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng và không tin nổi vào những gì đang diễn ra. Ngọn lửa màu đen kịt đột ngột bùng lên từ phía rìa thị trấn, nơi những ngôi nhà gỗ sồi kiên cố vừa mới đây còn ngập tràn ánh đèn ấm áp. Thứ lửa ấy không hề tỏa ra hơi nóng hay ánh sáng, ngược lại, nó mang theo một luồng khí lạnh thấu xương, nuốt chửng mọi vật cản nó chạm vào. Nhà cửa, cây cối, và cả những tiếng kêu cứu thảm thiết của người dân ở rìa thị trấn đều biến mất không dấu vết trong ngọn lửa đen ấy. Không có tro tàn, không có đổ nát, chỉ còn lại sự trống rỗng hoàn toàn như thể chúng chưa từng tồn tại trên thế giới này. Mọi người hoảng loạn dẫm đạp lên nhau để tháo chạy khỏi quảng trường, tiếng khóc than xé lòng thay thế cho tiếng nhạc hội vui tươi ban nãy. Sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng, biến ngày hội Tinh Tú thành một địa ngục trần gian trong nháy mắt trước sự chứng kiến bất lực của Aster. Aster cố gắng trấn tĩnh bản thân, mặc dù lồng ngực cậu đang phập phồng dữ dội và đôi chân bắt đầu run rẩy không ngừng. Cậu nhận ra đây chính là Void Eater - thế lực hư vô cổ xưa vốn chỉ tồn tại trong những trang sách cấm đầy bụi bặm mà cậu từng lén đọc được. Tay cậu nắm chặt lấy trượng ma pháp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc theo sống lưng, thấm đẫm cả lớp áo choàng mỏng. Cậu tự nhủ rằng mình là một pháp sư Elf thiên tài, mình phải có trách nhiệm bảo vệ những người dân vô tội này bằng mọi giá. Đôi tay cậu run rẩy cố gắng điều hướng luồng mana tinh tú trong cơ thể, nhưng chúng lại trở nên hỗn loạn vô cùng trước sự hiện diện của hư vô. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng dùng toàn bộ ý chí để ép buộc dòng mana phải nghe theo mệnh lệnh của mình. Mana tinh tú yếu ớt bắt đầu ngưng tụ trên đầu trượng ma pháp, tỏa ra những tia sáng bạc nhạt nhòa giữa không gian tăm tối rộng lớn. Aster hét lớn một tiếng để xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào, rồi phóng luồng ma pháp mạnh nhất của mình về phía ngọn lửa đen đang tràn tới. Năng lượng tinh tú lao vút đi, nhưng ngọn lửa đen ấy chỉ khẽ lay động rồi dễ dàng nuốt chửng đòn tấn công của cậu mà không hề để lại một chút dấu vết nào. Ma pháp tinh tú đáng tự hào của Aster biến mất hoàn toàn, giống như một đốm lửa nhỏ nhoi rơi vào lòng đại dương đen kịt không đáy. "Tinh Tú Trừng Phạt!" Cậu gào lên một lần nữa trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của màn đêm. Nhưng ngọn lửa đen ấy vẫn lầm lũi tiến tới, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Cảm giác bất lực tột cùng từ quá khứ ùa về như một cơn bão lớn, đè bẹp chút ý chí chiến đấu cuối cùng của chàng pháp sư trẻ tuổi. Đôi bàn tay cậu run rẩy dữ dội, cây trượng ma pháp tinh xảo trượt khỏi những ngón tay vô lực, rơi xuống đất với một tiếng động khô khốc đầy tuyệt vọng. Trán Aster vã đầy mồ hôi lạnh, đôi mắt cậu mở to đầy kinh hoàng khi nhìn ngọn lửa đen tiếp tục tiến sát hơn, nuốt chửng thêm nhiều sinh mạng vô tội. Cậu gào thét trong tuyệt vọng, nhận ra phép thuật của mình thực chất chỉ như những đốm lửa đom đóm vô hại trước sự vô tận của hư vô. Cơn sợ hãi tột cùng về sự cô độc và cái chết đang gặm nhấm tâm hồn Aster, khơi dậy vết thương lòng cũ về sự yếu đuối của bản thân. Cậu nhận ra mình vẫn chỉ là đứa trẻ bất lực của mười năm trước, không thể bảo vệ được bất kỳ ai, ngay cả bản thân mình cũng đang cận kề cái chết. --- Khói bụi mịt mù bốc lên từ những ngôi nhà bị sụp đổ xung quanh quảng trường hoang tàn, tạo nên một khung cảnh hoang phế tiêu điều. Không gian xung quanh giờ đây chỉ còn lại tiếng rít gào của gió lạnh và tiếng đổ nát âm u, tất cả người dân đã tháo chạy hoặc đã bị hư vô nuốt chửng. Aster ngồi bệt giữa đống đổ nát, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, hoàn toàn buông xuôi mọi hy vọng sống sót. Từ trong khe nứt đen tối trên bầu trời, một sinh vật bóng tối khổng lồ bắt đầu bò ra, cơ thể nó là một khối hư vô uốn lượn liên tục không có hình dạng cố định. Nó hướng đôi mắt đỏ rực không có tiêu cự về phía Aster, kẻ duy nhất còn sót lại trên quảng trường hoang tàn này, tỏa ra một luồng sát khí đậm đặc ép thẳng vào tim cậu. Giữa đống đổ nát, một sinh vật bóng tối khổng lồ vươn xúc tu nhắm thẳng vào tim Aster, nhưng một lưỡi rìu rực lửa rạch rẫy bóng đêm bay sạt qua má cậu.

End of Chapter 1

Previous
Next Chapter
Chapter 1: Chương 1: Ánh Sao Cuối Cùng Vụn Vỡ - Kỷ nguyên hoàng hôn | Novel AI Studio