Chapter 1 of 1
Chapter 1: Ngọc Nát Trong Đêm Trăng
1.5k words
Nước mưa hòa lẫn với thứ dịch thể đỏ sẫm tanh nồng chảy tràn vào khóe miệng Lâm Phong, mang theo vị rỉ sét và thối rữa tột cùng của cái chết.
Bóng tối đặc quánh tựa như đất đá đang đè chặt lấy hai mắt hắn, khiến mọi nỗ lực mở mi mắt đều trở nên vô vọng và đau đớn.
Lạnh buốt bò dọc sống lưng, thấm qua lớp áo rách tả tơi để áp sát vào da thịt đang run rẩy của hắn.
Đè nặng trên ngực hắn là vô số những bao xác lạnh ngắt, cứng đờ, chồng chất lên nhau tạo thành một hố chôn tập thể khổng lồ ngay giữa lòng Thạch Thôn.
Nhúc nhích một ngón tay lúc này cũng là một cực hình tột độ đối với Lâm Phong, khi từng khúc xương sườn bên ngực trái dường như đã gãy nát, nhói lên từng cơn co thắt thấu tận tâm can.
Trí óc hắn quay cuồng trong những mảnh vỡ ký ức kinh hoàng của đêm trăng tròn định mệnh: tiếng gào thét thảm thiết của dân làng, tiếng xương cốt bị nhai rôm rốp gợn tóc gáy, và ngọn lửa tà dị màu xanh lục thiêu rụi mọi mái nhà tranh.
Thạch Thôn vốn dĩ là một ngôi làng nhỏ yên bình nép mình bên sườn núi, nơi hắn có một gia đình tuy nghèo khó nhưng luôn ngập tràn tiếng cười của mẫu thân và những câu chuyện đi săn của cha.
Thế nhưng, tất cả đã kết thúc chỉ trong một đêm, khi vầng trăng tròn đỏ như máu xuất hiện trên đỉnh đầu, mang theo làn sóng yêu ma quỷ dị tràn qua như thủy triều tàn sát không chừa một ai.
Cha hắn đã dùng chút sức tàn cuối cùng để đẩy hắn xuống hố xác này, dùng cơ thể của chính mình và những người dân làng khác đè lên trên để che giấu hơi thở của hắn.
Sự tội lỗi của kẻ sống sót đè nặng lên tâm trí hắn, tựa như một loại độc dược gặm nhấm linh hồn hắn từng giây từng phút.
Xuyên qua khe hở hẹp giữa hai thi thể lạnh ngắt đang đè bên trên, Lâm Phong cố gắng ti hí mắt, ép bản thân phải nhìn thẳng vào hiện thực tàn khốc trước mặt.
Bầu trời đêm không một bóng mây, chỉ có vầng trăng tròn đỏ lòm như một con mắt khổng lồ rỉ máu đang chằm chằm nhìn xuống trần gian, tỏa ra thứ ánh sáng tà mị khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở.
Rào rạt...
Âm thanh xé rách da thịt rợn người đột ngột vang lên ngay sát miệng hố xác, kéo theo tiếng cười khục khục đầy man dại của loài tà ma ăn thịt người.
Lâm Phong nín chặt hơi thở, tim đập dữ dội dội thẳng vào màng nhĩ như muốn nổ tung, từng tế bào trong cơ thể hắn co rút lại vì nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.
Hiện ra dưới ánh trăng đỏ như máu là một bóng hình dị dạng cao hơn hai mét, với cánh tay dài quá đầu gối bám đầy những mụn nước đen ngòm, hôi hám.
Nó đang thô bạo lôi kéo một thân ảnh gầy guộc, rách rưới ra khỏi đống đổ nát của một ngôi nhà tranh sụp đổ ngay cạnh miệng hố.
Gương mặt của thân ảnh kia lọt vào tầm mắt Lâm Phong qua khe hở nhỏ hẹp, khiến toàn thân hắn như bị sét đánh ngang tai, máu trong người đông cứng lại thành băng lạnh.
Mẹ hắn.
Bà vẫn chưa chết hoàn toàn, đôi môi nhợt nhạt phủ đầy bụi đất khẽ mấp máy, đôi mắt đục mờ cố gắng tìm kiếm hình bóng đứa con trai trong vô vọng.
Dù không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng khò khè đau đớn của một buồng phổi đã bị đâm thủng, dường như bà đang dùng chút tàn lực cuối cùng để cầu nguyện cho hắn được sống sót.
Quái vật rít lên một tiếng đầy phấn khích, hàm răng lởm chởm những chiếc răng nanh nhọn hoắt rỉ ra nước bọt màu vàng đen ghê tởm, rồi cúi đầu cắm thẳng cái vòi dài nhọn hoắt từ miệng nó vào cổ bà.
Phốc!
Tiếng hút máu chùn chụt vang lên tàn nhẫn trong không gian tĩnh mịch của đêm tối, đập thẳng vào tai Lâm Phong như những nhát búa chí mạng.
Lâm Phong trợn trừng mắt, tận mắt chứng kiến cơ thể của mẫu thân mình nhanh chóng khô héo đi với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, làn da vốn dĩ ấm áp giờ nhăn nheo, bám chặt lấy khung xương gầy guộc.
Đôi mắt bà trợn ngược đầy đau đớn, hai bàn tay khẳng khiu cào bới vô vọng vào khoảng không trung lạnh lẽo, rồi đột ngột buông thõng xuống mặt đất bùn nhão.
Căm hận tột cùng bùng lên như một ngọn lửa cuồng bạo thiêu đốt lồng ngực Lâm Phong, lấn át cả nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt linh hồn hắn.
Hắn muốn thét lên một tiếng thật lớn, muốn lao ra băm vằm con súc sinh kia thành trăm mảnh, nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép hắn cử động dù chỉ một ngón tay.
Lệ nóng hòa lẫn với máu tươi chảy dài trên má, nóng hổi và đau đớn đến mức khiến lồng ngực hắn thắt lại, nghẹt thở vì bất lực.
Ngay vào khoảnh khắc linh hồn hắn tưởng chừng như sắp sụp đổ hoàn toàn dưới sức nặng của sự tuyệt vọng, một tiếng "Ting" thanh thúy bỗng nhiên vang lên bên trong thức hải.
[Kích hoạt Hệ thống Thông Thạo thành công.]
[Phát hiện ký chủ đang trong trạng thái cận tử và trải qua chấn động tâm lý cực hạn, tự động kích hoạt tiến trình phản kháng.]
Dòng chữ màu vàng kim rực rỡ đột ngột hiện lên trước mắt Lâm Phong, lơ lửng giữa khoảng không tối tăm của hố xác rữa nát.
[Độ thông thạo Luyện Thể: 1%]
Oanh!
Luồng nhiệt lượng ấm áp đột ngột từ sâu trong đan điền tuôn ra như núi lửa phun trào, nhanh chóng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, chữa lành những vết thương rách nát trên cơ thể hắn.
Xương sườn gãy nát của hắn tự động nối liền với những tiếng răng rắc giòn tan, cơ bắp rách rưới co rụt lại rồi căng tràn một thứ sức mạnh thô sơ nhưng vô cùng chân thật.
Cảm giác suy yếu và bất lực nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy xuôi theo từng huyết quản, thúc giục hắn phải hành động.
Hoang tưởng dấy lên trong đầu hắn, liệu đây có phải là một trò đùa tàn nhẫn khác của đám yêu ma quỷ quái ngoài kia, hay là một ảo ảnh sinh ra trước khi chết?
Nhưng cảm giác ấm áp và sức mạnh đang cuồn cuộn trong từng thớ thịt là không thể giả dối, bất kể nó là gì, hắn phải nắm lấy để báo thù.
Lâm Phong cắn chặt răng đến mức bật máu, cố gắng giữ cho hơi thở của mình thật nhẹ, hai mắt đỏ ngầu khóa chặt vào mọi chuyển động xung quanh.
Tuy nhiên, sự tàn khốc của số phận dường như vẫn chưa buông tha cho kẻ khốn khổ này.
Xoàn xoạt...
Tiếng động nhỏ rợn người vang lên ngay bên cạnh tai hắn, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa và dịch nhầy cận kề.
Từ dưới đống xác chết, một cái đầu xám xịt, nhầy nhụa đang từ từ chui ra, hai con mắt ti hí xanh lè của nó láo liên tìm kiếm những phần thịt tươi ngon còn sót lại trên những thi thể.
Đây là một tiểu tà linh, loại quái vật cấp thấp nhất chuyên đi theo sau các đại yêu ma để nhặt nhạnh tàn dư chiến trường, gặm nhấm những mảnh xương tàn của loài người.
Da thịt của nó nhợt nhạt, không có lông tóc, đầy những vết lở loét chảy ra thứ mủ vàng hôi thối như trứng thối trộn với đồng rỉ.
Móng vuốt sắc nhọn của nó đang cào cấu vào thi thể của cha hắn ngay phía trên Lâm Phong, phát ra những tiếng sột soạt ghê người.
Nhìn thấy móng vuốt đen sì của nó chuẩn bị rạch nát khuôn mặt đầy máu của người cha đã khuất, ngọn lửa giận dữ trong lòng Lâm Phong hoàn toàn bùng nổ, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hắn.
Bàn tay hắn lặng lẽ mò mẫm dưới bùn đất nhão nhoét đầy máu, chạm vào một thanh củi gãy sắc nhọn nằm vùi sâu dưới đống thi thể.
Thanh gỗ này thô ráp, cứng cáp, đầu gãy bị vạt xéo thành một mũi nhọn hoắt hoắm do ngọn lửa thiêu rụi ngôi nhà tạo thành.
Siết chặt thanh củi trong tay, Lâm Phong dồn toàn bộ sức mạnh mới có được từ Luyện Thể vào cánh tay phải, các đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới làn da mỏng manh.
"Chết đi!"
Hắn gầm thét trong lòng, đột ngột bật dậy từ dưới đống xác chết hôi thối, đẩy văng hai cái xác đang đè trên người ra với một lực lượng kinh người.
Vụt!
Thanh củi gãy xé rách không khí, mang theo toàn bộ sự phẫn nộ, đau đớn và hận thù của một kẻ mất đi tất cả người thân, đâm thẳng vào mắt của con tiểu tà linh đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Phốc!
Mũi gỗ nhọn hoắt đâm ngập vào hốc mắt con quái vật, xuyên qua lớp xương sọ mỏng manh và cắm sâu vào tận não bộ của nó với một lực đạo khủng khiếp.
Dịch thể màu đen lẫn lộn với máu vàng nhạt bắn tung tóe lên mặt Lâm Phong, nóng rát như nước sôi và bốc lên làn khói trắng khét lẹt.
Sinh vật dị dạng rú lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co giật điên cuồng, cố gắng dùng móng vuốt cào xé lồng ngực Lâm Phong để phản kháng trong cơn giãy chết.
Lâm Phong không hề lùi bước, hai tay nắm chặt thanh củi, dồn hết trọng lượng cơ thể đè nghiến nó xuống vách hố đất bùn, tiếp tục xoay mạnh thanh gỗ để nghiền nát hoàn toàn sinh mệnh của nó.
Gầm lên một tiếng đầy thú tính, Lâm Phong đẩy mạnh thêm một lần nữa, khiến thanh củi xuyên qua gáy con quái vật, găm chặt nó vào nền đất bùn nhão nhoét bên dưới.
Luồng sức mạnh cuồn cuộn từ Luyện Thể 1% chạy dọc khắp cơ thể giúp hắn duy trì thế áp đảo tuyệt đối trước con tà linh cấp thấp này, không cho nó có bất kỳ cơ hội kháng cự nào.
[Tiêu diệt Tiểu Tà Linh, độ thông thạo Luyện Thể +1%]
[Độ thông thạo Luyện Thể hiện tại: 2%]
Dòng chữ vàng rực rỡ lại nhấp nháy trước mắt hắn, kèm theo một luồng khí mát lạnh xoa dịu đi cơn đau rát trên mặt do máu độc của tà linh gây ra, củng cố thêm sức mạnh trong cơ bắp của hắn.
Khi con tà linh rú lên rồi tan rã thành tro bụi, một tiếng gầm vang dội từ tầng mây đen phía trên trăng tròn khiến mặt đất rung chuyển, và một đôi mắt đỏ ngầu to bằng bánh xe bò từ trên cao nhìn thẳng xuống hố xác nơi Lâm Phong đang trốn.